truyen full
Tùy Chỉnh
Đề cử
Kiếm Đạo Độc Tôn

Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 973-974: Thiên Hạt Kiếm trong tay:

- Lần này, ta xem các ngươi trốn chỗ nào.

Hắc y lão giả phá không gian ra, tiến vào trong hư không.

- Không tốt, là Vương giả Sinh Tử Cảnh!

Bên trong núi lửa, sắc mặt Diệp Trần đại biến, linh hồn lực hắn cùng cấp bậc với Vương giả Sinh Tử Cảnh, linh hồn lực hắc y lão giả cảm ứng được hắn, hắn cũng cảm ứng được cỗ linh hồn lực này tồn tại, con mắt màu bạc trên mi tâm vừa đóng lại, giờ phút này, không cần vận dụng Linh hồn chi nhãn, người tới rõ ràng là Vương giả Sinh Tử Cảnh, hơn nữa có tám phần bất thiện.

Ầm ầm!

Núi lửa bị đánh ra một cái động lớn, Diệp Trần bay vút ra ngoài.

- Mộ Dung, đi mau!

Diệp Trần quát khẽ về hướng Mộ Dung Khuynh Thành cách đó không xa.

- Đi?

Mộ Dung Khuynh Thành thấy thần sắc Diệp Trần lạnh lùng như vậy, giật mình trong lòng, có thể làm thần sắc Diệp Trần kịch biến như vậy, không thể nào là chuyện tốt.

Ma khí quay cuồng, một đôi cánh dơi màu đen cực lớn mở rộng ra phía sau lưng Mộ Dung Khuynh Thành, thân hình lóe lên, phá không mà đi, Diệp Trần ở đằng sau nàng.

- Đi được rồi chứ!

Phong vân đảo núi lửa biến sắc, chẳng biết từ lúc nào, một lồng năng lượng xoay tròn chế trụ đại bộ phận đảo núi lửa, giống như đảo một cái chén lớn vậy

Đụng một tiếng, Mộ Dung Khuynh Thành xuất ra một quyền oanh kích lên lồng năng lượng, kích điểm rung động, nhưng thoáng cái không cách nào phá vỡ.

- Kính Hoa Phá Diệt!

Xuất Phá Tà Kiếm ra khỏi vỏ, Diệp Trần thi triển ra sát chiểu ẩn giấu, dụng sức oanh kích lên lồng năng lượng.

Kính Hoa Phá Diệt ẩn chứa không gian áo nghĩa, trời sinh có đặc tính phá vỡ bình chướng, rõ ràng làm lồng năng lượng phía trước bắt đầu vặn vẹo, xuất hiện một lỗ hổng như có như không.

Hai người đang muốn lao ra lỗ hổng.

- Lại có thể tìm hiểu được kiếm chiêu không gian áo nghĩa!

Hắc y lão giả kinh hãi, mặc kệ hắn có thừa nhận hay không, tại phương diện áo nghĩa võ học, hắn không thể sánh bằng Diệp Trần.

- Đáng tiếc, tốn công vô ích!

Tay phải hắc y lão giả xuất ra một trảo trên hư không, lồng năng lượng đang vặn vẹo khép lại, nhanh chóng gia cố, dày đến ba thước, nhô lên như một khối lớn.

Diệp Trần cưỡng ép kiềm chế xúc động muốn lấy Thiên Hạt Kiếm ra, hắc y lão giả tới gần, cho dù có lấy Thiên Hạt Kiếm phá vỡ lồng năng lượng thì cũng không cách nào thoát được khống chế của lão. Nếu đã như vậy thì còn không bằng yên lặng theo dõi kỳ biến rồi quyết định sau, nếu không một khi Thiên Hạt Kiếm xuất thế sẽ sinh ra rất nhiều chuyện khó lường.

