Tùy Chỉnh
Đề cử
Kiếm Đạo Độc Tôn

Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 966-967: Nhất kiếm phong hầu:

Tại Bảo Thạch quần đảo, có hai đại Bán bộ Vương giả tối cường giả, một là hắn, một là Hoàng Mai, hắn dám khẳng định, một khi hắn thi triển ra Hắc Diệu chưởng pháp đệ tam thức, Hoàng Mai nhất định sẽ nghiên cứu chiêu thức này của hắn trong thời gian dài, lần sau quyết đấu với Hoàng Mai, không nghi ngờ gì sẽ chịu thiệt thòi lớn.

- Mặc kệ, không thi triển Hắc diệu chưởng pháp đệ tam thức, hôm nay xác định rõ ràng là không bắt được tiểu tử này, sự tình về sau, sau này hãy nói.

Thay đổi tâm tư thật nhanh, Hắc Diệu Vương đưa ra chủ ý rất nhanh.

- Một chưởng này, ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Lạnh lùng nhìn Diệp Trần, Hắc Diệu Vương phảng phất như đang nhìn người chết, hắn không hoài nghi chút nào, lần này Diệp Trần sẽ chết dưới tay hắn, không có bất kỳ lo lắng gì, bởi vì một chưởng này, chính hắn cũng không nắm giữ hoàn toàn, một khi thi triển thì không cách nào khống chế, chỉ có thể mặc hắn phát triển, muốn thu chiêu cũng không cách nào thu chiêu được.

- Đừng nhiều lời, phóng ngựa tới đây đi.

Diệp Trần hơi kinh ngạc, biểu lộ của Hắc Diệu Vương nói cho hắn biết, sát chiêu kế tiếp của đối phương, chỉ sợ không phải chuyện đùa, bất quá hắn không sợ hãi chút nào, ngược lại có chút chờ ong, hắn ngược lại muốn nhìn, át chủ bài chung cực của Hắc Diệu Vương, đến tột cùng có huyền ảo gì.

Phải biết rằng, ngoại trừ Kính Hoa Phá Diệt, Kiếm Vực và Tàn Nguyệt hắn không thi triển ra, bởi vì Phá Tà Kiếm thật sự qua tiêu hao chân nguyên, trừ Linh Tê Nhất Kiếm, dùng tuyệt chiêu khác một lần thì ít nhất tiêu hao một thành Chân nguyên, căn bản không có biện pháp thi triển ra mấy lần.

Thở ra một hơi, Hà quản sự mỉm cười, nhẹ nhõm nói:

- Chấm dứt rồi.

- Hà quản sự, làm sao ngươi biết?

Một gã Bán bộ Vương giả tại nơi giao dịch huy hoàng hỏi.

Hà quản sự thần bí nói:

- Ngươi cứ xem a, một chưởng này vừa ra, tỉ lệ còn sống của kẻ này gần như không còn.

Ông!

Sau lưng Nguyệt Linh Sương, hiện ra hư ảnh Ngân Nguyệt Bạch Hồ, nàng có thể cảm giác được, lúc này Diệp Trần thực sự gặp nguy hiểm, chỉ sợ còn nguy hiểm tới tính mạng, không chuẩn bị sẵn sàng, căn bản không kịp cứu viện.

- Lão gia hỏa này ngay cả đệ tam thức cũng sáng tạo ra.

Hoàng Mai nhíu mày, lần trước giao thủ với Hắc Diệu Vương là mười năm trước, khi đó Hắc Diệu Vương chỉ sáng tạo ra hai thức, thức thứ ba còn xa xa không tới.

Chẳng biết từ lúc nào, gió như ngừng thổi, mây trên bầy trời đều đình chỉ di dộng, phảng phất như đọng lại, trở thành một bộ tranh phong cảnh, mà sóng biển phía dưới, lúc vọt cao mấy trăm thước cũng cứng lại, một chút bọt nước phiêu phù điểm trên đỉnh sóng.

