Tùy Chỉnh
Đề cử
Kiếm Đạo Độc Tôn

Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 989-990: Các ngươi kiên trì! Tất có giá trị:

Huyền Thiết Sơn thừa thãi huyền thiết, đây là địa phương lý tưởng để kiến tạo tông môn. Chí ít các đệ tử trong tông môn cũng không bởi vì không có bảo kiếm thuận tay là phiền não.

Đi tới Huyền Thiết Sơn, xuất phát từ tâm tư cẩn thận, Diệp Trần không có gióng trống khua chiêng bay thẳng vào trong núi. Hắn lựa chọn phương thức tốn sức hơn là phi hành thấp dọc theo những ngọn núi nhỏ.

- Ân! Ở đây vì sao lại có nhiều yêu thú đến như vậy?

Phi hành trên đường, Diệp Trần nhăn mày. Bên trong Huyền Thiết Sơn có thể thấy được yêu thú, yêu thú cấp một, yêu thú cấp hai, yêu thú cấp ba...đếm không kể xiết. Đối với một tông môn nhân loại bình thường, không có khả năng xung quanh tông lại có nhiều yêu thú đến như vậy. Nếu không đệ tử tông môn làm sao có thể đi ra ngoài được. Chung quy không thể mang tính mệnh đệ tử ra đùa giỡn.

- Sự tình tựa hồ có điều không thích hợp.

Trong lòng Diệp Trần có dự cảm không tốt.

Thân là Bán bộ Vương Giả, năng lực tiềm hành của Diệp Trần rất mạnh. Chí ít không phải là yêu thú cấp thấp có thể phát hiện được. Cho dù gặp phải yêu thú cấp chính, cấp mười đã biến thần thì cũng khó có thể phát hiện ra được tung tích của Diệp Trần.

Lại bay qua một ngọn núi, Diệp Trần cảm giác được khoảng cách giữa các ngọn núi không tính là xa, tương đối gần nhau.

Cười khúc khích!

Bàn tay chấn động, hai bên trái phải của một ngọn núi rung chuyển. Một đại động được tạo ra ở lưng chừng núi. Chui vào trong động, Diệp Trần lại tiếp tục tiến hành kiến tạo không gian bên trong.

- Khai!

Hai mắt Diệp Trần nhắm nghiền, con mắt ngân sắc ở mi tâm mở ra.

Trong ngân sắc thế giới, Diệp Trần thông qua không gian cự ly, sự vật trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh đều hiển thị rõ ràng. Rốt cuộc, Diệp trần cũng tìm thấy được một tông môn ở trên Huyền Thiết Sơn đang bị yêu thú vây khốn. Vừa nhìn thấy cảnh này, Diệp Trần không khỏi cười khổ.

Tông môn ở trên Huyền Thiết Sơn bị yêu thú vây khốn cũng không phải là Bất Hủ Kiếm Tông mà là tông môn yêu thú. Trước cửa lớn của tông môn này có một tấm đá thật lớn, viết ba chữ. Yêu Lang Tông.

- Yêu Lang Tông ở chỗ này, vậy Bất Hủ Kiếm Tông ở chỗ nào. Lẽ nào đã bị Yêu Lang Tông tiêu diệt. Diệp Trần nghĩ có chút châm chọc. Ở Chân Linh đại lục, yêu thú là đối tượng bị nhân loại truy sát. Còn ở Huyết Thiên đại lục, yêu thú trở thành chủ nhân, tuy rằng yêu thú cấp thấp vẫn như trước vẫn khó tránh khỏi số phận bị truy sát. Đơn giản là trí tuệ của chúng vẫn còn thấp.

- Trong Yêu Lang Tông hẳn là có tồn tại yêu vương. Đi hỏi bọn chúng chẳng khác nào đi tìm đường chết cả.

Phun ra một ngụm trọc khí, Diệp Trần chấn vỡ loạn thạch lấp kín cửa động, thân hình thiểm lược bay ra ngoài, rời khỏi Huyền Thiết Sơn.

Thiết Huyết Vực, Thiết Huyết thành chủ thành.

Trong thành, nhân loại, nửa yêu cùng với ma nhân chiếm đại đa số, số lượng yêu thú rất ít. Ở Chân Linh đại lục, yêu thú muốn hóa thành hình người thì phải đạt đến cấp chín, còn ở Huyết Thiên đại lục, yêu thú hóa hình sớm hơn một chút. Đại khái đến cấp bảy là có thể biến hóa. Có người nói, mười đại yêu tông của Huyết Thiên đại lục đã liên thủ cùng nhau nghiên cứu ra Hóa Hình Đan. Đan này để cho yêu thú sử dụng trước khi hóa hình. Thế nhưng yêu thú ngoài cấp bảy vẫn không thể nào so sánh được với số lượng nhân loại cùng với nửa yêu, ma nhân được.