Quan trọng nhất là Thiên Hạt Kiếm so với Phá Tà Kiếm thì chân nguyên hao phí phải hơn gấp đôi, một kiếm xuất ra gần như rút sạch toàn bộ chân nguyên của hắn, chẳng khác gì là tìm đường chết.

Diệp Trần xoay người lại, sắc mặt âm trầm, nói:

- Các hạ tìm chúng ta có chuyện gì?

Hắc y lão giả hư không bước tới, cười nói:

- Chỉ có hai việc, một là mang nàng đi, hai là giết ngươi!

- Ngươi thật sự muốn cá chết lưới rách?

Vận chuyển Thanh Liên Kiếm Quyết, chân nguyên trong cơ thể Diệp Trần nhanh chóng súc tích tới cực hạn, Huỷ Diệt Kiếm Hồn và Bất Hủ Kiếm Hồn liên tục rung động tựa hồ tuỳ thời đều có thể bay ra nghênh chiến. Hắc y lão giả là Nhân Ma Vương, chiến lực mạnh như thế nào không thể đoán được, Diệp Trần phải đem thực lực phát huy tới cực hạn, thậm chí viễn siêu cực hạn may ra mới có thể có một tia hi vọng chống lại đối phương.

- Cá chết lưới rách? Chỉ bằng ngươi?

Hắc y lão giả đứng ở bên ngoài mấy chục dặm khinh thường nói.

- Muội lui lại sau một chút!

Diệp Trần cảm thấy một trận chiến này khó mà tránh được, trận chiến này chỉ sợ là trận chiến hung hiểm nhất từ khi hắn xuất đạo tới nay. Cho nên hắn nghiêng đầu qua bảo Mộ Dung Khuynh Thành lui lại phía sau hơn mười dặm để tránh cho dư âm cuộc chiến vô ý làm nàng bị thương đồng thời nếu có cơ hội nàng cũng có thể một mình chạy trốn được.

- Huynh cẩn thận!

Mộ Dung Khuynh Thành ngoan ngoãn lui lại phía sau, nhưng nếu để cho nàng một mình chạy trốn là tuyệt đối không có khả năng, nhưng hiện tại nàng sẽ không làm cho Diệp Trần bị phân tâm!

- Ừm!

Diệp Trần gật đầu, ánh mắt một lần nữa tập trung lên người hắc y lão giả.

- Xem ra ngươi sẽ không thúc thủ chịu trói?

Hắc y lão giả nói.

Diệp Trần nói:

- Diệp Trần ta từ khi xuất đạo cho tới nay chưa bao giờ cam chịu thúc thủ chịu trói bao giờ, lần này không, sau này càng không! Muốn giết ta thì cứ tới đi!

Dứt lời, Diệp Trần lấy ra mười viên Thượng Thanh Đan ngậm trong miệng để đến thời khắc mấu chốt có thể nhanh chóng khôi phục chân nguyên.

Hắc y lão giả đã nắm chắc thắng lợi trong tay nên cũng không hề ngăn cản hành động của Diệp Trần mà dùng thanh âm lăng lệ hỏi:

- Chuẩn bị tốt chưa?

- Tới đi!

- Ha ha, chết cho ta!

Từ khoảng cách hơn mười dặm, hắc y lão giả tung một chưởng đánh về phía Diệp Trần, một chưởng này cũng không hề thôi động áo nghĩa võ học gì mà chỉ đơn thuần là chưởng kình. Nhưng mà một chưởng bình thường của Nhân Ma Vương đánh ra cũng vô cùng khủng bố! Một chưởng này vừa ra, những đám mây trên bầu trời gia tốc gấp trăm lần, rồi trực tiếp bị chưởng áp huỷ đi hơn một nửa.

Một chưởng này của hắc y lão giả khiến cho những vật thể xung quanh lập tức bị nghiền nát bay loạn khắp nơi, ngay cả không khí cũng bị rút hết trở thành một vùng chân không tuyệt tối, cùng lúc đó trên bầu trời ma khí quay cuồng nhanh chóng áp xuống.

