truyen full
Tùy Chỉnh
Đề cử
Kiếm Đạo Độc Tôn

Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 968-969: Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh:

- Phải chết, tất cả các ngươi phải chết cùng ta!

Cưỡng ép nói chuyện, lỗ thủng trên cổ họng Hắc Diệu Vương lại giãn ra, thanh âm do Chân nguyên chấn động truyền tới, vặn vẹo ác độc.

Chỉ trong mấy cái nháy mắt, thân thể Hắc Diệu Vương bành trướng, hắc sắc quang mang lóe sáng, chiếu thông thấu da thịt hắn, có thể chứng kiến nội tạng bên trong, nhưng nhìn đan điền hắn lại phát hiện có một đoàn hắc sắc quang mang không ngừng xoay tròn, bành trướng, mà ở mi tâm đối phương cũng xuất hiện một vết rạch, ý chí võ đạo tỏa ra.

Lúc sắp chết, Hắc Diệu Vương thúc dục bí pháp, muốn tự bạo thân thể và hồn hải mình, một gã Bán bộ Vương giả mạnh nhất đã đạt đến đệ nhị trọng Sinh Tử Huyền Quan tự bạo, hơn nữa lại là tự bạo song trọng, có thể nghĩ uy lực lớn như thế nào, cho dù Bán bộ Vương giả mạnh nhất bị cuốn vào trong cũng lành ít dữ nhiều.

- Tên khốn kiếp!

Mọi người thấy thế đều kinh hãi, điên cuồng chạy thục mạng ra ngoài, khoảng cách bọn hắn đến hai người chỉ có vài chục dặm, loại khoảng cách này còn chưa đủ để ngạnh kháng một gã Bán bộ Vương giả mạnh nhất tự bạo, chỉ sợ khoảng cách trăm dặm cũng không an toàn, cho nên chạy càng xa càng tốt.

- Tự bạo!

Lông mày Diệp Trần nhíu mạnh một cái, khoảng cách giữa hắn và Hắc Diệu Vương là gần nhất, gần trong gang tấc, nếu đối phương tự bạo, hắn tuyệt đối chạy không thoát.

- Ha ha, thắng ta thì thế nào, ngươi vẫn chết thôi.

Hắc Diệu Vương vô cùng vui vẻ, bộ dáng tươi cười vặn vẹo.

- Muốn tự bạo, trước tiên phải hỏi ta đã.

Thần sắc Diệp Trần nghiêm túc lên, mi tâm chợt vỡ ra, bắt đầu khởi động vầng sáng màu bạc.

- Đây là cái gì? Con mắt thứ ba?

Hắc Diệu Vương cảm thấy không ổn, vết rách trên mi tâm Diệp Trần giống như con mắt dọc màu bạc, chỉ là con mắt dọc này không có đồng tử, nhưng hắn có thể cảm giác được thị lực con mắt dọc này xuyên thấu ngạch cốt của hắn, chứng kiến hồn hải hắn, một cỗ uy áp linh hồn nguy nga mênh môn gắt gao khóa chặt hắn lại.

PHỐC!

Một chùm tia sáng màu bạc bắn ra từ con mắt dọc của Diệp Trần, tiến vào hồn hải Hắc Diệu Vương, vốn hồn hải Hắc Diệu Vương đang long trời lở đất, bờ biên giới sắp sụp đổ, tùy thời đều có thể bạo phá, nhưng chùm tia sáng màu bạc vừa tiến vào, hồn hải lập tức bị đục lỗ, chút ý thức còn sót lại của Hắc Diệu Vương cũng bị chôn vùi theo.

Giải trừ nguy cơ tự bạo của hồn hải, chút ý thức còn sót lại của Hắc Diệu Vương biến mất, Chân nguyên trong cơ thể hắn không chuẩn bị đến trình độ mấu chốt, liền tự bạo, chỉ nghe "phanh" một tiếng, thân thể Hắc Diệu Vương liền tan thành tro bụi, một cỗ hắc sắc quang mang bạo phát, lóe sáng lên, trong khoảnh khắc hóa thành một khỏa hắc sắc hỏa cầu lớn vài dặm, trong nháy mắt thôn phệ thân ảnh Diệp Trần vào trong.

- Diệp Trần!

Mộ Dung Khuynh Thành lo lắng, hét lên, nàng là người duy nhất không rời khỏi nơi đây.

- Đừng lo, huynh không sao!

Chợt, thanh âm Diệp Trần truyền vào tai Mộ Dung Khuynh Thành.

Trung ương hỏa cầu màu đen là một vàng Chân nguyên hộ thể màu vàng xanh nhạt, một mực thủ hộ thân thể Diệp Trần, hắc sắc quang mang trùng kích phía trên, chỉ có thể kích thích thành từng vòng rung động, không cách nào dao động mảy may nào, theo năng lượng tán đi, thân ảnh Diệp Trần dần dần hiện ra.