Nhìn thú nhân to cao đi ngang qua bên cạnh, Diệp Trần thầm nghĩ:

- Thôn phệ một quả Phong Hỏa đan, lại sử dụng cực phẩm thủy tinh yêu lực. Thực Mộng Lang đã nhanh chóng trở thành Bán Bộ Yêu Vương. Không biết lần này có thể biến hóa hay không. BIến hóa thành công thì sẽ để hắn đi theo bên cạnh ta.

Trong yêu thú cũng có ngoại tộc, bọn họ trời sinh không dễ dàng biến hóa, lại có trời sinh dễ dàng biến hóa. Rất khó để có thể phân định rõ ràng.

Một gã tu luyện ma đạo Linh Hải cảnh đại năng đi tới, chân nguyên Diệp Trần truyền âm tới hỏi:

- Xin hỏi một chút! Ở Thiết Huyết Vực có tông môn nhân loại nào tên là Bất Hủ Kiếm Tông không?

Người này sửng sốt, ánh mắt rơi trên người Diệp Trần, nhất thời trở nên cung kính, chắp tay đáp:

- Bất Hủ Kiếm Tông, tại hạ không có nghe nói qua. Tại hạ đã ở Thiết Huyết Vực sinh sống nhiều năm. Cho tới bây giờ cũng không có nghe thấy tông môn nào tên là Bất Hủ Kiếm Tông. Có lẽ nào các hạ nhớ nhầm.

- Như vậy ngươi có biết ở Thiết Huyết thành có chỗ nào có thể hỏi thăm tin tức.

- Đi qua con đường cái này, quẹo phải, các hạ sẽ thấy một tòa lầu các. Trước cửa có tấm biển ghi ba chữ Tam Đại Tự. Nơi đó là địa phương chuyên môn cung cấp tin tức, đám người ở đó đối với tin tức trên toàn Huyết Thiên đại lục rất nhanh nhạy. Mà bọn họ cũng có quy củ của mình, không bao giờ cung cấp những tin tức bình thường.

Cái gì! Biết chớ có hỏi!

Diệp Trần thất kinh, sinh ý biết chớ có hỏi cư nhiên lại chạy tới Huyết Thiên đại lục. Bỗng nhiên thần tình Diệp Trần trở nên nghiêm túc, hắn vốn tưởng rằng biết chớ có hỏi cho dù có bối cảnh lớn thế nào đi chăng nữa thì cũng không quá khoa trương. Nhưng hiện tại Diệp Trần không cho là như vậy. Ở Chân Linh đại lục, thế lực của biết chớ có hỏi tuy không tranh giành thiên hạ nhưng cũng rất kinh hãi. Không ai muốn trêu chọc bọn họ.

- Hoan nghênh các hạ tới biết chớ có hỏi. Xin hỏi các hạ muốn nghe tin tức gì?

Chấp sự của biết chớ có hỏi là một lão giả nhân loại.

Diệp Trần nói:

- Xin hỏi, biết chớ có hỏi ở đây cùng với biết chớ có hỏi ở Chân Linh đại lục có quan hệ gì?

Diệp Trần ngẫm lại một hồi, vẫn quyết định hỏi.

Lão giả sang sảng cười nói:

- Một nhà quan hệ, xem ra ngươi tới từ Chân Linh đại lục.

Diệp Trần không có phủ nhận, tiếp tục nói:

- Ta muốn nghe tất cả những tin tức liên quan đến Bất Hủ Kiếm Tông. Thời gian kiến tông khoảng chừng sáu trăm năm trước.

- Bất Hủ Kiếm Tông, để ta tìm xem.

Lão giả từ quầy hàng tìm một quyển sách dầy cộp, không ngừng lật mở từng trang.

Rất nhanh, lão giả ngẩng đầu:

- Bất Hủ Kiếm Tông theo như lời ngươi nói là do Chiến Vương sáng lập ra? Nói chính xác chính là nó.

- Không tồi.

Diệp Trần vui vẻ đáp.

Lão giả than thở:

- HIện tại Bất Hủ Kiếm Tông không còn được gọi là Bất Hủ Kiếm Tông nữa mà sửa thành Trường Thiên phái. Trường Thiên chính là tên thật của chiến vương. Về phẩm cấp tông môn, đã sớm rơi xuống lục phẩm.

- Ở nơi nào?

Diệp Trần vội vã hỏi.

- Phái tây Thiết Huyết Thành khoảng chừng một nghìn ba trăn vạn dặm có một tòa sơn mạch. Trường Thiên phái tọa lạc ở nơi đó. Cho ngươi một lời khuyên, hiện giờ Trường Thiên phái bốn bề thọ địch, ngươi tốt nhất không nên dính líu tới. Bằng không rất khó thoát thân, thậm chí còn dẫn tới họa sát thân.