Nếu chỉ là như vậy thì vẫn chưa thể khiến Diệp Trần biến sắc, nhưng thứ có thể khiến hắn biến sắc chính là không gian trước mặt hắn phảng phất như một tấm gương rạn nứt, bị nghiền nát thành trăm ngàn khối, so với uy lực của Kính Hoa Phá Diệt không chỉ hơn gấp đôi!

Diệp Trần quát lớn một tiếng, mấy chiêu như Tàn Nguyệt lúc này có xuất ra cũng chỉ làm trò cười mà thôi, khí lưu màu xanh lấy hắn làm trung tâm nhanh chóng khuếch tán, trong nháy mắt Kiếm Vực đã bao phủ phạm vi mấy trăm dặm, một thanh kiếm màu xanh nhanh chóng ngưng tụ nhắm thẳng phía trước bắn đi.

- Hữm? Là Kiếm Vực sao?

Tâm tư hắc y lão giả biến chuyển rất nhanh, lão có chút kinh ngạc, những Sinh Tử Cảnh Kiếm Vương có được Kiếm Vực không quá ba người, trong đó lão biết một người, uy lực của Kiếm Vực rất lớn bao hàm công phòng nhất thể. Nếu là một Sinh Tử Cảnh Kiếm Vương sử dụng Kiếm Vực bao vây lão vào trong thì lúc này ý niệm duy nhất trong đầu lão chính là chạy thật nhanh. Nếu chạy không thoát thì chỉ có thể nếm mùi bị Kiếm Vực từ từ mài mòn mà chết, một điểm hi vọng sống cũng không có!

Đáng tiếc là Kiếm Vực của Diệp Trần chỉ mới là hình thức ban đầu, bản thân tu vi cũng kém lão một đại cảnh giới, đừng nói là Kiếm Vực hình thức ban đầu, cho dù Diệp Trần có nắm giữ Kiếm Vực chính thức thì lão cũng không sợ. Sở dĩ lão giật mình là vì Diệp Trần có thể nắm giữ Kiếm Vực quá sớm, vượt quá lẽ thường!

Chỉ có Kiếm Vực còn chưa đủ, Diệp Trần xuất ra Phá Tà Kiếm vung lên cao, một chiêu Kính Hoa Phá Diệt nương theo thanh kiếm màu xánh trùng kích tới.

"Đinh! Đinh! Đinh! ..."

"Crắc crắc ..."

"Ầm! Ầm! ..."

Vô số âm thanh va chạm kịch liệt vang lên, khoảng giữ Diệp Trần và hắc y lão giả phảng phất như có thêm một đoạn tinh hà, trong tinh hà kiếm quang chói lọi toả ra hào quang chói mắt, những vết cắt vừa hẹp vừa dài lại trong suốt kéo dài ra bốn phía giống như những cây thần đao vô cùng sắc bén cắt nát mọi vật trên đường đi.

Cuối cùng, sau khi tất cả khí kình tan rã hoá thành năng lượng nguyên thuỷ thì chỉ còn một cái đại hắc thủ xuyên qua đám năng lượng nhiều màu sắc kia mạnh mẽ đánh lên hộ thể chân nguyên của Diệp Trần.

"Phốc!"

Diệp Trần há miệng phun ra một ngụm máu lớn, mặc dù đã có Ngụy cực phẩm bảo khí Thanh Đồng Giáp hộ thể mà hắn vẫn không chịu nổi một kích. Trên lồng ngực hắn thoáng in một dấu tay cực lớn, một cỗ lực lượng bàng đại từ Thanh Đồng Giáp nhanh chóng truyền vào thân thể hắn khiến cho hắn cảm giác như lục phủ ngũ tạng đều nát bấy, lồng ngực cơ hồ như bị đánh lõm vào, lồi ra phía sau lưng!

- Quá mạnh!