Thiên hạ đều yên tĩnh, vạn vật đều ngừng lại.

Hai mắt Hắc Diệu Vương bắn ra chùm tia sáng màu đen, không mang theo bất cứ tia cảm tình nào, không gian vặn vẹo, hắn nhảy dựng lên, độ cao càng tăng, khí thế của hắn cũng tăng theo, một cỗ khí tức hủy thiên diệt địa tràn ngập ra ngoài.

- Phần Thiên Diệt!

Cuối cùng, khí thế đạt tới tình trạng không thể tăng lên nữa, Hắc Diệu Vương ra tay, tay trái khoác lên trên cánh tay phải, năm ngón tay phải Hắc Diệu Vương mở ra, chụp về Diệp Trần phía trước hơn mười dặm, một chưởng này, trực tiếp khóa chặt phiến thiên không chỗ Diệp Trần lại.

Diệp Trần kinh ngạc phát hiện, bốn phía không gian đều vặn vẹo kịch liệt, đừng nói né tránh mà ngay cả tiến lên đều khó có khả năng, Phần Thiên Diệt của Hắc Diệu Vương, đã sắp đến tình trạng phá toái hư không, tuy rằng không ẩn chứa không gian áo nghĩa, nhưng lực phá hoại vô cùng đáng sợ.

Bành bành bành bành bành bành bành...

Sự tình đáng sợ hơn phát sinh, mảnh không gian này, sản sinh ra vô số hỏa cầu, nhưng hỏa cầu này lớn nhỏ không đều, nhỏ thì chỉ bằng nắm đấm, màu đỏ thẫm, lớn thì lớn như căn phòng, màu đỏ đen, hàng trăm hàng ngàn khỏa hỏa cầu vây quanh Diệp Trần, sau đó điên cuồng bạo tạc.

Lúc ở trong khu vực nổ tung, Diệp Trần có thể cảm nhận được, hỏa cầu nhỏ nhất đều có lực phá hoại bằng với Đại năng Linh Hải Cảnh bình thường, hỏa cầu lớn nhất, ngay cả Bán bộ Vương giả đều muốn lùi ra ba thước, hàng trăm hàng ngàn khỏa hỏa cầu đồng loạt nổ tung, uy lực cộng hưởng cùng một chỗ, chỉ sợ dưới Sinh Tử Cảnh thì không người nào có thể chống đỡ được, Hắc Diệu Vương như thế nào có thể sáng tạo ra sát chiêu sắc bén bực này.

Đáng tiếc, uy lực lớn, không có nghĩa là chiêu thức lợi hại, thời gian Phần Thiên Diệt súc thế quá dài, không có ai ngây ngốc đừng yên một chỗ mà chịu công kích.

Thi triển Kiếm Bộ, thời điểm hỏa cầu bạo tạc, lóe lên, bành bành bành, một ít sóng lửa trùng kích lên người Diệp Trần, bị Diệp Trần đơn giản phá đi, chỉ khi sóng lửa cộng hưởng cùng một chỗ, không cách nào phá giải thì Diệp Trần mới chém ra một kiếm, xé mở ra một lối đi.

Khóe miệng Hắc Diệu Vương nhếch lên vẻ tươi cười lãnh khốc, năm ngón tay phải thu lại, khẽ quát:

- Diệt!

Ngang!

Tiếng rồng ngâm vang lên, hỏa cầu bạo liệt hình thành sóng lửa, bay vượt qua, tổ hợp lại cùng một chỗ, hình thành một đầu hỏa long có thể đốt cháy thiên địa, hỏa long ngửa mặt lên trời thét dài, giương nanh múa vuốt, khiến trạng thái một mảnh chân không trở nên nóng bỏng.

Hô!

Ánh sáng màu đỏ lóe lên, Hỏa Long cực tốc hướng về phía Diệp Trần, trong mắt mọi người, tốc độ Hỏa long tựa hồ cũng không phải rất nhanh, nhưng hai ba lần đã đuổi tới.

