Tùy Chỉnh
Đề cử

Chap 4: Du học cùng Kim Taehyung sao?

Trước khi trở lại Thanh Viên, tôi không quên đi hiệu sách, tùy tiện mua một quyển sách tham khảo. Ấn mật mã khóa, tôi bước vào trong phòng. Ngoài Kim Taehyung, trên sô pha còn có một người nữa đang ngồi.

"Về rồi à? Qua đây, đây là cô Hwang, từ giờ sẽ là gia sư tiếng Anh của em!"

Đôi chân thon dài của Kim Taehyung bước về phía tôi, hắn kéo tay tôi.

Người phụ nữ đang ngồi trên ghế sô pha đại khái cũng đã ngoài 40 tuổi, vội đứng dậy. "Xin chào cậu Jeon"

Cô ấy đeo kính, bộ dáng cẩn thận tỉ mỉ, có điểm giống chú Hwang. Vừa nhìn đã biết là một con mọt sách.

"Chào cô giáo Hwang!" Cho dù hoang mang, tôi cũng không ngu ngốc mà tỏ vẻ nghi ngờ. Dù sao hắn cũng sẽ nói cho tôi biết, hắn lại tự ý quyết định cái gì đây!

"Tôi có thể xem qua tài liệu trong tay cậu không?" cô Hwang khẽ đẩy gọng kính khá lớn trên mặt, rụt rè nhìn thoáng qua quyển sách tham khảo trong tay tôi.

Tôi gật đầu đưa cho cô ấy.

Cô ấy vội vàng cầm lấy. Bộ dáng này giống như người đang chết đuối tìm được phao, thật có chút buồn cười.

Cô Hwang lật giở quyển sách, xem xét cẩn thận, vẻ mặt đầy nghiêm nghị, như thể trước mắt không phải sách tham khảo bình thường, mà là một quyển sách liên quan đến mạng người, lông mày co chặt lại giống như có thể ép ra nước.

"Quyển sách này không thích hợp với cậu Jeon!" Một lúc lâu sau, cô ấy rốt cuộc cũng đưa ra kết luận.

Tôi lãnh đạm nhún vai, dù sao cũng là tùy tiện lấy mà thôi.

"Ngày mai cô hãy mua hết toàn bộ những sách mà cô cho là cần thiết là được rồi, tôi sẽ gọi người giúp cô!" Kim Taehyung ngã người xuống ghế sô pha. Cho dù người phụ nữ trước mắt lớn tuổi hơn hắn, hắn vẫn luôn dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện. Có lẽ trong mắt hắn, tuổi tác không phải là yếu tố quyết định, tiền tài mới có thể.

Cô Hwang hiển nhiên cũng biết như vậy, cung kính gật đầu, lại nâng gọng kính trên mũi lên, "Cậu Kim,cậu Jeon, vậy tôi xin phép đi trước"

Xin phép? Tôi khẽ nhếch miệng cười. Dùng từ cũng thực khéo.

"Ừm" Kim Taehyung giống các bậc đế vương gật gật đầu, tựa như đại xá thiên hạ.

Tôi phát hiện bộ dạng cô Hwang rất vội vã. Ngồi một mình cùng Kim Taehyung có vẻ như làm cô ấy thấy khó khăn.

"Lại đây!" Cô Hwang vừa đi khỏi, Kim Taehyung liền hướng về phía tôi vẫy vẫy.
Tôi không phản kháng, thuận theo tiến vào trong lòng hắn, cố gắng áp chế ánh mắt chán ghét.

Tay hắn bắt đầu vói vào trong áo tôi, dễ dàng đẩy áo lên, dùng sức xoa nắn nhũ hoa của tôi. Hắn vùi đầu lên cổ tôi, đầu lưỡi vờn quanh da thịt tôi. "Vừa lòng sao?" Tôi đương nhiên biết rõ hắn muốn hỏi cái gì, tôi vừa lòng với sự sắp đặt của hắn sao? Tôi thậm chí còn không biết hắn đã sắp xếp tất cả.

Khẽ gật đầu, tôi cảm giác được một lực căng thẳng trên lưng. Tôi tách hai chân ra, vững vàng ngồi trên người Kim Taehyung. Phía dưới, vật cứng rắn của hắn đã sớm nổi lên.

"Anh định đi Anh du học, em cũng phải đi cùng!" Kim Taehyung cởi bỏ quần áo trên người tôi, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.

"Anh đã nói là không được mặc mấy loại quần áo rẻ tiền chết tiệt này!" Cuối cùng, hắn không động đến áo của tôi nữa, mà trực tiếp cởi quần của tôi một cách thô bạo. Chẳng qua hắn chỉ muốn phát tiết mà thôi.