- Đa tạ! Thế nhưng ta nhất định phải đi.

Diệp Trần ném ra linh thạch rồi rời khỏi biết chớ có hỏi.

Tiễn Diệp Trần ly khai, lão giả từ trong quầy hàng tìm kiếm một bức họa. Bức họa vẽ khuôn mặt của một người, người đó chính là Diệp Trần.

- Đệ nhất thiên tài của Chân Linh đại lục Diệp Trần. Quả nhiên là hắn.

Một nghìn ba trăn vạn dặm, đối với Diệp Trần cũng chỉ tốn một ngày một đêm phi hành. Phía xa xa, Diệp Trần đã thấy một tòa Đại Hình Sơn. Không biết vì sao núi noi cây cỏ ở đây rất tươi tốt, non xanh nước biếc như tranh họa đồ. Thế nhưng quang cảnh nơi đây lại khiến Diệp Trần có cảm giác nặng nề của tuổi già. Tựa hồ giống như lão niên đã đến tuổi xế chiều. Tùy thời đều có thể trút hơi thở cuối cùng, vĩnh biệt trần gian.

- Bất Hủ Kiếm Tông, đến tột cùng đã gặp phải tai ương gì. Không những phải đổi tên thành Trường Thiên phái, mà cảnh tượng tông môn cũng rất thê thảm.

- Nhờ có Chiến Vương mà ta mới tìm hiểu được bất hủ kiếm ý. Tuy rằng đây không phải là nguyên nhân chính để ta có được thành tựu như ngày hôm nay, nhưng cũng không thể bỏ qua. Tông môn của Chiến Vương gặp nạn, ta không có khả năng đứng nhìn, bằng không ta sẽ cảm thấy thẹn với Chiến Vương, làm tâm cảnh của ta không thể nào tiến bước.

Nguyên bản Diệp Trần muốn đến Bất Hủ Kiếm Tông nhìn xem Bất Hủ Kiếm Tông hiện giờ như thế nào. Nếu như Bất Hủ Kiếm Tông cường thịnh, cao thủ nhiều như mây. Vậy thì Diệp Trần sẽ yên lặng rời đi, không mang đến phiền phức cho đối phương, cũng không nghĩ tới việc trở thành tông chủ Bất Hủ Kiếm Tông.

Thế nhưng hiện giờ Bất Hủ Kiếm Tông đang gặp nạn. Thậm chí còn phải đổi tên thành Trường Thiên pháo. Diệp Trần không thể không quản.

Hô!

Diệp Trần thở dài, thân hình chợt lóe, tăng tốc độ phi hành.

Ở trung tâm những dãy núi có một ngọn núi cao lớn, hùng vĩ non xanh nước biết. Ngọn núi này rất khác biết, nó không có đỉnh núi. Giống như bị một người nào đó dùng một đao chém mất đỉnh núi, tạo ra một mặt bằng phẳng vậy.

Ở trên đó tọa lạc một khu kiến trục thật lớn, cao thấp đan xen nhau. Ngoại trừ dáng vẻ tang thương, già nua nawjg nề ở ngoài ra thì cũng coi như là một địa phương không tồi.

Phía dưới ngọn núi có một tấm bia đá lớn. Trên đó có khắc ba chữ: Trường Thiên pháo.

Lúc này hai đệ tử đứng gác cổng lên núi đang trò chuyện với nhau thì một người lưng đeo bao quần áo đi xuống núi.

- Cao Sư huynh, huynh xin nghỉ về thăm nhà à?

Thấy có người hạ sơn, một đệ tử gác của tươi cười hỏi thăm.

Thanh niên đang lững thững đi xuống núi, lắc đầu nói:

- Các vị. Tại hạ thật cao hứng khi được cùng làm sư huynh đệ với các vị trong mấy năm qua. Sau này, chúng ta có thể không còn được gặp lại nhau nữa. Có lẽ đến một lúc nào đó ta cũng không thể nào nhớ được các vị là ai!

- Cao Sư huynh, ngươi đây là?

Tên đệ tử gác cổng nghe vậy, sắc mặt liền ảm đạm, tựa hồ đoán được ý tứ của người được xưng là Cao Sư huynh.

Thanh niên kia không tiếp tục nói chuyện, hai nữ đệ tử đi bên cạnh hắn thương cảm hắn:

- Chúng ta quyết định ly khai Trường Thiên phái. Sau này sẽ không trở về nữa.

- Vì sao? Vì sao phải rời khỏi Trường Thiên phái. Tông chủ đối đãi với mấy người các ngươi không tốt sao? Tại sao các ngươi lại muốn rời khỏi tông môn lúc này. Trường Thiên phái thực sự không còn người nối nghiệp nữa sao?