- Đoạn!

Cho tới bây giờ, Diệp Trần đã gần kề toàn lực thúc dục Phá Tà Kiếm một lần, một lần là phá vỡ tuyệt chiêu của Hắc Diệu Vương, thời điểm Liệt hỏa đại địa, thời gian khác, Diệp Trần tối đa chỉ phóng xuất ra năm thành uy năng Phá Tà kiếm mà thôi, không phải hắn không muốn ứng phó toàn lực mà là Phá Tà kiếm quá tiêu hao chân nguyên, dùng số lượng Chân nguyên của hắn, chỉ có thể thúc dục toàn lực năm lần.

Chính vì Phá Tà kiếm thập phần tiêu hao chân nguyên nên uy lực đặc biệt lớn, lần này, Diệp Trần cũng không thi triển đại sát chiêu gì, mà là xuất ra Kim Chi Liên Y, rung động màu vàng lợt khuếch tán ra, Hỏa long đang giương nanh múa vuốt liền bị trực tiếp chém đứt đầu lâu, hỏa tinh văng khắp nơi.

- Ngươi cho rằng chấm dứt như vậy sao?

Hắc Diệu Vương cười lạnh, Chân nguyên bàng bạc lao thẳng ra, hội tụ trên Hỏa Long, "ba" một tiếng, Hỏa Long mọc ra đầu lâu mới, hạ miệng rộng ra, đớp về hướng thân thể Diệp Trần.

- Tàn Nguyệt!

Thần sắc Diệp Trần không thay đổi, Phá Tà Kiếm nhô lên cao, vung vẩy một vòng, quét ra một kiếm, lập tức, kiếm kình màu đen hình Nguyệt Nha, tựa như Tàn Nguyệt giáng hạ nhân gian, vượt qua thân thể Hỏa Long.

Đùng đùng!

Hỏa Long dũng mãnh, vô cùng phi thường, nhưng vẫn như trước chạy không thoát vận mệnh bị nghiền áp.

Phóng thích hoàn toàn uy năng Phá Tà Kiếm, phối hợp với Kính Hoa Phá Diệt và Tàn Nguyệt, lực phá hoại to lớn, ngay cả Diệp Trần cũng không thể ước đoán.

- Không có khả năng!

Tròng mắt Hắc Diệu Vương trợn tròn, uy lực Phần Thiên Diệt có bao nhiêu phần, hắn đều rõ ràng, Diệp Trần rõ ràng lại có thể phá vỡ Phần Thiên Diệt một cách đơn giản, đả kích này với hắn, cơ hồ là tính hủy diệt, hiện tại, chiến ý của hắn hạ thấp mãnh liệt, trong đầu chỉ có duy nhất một ý niệm, chính là núi xanh còn đó lo gì không có củi đun.

Trốn!

Thân hình Hắc Diệu Vương lóe lên, bay vút ra ngoài.

Hừ nhẹ một tiếng, tay trái Diệp Trần chỉ một chỉ, Tàn Huyết Kiếm tự động xuất ra khỏi vỏ, đuổi theo vô cùng nhanh chóng, hung hăng trảm lên Chân nguyên hộ thể của Hắc Diệu Vương.

BOANG..!

Hỏa tinh văng khắp nơi, một đầu vết kiếm lưu lại trên Chân nguyên hộ thể Hắc Diệu Vương, mà bản thân hắn cũng bị lực lượng khổng lồ của Tàn Huyết Kiếm kích bay ra ngoài, không khống chế nổi thân thể.

Kiếm quang vạch phá bầu trời, ngay lập tức Diệp Trần xuất hiện tại phụ cận Hắc Diệu Vương, đâm ra một kiếm.

- Muốn giết ta, mơ tưởng.