Diệp Trần có thể không chết, một là nhờ có Thanh Đồng Giáp, hai là bên ngoài tầng da thịt còn có một tầng Long cốt phòng ngự, ba là hắn tu luyện Bất Tử Thân, sinh mệnh lực cường ngạnh. Mặc dù như vậy đã đem một chưởng vừa rồi của hắc y lão giả làm suy yếu đi nhưng vẫn khiến cho hắn thiếu chút nữa phân thây rồi!

Sự cường đại của Nhân Ma Vương, Diệp Trần cuối cùng cũng đã kiến thức được, chênh lệch giữa hai người không thể dùng lời nào mà nói được, hoàn toàn không cùng một cấp độ!

- Ực!

Nuốt một viên Thượng Thanh Đan vào, Diệp Trần lại từ trong Trữ vật linh giới lấy ra một viên Thượng phẩm đan dược hồi phục nguyên khí nhét vào miệng rồi lập tức nuốt xuống.

- Không thể nào? Sao lại không đánh chết hắn?

Hắc y lão giả cảm thấy rất ngoài ý muốn, Sinh Tử Cảnh Vương Giả mạnh như thế nào! Ít nhất cũng có năng lực xuyên toa không gian, một chưởng vừa rồi của lão tuy đã bị Kính Hoa Phá Diệt của Diệp Trần triệt tiêu không ít nhưng uy lực còn sót lại vẫn dư sức giết chết một Bán bộ Vương Giả tối cường giả, cho dù đối phương có mặc Nguỵ Cực phẩm bảo giáp cũng không tránh được.

- Hừ, xem ra ta đã xem thường ngươi!

Hắc y lão giả chắp tay đứng giữa hư không, trong mắt lão nhiều thêm một phần ngưng trọng, nếu cho Diệp Trần thêm một thời gian nữa tiến vào Sinh Tử Cảnh thì tuyệt đối sẽ là một địch nhân vô cùng đáng sợ. Nếu đã là địch nhân thì phải diệt trừ ngay tức khắc, nếu để cho đối phương tiếp tục phát triển thì hậu quả khó lường.

Thân thể Diệp Trần khuỵ xuống, tinh thân uể oải, khí tức mệt mỏi, phảng phất như một cây nến cạn lung lay trước gió, tuỳ thời đều có thể bị dập tắt. Bất quá, ánh mắt của Diệp Trần vẫn thập phần sáng ngời, chăm chú nhìn vào hắc y lão giả. Lúc này, trong cơ thể hắn, dược lực đang không ngừng hoá thành nguyên khí sôi trào, dưới sự vận chuyển của Bất Tử Thân, nhanh chóng chữa trị cho cơ thể, khôi phục sinh cơ.

Chỉ thoáng cái, khí tức của Diệp Trần lại tăng lên, khôi phục lại trạng thái toàn thịnh khiến cho hắc y lão giả biến sắc. Lão nhìn thấy cái gì? Là một Bán bộ Vương Giả lĩnh ngộ được Bất Tử Thân, đây chính là năng lực chỉ có Sinh Tử Cảnh Vương Giả mơi có được, mà một trong những đặc điểm của Sinh Tử Cảnh Vương Giả!

- Không đúng, còn chưa đạt tới cảnh giới Đoạn Chi Trọng Sinh!

Bất Tử Thân của hắc y lão giả là Đoạn Chi Trọng Sinh, tự nhiên có thể nhìn ra cấp độ Bất Tử Thân của Diệp Trần có tốc độ khôi phục xa xa còn chưa đạt tới Đoạn Chi Trọng Sinh. Tuy nhiên cũng không thể khinh thường được, dù sao vừa rồi Diệp Trần vừa mới trọng thương nặng mà thoáng cái đã khôi phục lại rồi!

- Để ta xem ngươi còn có thể chống đỡ được mấy chưởng?