Một tên đệ tử gác cổng, tính tình tương đối thẳng thắn, nhìn thẳng mặt thanh niên nhân mà hét lớn.

Một đệ tử gác cổng khác, tuổi tác lớn hơn một chút lắc đầu nói:

- Ngô sư đệ. Không nên nói Cao Sư huynh như vậy. Chắc hẳn hắn cũng có nỗi khổ của mình.

- Nỗi khổ gì chứ. Cái thực sự đau khổ không phải là Trường Thiên phái sau này lụi bạn, bị các tông môn khác khi dễ? Còn có khả năng bị diệt sao? Ngô Trường Hưng ta tuy thiên tư kém cỏi, nhưng vì tông môn ta càng thêm khắc khổ tu luyện. Tài nguyên tu luyện không thể so được với những người khác, nhưng ta sẽ lấy thời gian để bù vào. Bị người khác vũ nhục, đối với cái đó chẳng đáng để ta để ý tới. Mà điều đó còn làm cho ý chí chiến đấu của ta tăng cao. Ta muốn một ngày nào đó đứng ở Trường Thiên phái, nhìn Trường Thiên phái ngạo thị thiên địa.

Ngô Trường Hưng không cam lòng rống hận. Khóe mắt hắn cay cay.

- Ngô sư đệ!

Thanh niên được gọi là Cao Sư huynh kinh ngạc nhìn Ngô Trường Hưng. Trong ấn tượng của hắn, Ngô Sư đệ ở trong môn phái là một người vui vẻ, người nói ta nói, lúc nào cũng vui vẻ tươi cười. Mà trước đây hắn cũng thường bị các sư huynh cười nhạo. Thật không ai có thể nghĩ được sâu trong nội tâm của hắn lại có một tính cách như vậy.

- Ta!

Thanh niên nhân nói không nên lời. Hắn ở Trường Thiên phái coi như là một thiên tài. Ngày đầu tiên gia nhập Trường Thiên phái, hắn đã âm thầm thề rằng một ngày nào đó, bằng vào thiên phú của chính mình sẽ giúp cho Trường Thiên phái trở nên hưng thịnh. Cho đến ngày hôm nay, hắn đã quên mất lời thề hôm nào, bởi vì hiện thực quá tàn khốc. Cho dù hắn có thiên phú cao tới đâu, nhưng không có tài nguyên, hắn so với những đệ tử bình thường mà có tài nguyên để tu luyện chẳng khác nhau là bao.

- Ngươi đi đi! Coi như Ngô Trường Hưng ta nhìn lầm người. Cao Chí Viễn, từ nay về sau, ngươi không còn là đối tượng mà ta sùng bái nữa. Ta cũng không có một người huynh đệ như ngươi.

Ngô Trường Hưng quay mặt đi, không thèm nhìn Cao Chí Viễn.

Ai!

Những đệ tử gác cổng khác đều thở dài một hơi, đồng dạng cũng không thèm nói lại.

- Tên đệ tử này tính tình thật ngay thẳng. Trung tâm đáng quý, tuy tu vi mới chỉ là Tinh Cực Cảnh, nhưng nếu bồi dưỡng cẩn thận có thể đảm đương vị trí trụ cột trong tông môn.

Đứng bên cạnh một gốc cây đại thị, Diệp Trần âm thầm quan sát tất cả.

Lấy tu vi Bán Bộ Vương Giả của mình, chỉ cần không kiêng nể gì cả thì những đệ tử này không thể nào phát hiện ra hắn. Diệp Trần hoàn toàn ẩn mình trong bóng râm của cái cây cổ thụ.

Hắt xì!

Nắm chặt nắm tay, trong ánh mắt Cao Chí Viễn hiện lên thần sắc thống khổ. Chỉ là thần sắc thống khổ này ẩn dấu rất sâu, người khác khó mà nhận ra được.

- Các ngươi không nên nói như vậy.

Hai nữ đệ tử đứng bên cạnh Cao Chí Viễn khóc lóc biện bạch.

Ách!

Mọi người thấy vậy liền quay qua nhìn nữ đệ tử này. Nàng tên là Lý Thúy, là một người theo đuổi Cao Chí Viễn. Trong lòng mọi người đều rõ ràng.

Lý Thúy vừa khóc lóc vừa nói:

- Các ngươi thì biết cái gì. Các ngươi cũng biết vì cái gì mà Cao Sư huynh ly khai Trường Thiên phái, nỗ lực của huynh ấy nhiều ít ra sao? Các ngươi cái gì cũng không biết, còn ở chỗ này rống cái gì!

Bình luận truyện Kiếm Đạo Độc Tôn

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi

Danh sách chương