- May mắn là ta đã ngăn chặn hắn tự bạo song trọng thành công, nếu không thì dù ta có mặc Thanh đồng giáp cũng bị nổ thành thịt nát, khó có thể giữ được mạng sống.

Tinh thần Diệp Trần có chút uể oải, sắc mặt lộ vẻ mỏi mệt.

Song trọng tự bạo là một loại bí pháp Ngọc thạch câu phần thập phần khủng bố, một khi Hắc Diệu Vương thi triển thành công, Chân nguyên cuồng bạo phối hợp với ý chí võ đạo bộc phát, đừng nói tu vi Diệp Trần dưới Sinh Tử Cảnh, bất luận kẻ nào cũng đều không thể chống lại được, không thể nắm giữ sinh tử của mình.

Cũng may là tại thời khắc mấu chốt, Diệp Trần thi triển ra năng lực thiên phú Linh hồn chi nhãn, linh hồn chi nhãn sơ kỳ chỉ có thể quan sát bên trong sự vật trong phạm vi lớn, nhưng cảnh giới Diệp Trần tăng lên, hôm nay đã là Bán bộ Vương giả, Linh hồn chi nhãn đã diễn sinh ra Linh hồn chi quang.

Linh hồn chi quang kỳ thật là linh hồn lực cao độ tụ tập biểu hiện nên, có hiệu quả công kích linh hồn rất mạnh, tương đương với bí pháp công kích linh hồn, dưới sự đả kích của Linh hồn chi quang, hồn hải Hắc Diệu Vương bị đục thủng, ý thức cũng tiêu tán theo, hồn hải tự nhiên tự bạo, tan thành mây khói, Chân nguyên trong cơ thể hắn bắt đầu tự động bạo loạn, không thể đạt tới trạng thái tự bạo lớn nhất, chỉ tương đương với Chân nguyên tự bạo của Bán bộ Vương giả bình thường nhất mà thôi, không làm gì được Thanh đồng giáp của Diệp Trần.

Nếu uy lực tự bạo Chân nguyên của Hắc Diệu Vương lớn nhất, Diệp Trần lãnh trọn thì không chết cũng tàn phế, thập phần nguy hiểm.

Bất quá đây là lần đầu thi triển Linh hồn chi quang, Diệp Trần cũng không phải bình yên vô sự, linh hồn lực hắn thoáng cái tiêu giảm hơn một nửa, muốn khôi phục lại như cũ, tối thiểu cũng cần mấy tháng thời gian, tuy trong lúc này, chiến lực hắn không có bị tổn hại, nhưng đã không còn khả năng thi triển Linh hồn chi quang lần nữa, bằng không thì linh hồn lực sẽ tiêu hao sạch sẽ, như vậy thì rất nguy hiểm.

Đây cũng là nguyên nhân tinh thần Diệp Trần có chút uể oải.

- Uy lực tự bạo yếu như vậy sao?

Mọi người bỏ chạy ra bốn phương tám hướng đều đình chỉ thân hình lại, Hắc Diệu Vương thi triển song trọng tự bạo, uy lực quá yếu, căn bản không thể ảnh hưởng ra xa như vậy, đoán cũng cũng chỉ hơn mười dặm.

- Không đúng, uy lực tự bạo không ẩn chứa ý chí võ đạo!

Có người kịp phản ứng.

- Có lẽ đúng như ngươi nói, chẳng lẽ kẻ này thi triển thủ đoạn gì, ngăn cản hồn hải Hắc Diệu Vương tự bạo.

Mọi người vì lo chạy trốn nên không chú ý sát na phát sinh sự tình kia, cho nên không ai chứng kiến Diệp Trần thi triển Linh hồn chi quang, chỉ có thể ám tự suy đoán.

- Ngay cả Song trọng tự bạo cũng có thể ngăn cản, Băng Tâm, về sau ngươi không cần lo lắng cho ân nhân của ngươi đâu, với thực lực của hắn, có thể ít hiếp được người khác dưới Sinh Tử Cảnh, ít càng thêm ít.

Mặc dù vừa rồi Nguyệt Linh Sương không có bỏ chạy, nhưng lui ra xa hơn mười dặm, Hắc Diệu Vương thi triển song trọng tự bạo, nàng không cách nào ngăn cản được, cũng không có thời gian cứu Diệp Trần, điều duy nhất có thể làm là lui về phía sau.

Nguyệt Băng Tâm hỏi:

- Dì nhỏ, ngươi nói Diệp công tử có đủ tư cách để xếp vào dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh hay không?