Vẫn không dùng áo nghĩa võ học, hắc y lão giả vươn tay phải ra muốn đánh tiếp một chưởng về phía Diệp Trần, lão tin chắc một chưởng này tuyệt đối có thể đưa Diệp Trần vào chỗ chết. Ngay lúc Diệp Trần còn toàn thịnh mà còn bị lão đánh cho trọng thương nặng như vậy thì hiện tại còn chưa khôi phục hoàn toàn thì thế nào?

- Ma Lực Quyền!

Đột nhiên, hai cánh dơi sau lưng Mộ Dung Khuynh Thành toả ra hắc sắc quang mang rồi đập mạnh một cái, tốc độ của nàng bạo tăng tới cực hạn, chưa tới một phần trăm cái nháy mắt, nàng đã vọt tới trên đầu hắc y lão giả, một quyền mạnh mẽ đánh xuống.

Một quyền này không khác gì một cái tiểu hắc sắc thái dương, vô kiên bất tồi.

Không biết là hắc y lão giả phản ứng không kịp hay là không quan tâm tới công kích của Mộ Dung Khuynh Thành mà hắn tuỳ ý để cho một quyền của nàng đánh tới.

"Oanh!"

Khi quyền kình tới cách lão khoảng ba thước thì một tầng hắc chướng hiện lên ngăn trở khiến cho kình khí hung mãnh của Mộ Dung Khuynh Thành bị đẩy ngược lên không trung.

"Ba!"

Tầng hắc chướng bị nghiền nát, Mộ Dung Khuynh Thành cũng bị đánh bay ra xa.

Hắc y lão giả cười nói:

- Không hổ là hoàn mỹ Nhân Ma huyết mạch! Bí mật trên người rất nhiều, một quyền này của ngươi ẩn chứa ma lực Vương cấp chưa thuần tuý, nếu không cũng không có khả năng đánh nát bình chướng chân nguyên của ta! Cũng tốt, tiềm lực của ngươi càng lớn thì bí mật càng nhiều, đối với Nhân Ma tộc chúng ta càng thêm hữu ích!

- Ngay cả một quyền ẩn chứa ma lực tinh hoa cũng không thể đụng tới lão ta sao?

Trên mặt Mộ Dung Khuynh Thành hiện lên vẻ đắng chát, ma lực tinh hoa trong cơ thể nàng có độ thuần khiết tương đương với ma lực Vương cấp, mà theo nàng tiến vào Bán bộ Vương Giả thì ma lực tinh hoa mặc dù bị pha loãng cũng tiếp cận tới ma lực Vương cấp, phối hợp thêm Ma Lực Quyền thì nàng vốn tưởng rằng có thể thoáng uy hiếp hắc y lão giả một chút, nhưng không ngờ đối phương quá cường đại, hoàn toàn vượt qua dự kiến của nàng!

Hoặc có thể nói, nàng chưa bao giờ chính thức kiến giải sự cường đại của Sinh Tử Cảnh Vương Giả cho nên trong lòng chỉ có một cái phán định mà thôi.

- Lục Hợp Phong Thiên Trận!

Thu liễm bộ dáng tươi cười lại, hắc y lão gia đưa tay ném sáu khối thuỷ tinh trụ tới trước, thuỷ tinh trụ xuyên thẳng qua hư không bao bọc bốn phía Mộ Dung Khuynh Thành. Chỉ sau một tích tắt, những thuỷ tinh trụ này toả ra một màn sáng nối tiếp nhau tạo thành một cái không gian phong bế bằng thuỷ tinh nhốt Mộ Dung Khuynh Thành vào đó.

- Ngươi ở trong đó suy nghĩ cho tốt đi! Đợi khi ta giết hắn xong sẽ mang ngươi trở về!

Hắc y lão giả không hề nhìn Mộ Dung Khuynh Thành nữa mà đưa tầm mắt về phía Diệp Trần.

truyện full

Bình luận truyện Kiếm Đạo Độc Tôn

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi

Danh sách chương