Hắc Diệu Vương rống to một tiếng, lại thi triển ra Bí pháp thiên cấp đẳng cấp cao Ve sầu thoát xác, bí pháp này, đã cứu mạng hắn không vô số lần, lần này cũng sẽ không ngoại lệ,

Thế nhưng, dường như Diệp Trần chỉ đợi có như vậy.

Diệp Trần đâm Phá Tà Kiếm ra, dùng linh hồn lực đều không thể bắt kịp tốc độ Phá Tà Kiếm, một kiếm đâm thủng Chân nguyên hộ thể của Hắc Diệu Vương, xuyên qua cổ họng đối phương, vị trí phía sau cổ hắn chảy ra một dòng máu tươi màu đỏ sậm, mà bên cạnh hắn, còn có một cỗ phân thân, hình ảnh rất sống động.

Tuyệt chiêu Liệt Hỏa đại địa, Phần Thiên Diệt, ngay cả Ve sầu thoát xác của Hắc Diệu Vương cũng bị phá vỡ, nhưng bất đồng với hai lần trước, lần này, hắn cũng mất đi tính mạng.

Nhất kiếm phong hầu!

Tất cả mọi người, kể cả Nguyệt Linh Sương, ánh mắt đều bắt đầu ngưng trệ đi, ngơ ngơ ngác ngác, tựa hồ không nghĩ tới Hắc Diệu Vương lại chết nhanh như vậy.

Rõ ràng mấy lần trước, Diệp Trần không thể làm gì được bí pháp Ve sầu thoát xác của Hắc Diệu Vương, vì cái gì mà lần này, Hắc Diệu Vương ngay cả chỗ trốn chạy cũng không có, trong chốc lát bị Diệp Trần đâm chết.

Hắc Diệu Vương còn chưa chết hẳn, ánh mắt của hắn rơi vào lỗ thủng trên cổ họng do Phá Tà Kiếm đâm xuyên qua, như muốn nói điều gì, nhưng cái gì cũng nói không ra lời, thanh âm như bị Phá Tà Kiếm chặn lại, như là bản thân hắn bị nhất kiếm phong hầu, đột nhiên xuất hiện.

Máu tươi không ngừng phun ra, Hắc Diệu Vương dùng tia khí lực cuối cùng truyền âm cho linh hồn Diệp Trần.

- Vì cái gì, vì cái gì mà ngươi có thể phá vỡ bí pháp Ve sầu thoát xác của ta?

Người đã chết, Diệp Trần không cần phải làm đối phương chết không nhắm mắt, truyền âm phản hồi nói:

- Ve sầu thoát xác có tính mê hoặc rất mạnh, nhưng đối với ta thì tính mê hoặc ấy không có bao nhiêu tác dụng, mấy lần trước ngươi có thể chạy thoát là vì ve sầu thoát xác rất nhanh, dù kiếm pháp ta cũng rất nhanh, nhưng chỉ cần kiếm đầu tiên đâm trúng phân thân thì bất luận kiếm kế tiếp như thế nào đều không thể giết chết ngươi, cho nên kiếm thứ nhất vừa rồi chỉ là hư chiêu, sát chiêu chính thức là kiếm thứ hai, chính là một kiếm này.

- Thì ra là thế!

Hắc Diệu Vương hiểu ra, trong ánh mắt có ảm đạm, có hối tiếc, có vẻ không cam lòng, ..., đủ loại cảm xúc, trong nháy mắt tập trung lại.

Hắc Diệu Vương minh bạch, nhưng những người khác chưa hẳn đã minh bạch.

- Cái này.. Rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì? Kẻ này như thế nào có thể phá vỡ bí pháp Ve sầu thoát xác của Hắc Diệu Vương, một kiếm kia, so với trước thì cũng không nhanh hơn bao nhiêu a!

- Chẳng lẽ là Hắc Diệu Vương bị trọng thương, trạng thái không tốt nên Ve sầu thoát xác lộ ra nhược điểm?