Nguyệt Linh Sương sững sờ, chợt nói:

- Rất khó, bảng dự khuyết Sinh Tử Cảnh chỉ lấy thiên tài kinh thế dưới năm sáu mươi tuổi, mà lại chỉ có ba mươi sáu người, muốn xếp vào, có thể nghĩ khó khăn như thế nào, dù sao thế giới Chân Linh quá lớn, thiên tài cũng quá nhiều, mà Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh này, không chỉ riêng nhân loại mà còn có yêu thú, hải thú, bán yêu, nhân ma và các chủng tộc khác, trong phần đông chủng tộc như vậy, lựa chọn ra ba mươi sáu danh tự đề thăng trên dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh, có thể nghĩ khó khăn như thế nào.

- Thế nhưng ta cảm thấy Diệp công tử rất mạnh, nói không chừng hiện tại còn là người mạnh nhất.

Nguyệt Băng Tâm mới có nhận thức với Diệp Trần, cho nên nhận định đối phương nhất định thâm bất khả trắc.

- Hắc Diệu Vương không phải thiên tài kinh thế, cho nên tu vi đạt tới đệ nhị trọng Sinh Tử Huyền Quan mà lại bại dưới tay ân nhân ngươi, mà trong Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh, mỗi một người đều là thiên tài kinh thế, tất cả bọn hắn đều có thể chiến đấu với cường nhân vượt cấp, ta chỉ thấy qua một người có tu vi Trung giai Bán bộ Vương giả có thể đánh bại Đệ nhị trọng Sinh Tử Huyền Quan, bài danh gần kề hai mươi mấy vị, mà trong Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh, mười người đầu tiên, tu vi toàn bộ đã đạt tới Đệ nhất trọng Sinh Tử Huyền Quan hoặc ngoài Đệ nhất trọng Sinh Tử Huyền Quan, mấy năm qua đi, có lẽ Đỉnh phong Đệ nhất trọng Sinh Tử Huyền Quan cũng đã có.

Nguyệt Linh Sương cũng không phủ định Diệp Trần, nếu một màn này phát sinh ở mấy năm trước, nàng liền nghĩ rằng Diệp Trần có thể xếp vào Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh, bất quá hiện tại, có chút hão huyền, dù sao tất cả mọi người đều là thiên tài kinh thế, ngươi có thể khiêu chiến vượt cấp, ta cũng có thể, thời điểm lúc này là hơn nhau ở tu vi.

- Như vậy a!

Nguyệt Băng Tâm cũng không nghĩ tới là muốn xếp vào Dự khuyết bảng Sinh Tử Cảnh lại khó khăn như vậy.

- Chúng ta đi!

Hà quản sự chứng kiến Diệp Trần giết chết Hắc Diệu Vương, ánh mắt lập lòe mấy lần, cuối cùng vẫn mang người ly khai, dùng lực lượng năm người bọn hắn, căn bản không thể chiến thắng Diệp Trần.

Năm người Hà quản sự vừa đi, những người khác cũng nhao nhao ly khai, cuối cùng chỉ còn lại ba người Hoàng Mai, Nguyệt Linh Sương và Nguyệt Băng Tâm.

- Ha ha, chiến thắng Hắc Diệu Vương, hôm nay ngươi cũng là Bán bộ Vương giả tối cường giả.

Hoàng Mai đi tới, cười tủm tỉm, nói.

Rũ bỏ vết máu trên thân Phá Tà Kiếm, Diệp Trần cười nhạt một tiếng.

- Chỉ là hư danh mà thôi!

Giết chết Hắc Diệu Vương, hắn xác thực đủ tư cách được xưng tụng là Bán bộ Vương giả tối cường giả, nhưng chỉ tại Bảo Thạch quần đảo hắn mới là Bán bộ Vương giả tối cường giả, bởi vì đến địa phương khác, người khác đâu biết ngươi có thể chiến đấu vượt cấp như vậy.

Cho nên, trên ý nghĩa là Bán bộ Vương giả tối cường giả, tu vi ít nhất cũng phải là Đệ nhất trọng Sinh Tử Huyền Quan.

- Diệp công tử.

Nguyệt Băng Tâm và Nguyệt Linh Sương cũng đi tới.

Diệp Trần xin lỗi, nói:

- Thật có lỗi, vội vàng ly khai, quên chào hỏi với các ngươi.

- Không có việc gì.

Nguyệt Băng Tâm cười cười.

- Diệp công tử thực không đến Nguyệt Quang đảo làm khách sao?

Nói xong, nàng nhìn Diệp Trần với vẻ chờ mong.

- Về sau có cơ hội rồi tới sau!

Nguyệt Quang đảo có Vương giả Sinh Tử Cảnh tọa trấn, Diệp Trần không có thói quen đi vào đại bản doanh người khác.