Tôi không phản kháng. Từ trước đến nay, tôi cũng đâu để tâm đến mấy bộ quần áo này. Cái tôi để ý chính là, tôi không muốn đi du học cùng với hắn. Tôi đã nghĩ rằng, chẳng bao lâu nữa hắn sẽ buông tha cho tôi.

Đi Anh? Hắn còn muốn tiếp tục khống chế cuộc sống sau này của tôi sao?

"Tập trung một chút!" Giọng nói đầy vội vàng của Kim Taehyung không hài lòng,hắn đưa ngón tay thon dài bỏ qua lớp quần lót, tiến vào nơi riêng tư của tôi.

"Tại sao lại không phản ứng như vậy?" Hắn lại bắt đầu táo bạo đưa nắn bóp của tôi. Hắn cầm lọ bôi trơn được chuẩn bị sẵn cho ít vào tay rồi không thương tiếc thăm dò cúc huyệt. Không phải vì muốn tôi được dễ chịu, mà là tôi không phản ứng như vậy sẽ làm hắn phát tiết không thoải mái.

Tôi cắn răng chịu đựng sự giày vò, ôm sát cổ hắn. Cuối cùng, cơ thể cũng có những phản ứng nguyên thuỷ, bên dưới bị kích thích, cơ thể cũng tự động điều chỉnh,vật đó cương lên, trên đầu ghỉ một ít nước. Kim Taehyung rốt cuộc cũng vừa lòng mà thu tay về. Hắn kéo mạnh một cái, lại thêm một chiếc quần lót đáng thương hy sinh trong lúc hắn đang bừng bừng hưng trí.

"Tiếng Anh của em hơi kém, cần phải học thêm... A!" Hắn vừa nói chuyện, vừa nắm lấy thắt lưng của tôi, đem tôi nhẹ nhàng nâng lên rồi đặt xuống người hắn. Tiếng cuối cùng hắn phát ra khi nãy chính là lúc tôi bị hắn xuyên qua. Hắn nhẹ nhàng thở ra: "Ưm... em vẫn luôn tuyệt vời như vậy!"
Hắn không để ý đến cảm xúc của tôi, cố ý nâng eo tôi lên, từng chút, từng chút một... Bàn tay hắn không ngừng tăng thêm lực, hắn ngẩng đầu, những tiếng thở dài thoả mãn theo cổ họng thoát ra.

Bên dưới cơ thể dần dần dâng lên từng trận nóng rực làm cho tôi chỉ có thể bất lực ôm cổ hắn, gắt gao cắn chặt môi dưới, trong lòng không ngừng cầu nguyện sự tra tấn đáng sợ này nhanh chóng chấm dứt.

Kim Taehyung nắm chặt lấy vòng eo của tôi, động tác bắt đầu trở nên kịch liệt. Hai bên tai tôi dần nóng lên, hơi thở cũng bắt đầu dồn dập. Cảm giác không thể diễn tả này cùng với sự tê dại ở dưới thân làm cho tôi một lần nữa ôm chặt lấy cơ thể ngay trước mặt, ở trên vai hắn khó chịu mà than nhẹ, thở dốc, mang theo cả những thanh âm nồng đậm.

"A...ưm..." Bên dưới cơ thể co rút mạnh làm cho tôi không nhịn được khẽ kêu ra tiếng. Mà tiếng rên rỉ của tôi như thể là sự cổ vũ đối với hắn. Kim Taehyung nắm lấy eo tôi, mạnh mẽ đem tôi đặt xuống ghế sô pha, hai tay chống ở hai bên đầu tôi, ra sức tiến lên, nặng nề, từng chút, từng chút một...

Hắn ngửa đầu, từ từ nhắm hai mắt lại, trên mặt là biểu tình tôi chưa từng thấy bao giờ, thống khổ, hỗn loạn, phấn khởi, vặn vẹo, run rẩy. Thậm chí khoé miệng hắn còn hơi giương lên, phát ra âm thanh như tiếng dã thú gầm nhẹ. Tôi thở dốc, không ngừng gắt gao theo dõi bộ dạng của hắn, thân mình lại bị hắn va chạm ngày càng mãnh liệt. Cuối cùng, tôi thống khổ nhắm mắt lại. Kim Taehyung nắm chặt lấy bả vai tôi.

"A!" Hắn gầm nhẹ, suy sụp ngã xuống trước ngực tôi. Mồ hôi của hắn dọc theo cơ thể tôi chảy xuống. Trên người tôi, tất cả đều là hương vị của hắn, dạ dày lại bắt đầu khó chịu.

Một lúc lâu sau Kim Taehyung mới rời khỏi người tôi. Phát tiết xong, hắn đi vào phòng tắm, tẩy rửa sạch sẽ thân mình cao quý của hắn.

