truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 4: Gây hoạ

Không để ý đến thái độ chết sững của học sinh bên dưới, cô giáo thong thả giới thiệu.

- Đây là bạn Trần Nguyễn Trâm Anh, từ hôm nay sẽ là thành viên mới của lớp chúng ta!

Sau hai giây đơ người, lớp lại trở về như cũ, Nhật Huy đứng dậy xuýt xoa.

- Chà, đẹp thế! Xin chào tui là Nhật Huy, bí thư kiêm lớp phó kỉ luật của lớp, tui sẽ bảo bọc nữ thần!

Giọng nói đùa nham nhở của Huy khiến mọi người cười nức nở.

- Được rồi, yên lặng nào!_Cô giáo nhẹ nhàng nhắc nhở. Cảm thấy sự mất tập trung của học trò, cô mới để ý đến chàng trai cuối lớp đang ngấu nghiến quyển sách. Cô từ từ bước xuống chỗ cậu, nhỏ giọng: “Để học sinh mới ngồi ở đâu hả lớp trưởng?”

Bảo Minh ngước đầu lên. Trâm Anh há hốc mồm tiếp thu hình ảnh trước mặt. Đó chẳng phải là người vừa đụng mặt nhỏ lúc sáng sao, có duyên thế à? Không, không, phải là nghiệp duyên mới đúng. Ôi chao, miền Tây này nhỏ thiệt!

Cậu gấp sách, nhìn quanh lớp một hồi mới đáp lại lời cô: “Bên cạnh em vẫn còn trống!”

Cô gật đầu, ra hiệu nhỏ bước xuống. Trước khi vào chỗ nhỏ cảm nhận ánh mắt như mùi sát khí quanh đây, chắc là tưởng tượng thôi.

Khi đã yên vị vào chỗ ngồi, buổi học bắt đầu.

Trái với ban đầu, cả lớp nghiêm nghị ngồi vào bàn để sẵn sàng nghe giảng, lưng thẳng, đầu hướng về phía trước, không có ai rục rịch một tí nào. Ngoài tiếng giày cao gót nện lên sàn nhà của cô giáo thì không một âm thanh nào được thoát ra.

Ẹc, một lớp học sao có thể ngoan đến mức này cơ chứ? Trâm Anh tựa hồ rùng mình, nhỏ sắp tắt thở rồi, không khí ngột ngạt này một chút cũng không quen.

Trâm Anh liếc qua cậu bạn bên cạnh. Hơi ngạc nhiên vì cậu ta vẫn đang đọc sách, hoàn toàn không chú ý bài giảng.

Mà thôi kệ đi, ngồi chung bàn nhưng không chung đội, quan tâm làm gì!

Nửa tiếng sau, mắt nhỏ từ từ díp lại, chết tiệt, cứ đến giờ này lại buồn ngủ. Lúc trước, ở lớp cũ ngủ hơn cả nửa lớp, nên nhỏ có ngủ cũng chẳng sao, cơ mà lớp này đang tập trung học tập như thế mà có một thành phần ngáy cuối lớp liệu có ổn không, lại còn là học sinh mới vào, tưởng tượng thôi đã thấy mất mặt.

Làm cái gì cho đỡ chán nhỉ?

A! Nhỏ nhớ rồi! Là cái đó!

Trâm Anh bỏ bút xuống, thò tay vào balo lấy ra một vật hình thù trơn bóng.

Nhỏ khoái chí, cầm nó lên nghịch ngợm. Con rắn này làm nhỏ nhớ tới Hà Như, con bạn thân trên thành phố, nhát một cây, nhỏ chỉ cần bỏ vô balo nó, sau đó tan học là có hài xem, cười muốn nội thương.

“Phựt!”

Nhỏ lở tay ấn vào thiết bị di động, trơ mắt nhìn con rắn lập tức di chuyển.

“Á”_Âm thanh rùng rợn hét lên giữa không gian im ắng. Bảo Minh quăng luôn cuốn sách, cậu sợ hãi nhảy dựng ôm tim thất kinh. Cái quái gì xuất hiện dưới chân cậu vầy nè?

Cả lớp kinh ngạc, chưa hết sốc thì con rắn đó lại tiếp tục bò lăn khắp lớp, ngao du hết bàn này đến bàn khác, đi qua chỗ nào thì chỗ đó loạn cả lên, có đứa sợ quá còn phi nhanh ra cửa sổ, sách vở ném tứ tung.

Khung cảnh hỗn loạn như chạy giặc, xen lẫn tiếng hét ầm ĩ của lũ con gái, tiếng cười ngặt ngoẽo của bọn con trai.

“MẤY ĐỨA ĐANG LÀM CÁI TRÒ GÌ VẬY HẢ????”_Cô giáo mặt tím lên vì giận. Sự có mặt của cô bị chúng cho vào vô hình.

Cô Hà bước xuống bục giảng, cầm con rắn lên, tắt công tắc, lập tức cái đuôi nó ngừng lại. Cả lớp hùng hồn nhận ra, là đồ giả à?

Cô đập bàn một cái rõ to.”Là của ai?”

Thấy không khí vẫn im lặng, cô lại càng giận hơn.”Nếu không ai chịu nhận thì cả lớp...”

“Là em!”_Âm thanh cuối lớp vang lên, Trâm Anh đứng dậy. Nhỏ chưa bao giờ trốn tránh việc mình đã làm, càng không thể để người khác liên luỵ

“Em hay lắm, mới ngày đầu mà đã làm loạn cả lên rồi, cuối tiết này em ở lại trực nhật cho tôi!”

Trâm Anh thở dài chấp nhận, thôi thì số phận.

...

Dọn dẹp mọi thứ xong xuôi, nhỏ ra về. Ánh hoàng hôn cũng đã ráng lên một màu đỏ rực, những đám mây bồng bềnh in lên muôn hình hài không rõ rệt, đây là lần đầu tiên nhỏ cảm nhận rõ bầu trời gần mình đến thế, thành phố xa hoa kia nhìn lên cũng chỉ thấy nhà cao tầng, giờ cao điểm thì nóng bức, tấp nập xe cộ.

Cơn gió nhè nhẹ thổi quét qua bờ má trắng hồng, làm tung bay mái tóc ngắn, Trâm Anh mỉm cười, bình yên thật.

“Vút...”

*Binh*...Đầu Trâm Anh lệch sang trái 90 độ chả kém, người nhỏ dần dần nghiêng ngả. Trâm Anh thấy toàn bộ phía trước tăm tối, sao bay loạn xạ.

Trời sập à???

“Này bạn gái, ném quả bóng lại với!”

Sau một hồi xoay xẩm, nhỏ cũng hồi phục lại. Liếc cái nhìn súng đạn về phía phát ra tiếng nói như vô tội vạ kia. Là một đám con trai mặt quần đùi, áo ba lỗ tập trung tại sân bóng của trường.

Được, muốn nhỏ ném lại à?

Trâm Anh nghiến răng, lấy đà sút một cú hết mình.

Nhưng sai với dự đoán của nhỏ với đám người kia, quả bóng bay lệch qua phía khác và hạ xuống người đàn ông vừa bước vào cổng.

Cả đám sững sờ, riêng Trâm Anh ngây thơ không biết hậu quả.

“LÀ AIIIIIIIIIIII?????”_Thầy giám thị một tay xoa đầu một tay ôm quả bóng, bừng lửa giận tiến về phía trước.

truyện

Bình luận truyện Lớp Trưởng Lạnh Lùng Và Nhỏ Cá Biệt!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Bắp
đăng bởi Bắp

Theo dõi