- Tuy ta không biết đã phát sinh chuyện gì, nhưng có thể khẳng định, vấn đề người nào chết, vấn đề sinh tử lúc này đã không phải là vấn đề của Hắc Diệu Vương nữa.

- Thật đáng sợ, vốn là phá vỡ Liệt Hỏa đại địa và Phần Thiên Diệt của Hắc Diệu Vương, hiện tại lại phá Ve sầu thoát xác, thực sự khiến người ta tuyệt vọng.

Tuyệt chiêu bảo vệ tính mạng bị phá mất, đối với bất kỳ người nào cũng là một đả kích tàn khốc.

- Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, tại sao loại chuyện này lại xuất hiện.

Người không chịu tiếp nhận sự tình không phải ai khác mà chính là Hà quản sự, hắn là một trong số ít người từng chứng kiến uy lực Phần Thiên Diệt, cho nên nhận định Hắc Diệu Vương nhất định có thể đánh chết Diệp Trần, trừ lần đó ra, bí pháp ve sầu thoát xác của Hắc Diệu Vương, cho đến nay vẫn không có người nào có thể phá giải.

Hiểu rõ Hắc Diệu Vương, hắn không thể nào chấp nhận sự thật Diệp Trần một kiếm đâm chết Hắc Diệu Vương, hắn không cách nào lý giải, tu vi hai người kém nhau như thế, vì sao thắng lợi cuối cùng lại là Diệp Trần, không có gì hoang đường như vậy.

Lần này, hắn mang bốn gã Bán bộ Vương giả tới là để ngăn trở những người khác nhúng tay vào, chỉ cần Hắc Diệu Vương giết chết Diệp Trần là hắn có thể dùng điều kiện phong phú đả động Hắc Diệu Vương, đạt lấy ngọc giản Chú Kiếm Thuật vốn thuộc về Diệp Trần, mang ngọc giản Chú Kiếm Thuật về, hắn tất nhiên sẽ được thượng diện ban thưởng.

Nhưng kết quả bây giờ lại hoàn toàn trái ngược với tưởng tượng của hắn.

- Rõ ràng lại có thể đơn giản phá vỡ bí pháp Ve sầu thoát xác, chỉ sợ cũng chỉ có hắn mới có thể phá a!

Hoàng Mai là người biết rõ Diệp Trần phá giải Ve sầu thoát xác như thế nào, bất quá, muốn phá giải bí pháp này, tốc độ ra chiêu phải đầy đủ nhanh, mà kiếm pháp của kiếm khách rất nhanh, Diệp Trần càng là kiếm khách đỉnh cấp, cho nên hắn có thể phá, người khác dù có xem thấu cũng chưa chắc có thể phá.

- Việc trọng đại mười năm một lần, một năm nữa sẽ bắt đầu, có lẽ hắn sẽ tham dự a!

Hoàng Mai thầm nghĩ.

Hô!

Chậm rãi thở ra một hơi, hư ảnh Ngân Nguyệt Bạch Hồ sau lưng Nguyệt Linh Sương dần dần ảm đạm, sau khi thu lại, nàng cảm thán nói:

- Quả nhiên là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, tuy ta là thiên tài ngàn năm khó gặp tại Ngân Nguyệt Bạch Hồ nhất tộc, nhưng thiên tài tuyệt thế tại thế giới Chân Linh rất nhiều, người trước mắt này cũng đủ để thế nhân khiếp sợ.

Niên kỷ Nguyệt Linh Sương cũng không lớn, năm nay cũng mới hơn ba mươi tuổi.

Một kiếm đâm thủng cổ họng, con mắt Hắc Diệu Vương chậm rãi nhắm lại, khí tức sinh mệnh trên người cũng trở nên như có như không.

Đột ngột.

Hắc Diệu Vương mở to hai mắt ra, trong ánh mắt tràn ngập vẻ vô cùng oán độc và điên cuồng.

Bình luận truyện Kiếm Đạo Độc Tôn

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi

Danh sách chương