Tôi lẳng lặng nằm trên ghế sô pha. Giá trị sang quý gì đó chẳng qua cũng chỉ đến thế!

Tôi vô lực đưa cánh tay lên che mắt lại, bàn tay nhẹ nhàng chuyển tới ôm lấy da thịt trên vai, cay đắng.

Cuối cùng, âm thanh vòi hoa sen cũng ngừng lại, tôi nhanh chóng ngồi dậy lau nước mắt, mặc quần vào. Chỉnh tề ngồi trên ghế sô pha, nghênh đón hoàng đế bước ra.

"Em không tắm rửa một chút sao?" Cầm khăn lau tóc, Kim Taehyung ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi tiếp nhận khăn từ hắn, thay hắn lau tóc.

"Đợi lát nữa mới tắm" Đợi lát nữa tôi sẽ tẩy rửa sạch sẽ hương vị của hắn trên người mình.

"Mệt chết em rồi, Kookie của anh!" Kim Taehyung quay đầu khẽ hôn lên trán tôi một cái, trong mắt hàm chứa ý cười.

Thân mình tôi vẫn có chút chấn động, không thích hắn gọi tôi như vậy, vẫn không quen, không giống như cách mẹ gọi tôi ngọt ngào, mà chỉ có lạnh lẽo.
Hắn cố ý gọi tên thân mật của tôi, còn nói ngoại trừ người nhà của tôi, không ai được gọi như vậy.

"Đêm nay đi xem anh đua xe!" Tiếng nói của hắn từ phía trước nặng nề truyền lại.

"Được!" Tôi có thể cự tuyệt sao.

"Đúng rồi, anh có cái này cho em!" Kim Taehyung nhẹ nhàng đẩy tay tôi ra, đi vào phòng ngủ, rồi mang theo một chiếc hộp bước tới.

Tôi mở ra, là một chiếc đồng hồ đeo tay màu đỏ. Kim đồng hồ đều được làm bằng kim cương.
Giá trị xa xỉ đây, tôi mỉa mai nhìn. Có phải nên hưng phấn hét lên một tiếng, rồi ôm cổ hắn khẽ hôn hay không?

Tôi không hề cử động, biểu tình trên mặt có chút không nói nên lời, không được tự nhiên. Tôi đã từng nghĩ, nếu như tôi cũng giống những người tình bên cạnh hắn, có phải hắn sẽ nhanh chóng chán ghét tôi không? Nhưng tôi không làm được, không thể nào cố gắng làm nũng, lại càng khiến bản thân mình thêm đau khổ, cho nên tôi lựa chọn một phương pháp khác – chết lặng!

"Cám ơn!"

Kim Taehyung lấy đồng hồ ra,"lạc" một tiếng, hắn tự động đeo cho tôi.

"Có cài mật mã, không có mật mã đảm bảo không lấy ra được!"

Hắn cười rạng rỡ, vừa nói đầu ngón tay vừa nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt ngoài một chút, tạo thành tiếng lách ca lách cách.
Nói vậy, nếu như có người muốn cướp chiếc đồng hồ này thì chỉ có cách chặt tay tôi xuống.

Tôi âm thầm đùa cợt chính mình ở trong đầu, nhìn mặt đá trên đồng hồ toả ra ánh sáng màu tím. Mặt đá ở ngay chính giữa đồng hồ, nguyên một điểm màu tím nho nhỏ sáng bóng, từng vòng từng vòng xoay tròn khiến người ta mê muội, là màu tím của hoa oải hương.

"Em thích màu tím, anh đã cố ý bảo họ làm theo yêu cầu, vỗn dĩ không có màu tím!" Hắn cười, lôi kéo tay tôi. "Đi tắm đi, buổi tối chúng ta ra ngoài ăn, rồi đến trường đua!"

"Nhưng mà..." Tôi bối rồi nhìn tay mình.

"Yên tâm, chống thấm nước!" Hắn liếc mắt một cái tựa như đã hiểu thấu ý nghĩ của tôi, đứng dậy đi ra ngoài ban công, quay lưng về phía tôi.

"Ừm!" Thực ra tôi muốn hỏi hắn mật mã . Tôi không muốn suốt ngày đeo trên người, cảm giác nó giống như sợi dây trói vô hình. Mỗi một khắc đều bị hắn nắm giữ trong lòng bàn tay. Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác, đành bất đắc dĩ đi tới phòng tắm. Lời nói của hắn đã sớm biểu đạt như vậy.

P/s: Nếu có lỗi edit thì nhắc tớ với nha😘😘😘

Bình luận truyện [Longfic/VKook/] [Ngược/H] Cấm Tình - Love Suffer

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

제이홉
đăng bởi 제이홉

Theo dõi