Trong thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, sau khi ba người Hoàng Mai, Nguyệt Linh Sương và Nguyệt Băng Tâm tách ra, Diệp Trần và Mộ Dung Khuynh Thành một mực hướng về phía nam bay đi, rất nhanh đã biến mất tại cuối chân trời.

Vùng biển Bảo quang vô cùng bao la, hai người cưỡi Khôi lỗi phi hành, bay năm ngày vẫn chưa ly khai khỏi hải vực này, cuối cùng, hai người đáp xuống một ngọn núi lửa trên đảo.

Đảo núi lửa hiện lên hình thoi, trên thượng diện có tổng cộng hai ngọn núi lửa lớn, mười một ngọn núi lửa nhỏ, núi lửa cao ngất như chùy, ở miệng núi lửa thường xuyên nhìn thấy ánh sáng màu đỏ lập lòe, tựa hồ tùy thời đều có thể phun trào ra nham nhạch nóng chảy.

- Nơi đây cách địa phương chúng ta muốn tới, đoán chừng còn xa ức vạn dặm, trước tiên không cần vội, chúng ta có thể tu luyện ở chỗ này một thời gian ngắn, vừa vặn ta cũng muốn tham ngộ Chú Kiếm Thuật thoáng một phút.

Một gã kiếm khách, nếu như có thể am hiểu đúc kiếm thuật, đối với kiếm đạo có thể có lý giải càng sâu.

- Ân, muội đối với tìm hiểu võ học cũng có chút chưa vững.

Mộ Dung Khuynh Thành gật gật đầu, nội tình của nàng so với Diệp Trần thì cao hơn rất nhiều, không biết làm sao mà võ học tăng tiến, tu vi bắt đầu không theo kịp, nếu như võ học của nàng đạt tới cảnh giới cao, Hắc Diệu Vương chưa hẳn đã là đối thủ của nàng, dù sao uy lực ma lực vẫn mạnh hơn năng lượng chân nguyên.

Cứ như vậy, hai người một tu luyện võ học, một tham ngộ đúc kiếm, an ổn tại đảo núi lửa.

Quá trình đúc kiếm không tính là rất phiền phức, nhưng lại cần kiên nhẫn lớn, điểm này Diệp Trần cũng không thiếu, trái lại rất ưu tú.

Thời gian trôi qua cực nhanh, nháy quá đã qua ba ngày.

Trong ba ngày này, rốt cục Diệp Trần đã nắm giữ được bí quyết chế tạo hạ phẩm bảo kiếm, chế tạo thành công ra một thanh hạ phẩm bảo kiếm hàng thật giá thật.

Thanh hạ phẩm bảo kiếm này rất bình thường, thậm chí có chút ít thô ráp, luận phẩm chất thì thuộc về bảo kiếm cấp thấp trong hạ phẩm bảo kiếm, bất quá nó có ý nghĩa rất lớn với Diệp Trần, bởi vì đây là bước đầu tiên hắn tham ngộ từ Chú Kiếm Thuật, cũng là bước trọng yếu nhất.

Bên trong trữ vật linh giới, tài liệu kim loại hạ phẩm rất nhiều, chừng hơn vạn phần, sau khi thành công lần thứ nhất, Diệp Trần mất ăn mất ngủ chế tạo thanh bảo kiếm thứ hai, thanh bảo kiếm thứ ba, thậm chí nhiều hơn nữa hạ phẩm bảo kiếm, hắn không vội chế tạo trung phẩm bảo kiếm, bất cứ chuyện gì, trụ cột cũng đều rất quan trọng, nếu trụ cột không vững chắc, ngày sau tất nhiên sẽ xảy ra vấn đề, cái này đúng là đạo lý mài đao cũng không mất kỹ thuật đốn củi.

Bên trong núi lửa cực lớn, có một hồ nham thạch nóng chảy, một gã thanh niên áo lam cầm cái búa trong tay, đang nện lên kiếm khí.

Đương đương đương đương đương...

Cái búa là hạ phẩm búa chuyên nghiệp, quán chú tí ti Chân nguyên, có thể khiến hắn càng thêm lực lượng, đơn giản có thể cải biến hình dạng vi diệu của kiếm khí.

Tại nham bích trong núi lửa, giắt từng dãy bảo kiếm, đều là hạ phẩm bảo kiếm, những hạ phẩm bảo kiếm tỏa ra từng hào quang có màu sắc không đồng nhất, có màu đỏ, có màu xanh da trời, màu xanh lá, màu tím, màu đen, màu vàng, còn có mây mù lượn lờ hoặc là hơi nước tràn ngập.

Bình luận truyện Kiếm Đạo Độc Tôn

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi

Danh sách chương