Tùy Chỉnh
Đề cử
Lửa Dục Khó Nhịn

Lửa Dục Khó Nhịn

Chương 10

Rời Đài Loan đã lâu, tuy trở về quê hương nhưng Doãn Tinh không có tâm trạng vui vẻ, gò má cô vẫn lưu lại nước mắt vì khóc trên máy bay, cũng may mà cô đã đeo kính mát.

Lần này trở về Đài Loan với cô ngoài tâm trạng tồi tệ, còn có một tập bản thảo nóng hổi, cô vốn đã nghĩ xong tên sách....Phần 2 của “Lửa dục khó nhịn” nhưng bây giờ cô lại không muốn đóng bản thảo.

Nhớ tới chuyện xảy ra cùng Phong Dực, lòng cô lại quặn đau.

Tại sao anh lại không tin tình yêu của cô đối với anh?

Nếu như cô thật sự là người phụ nữ dâm đãng, vì viết tiểu thuyết mà không chừa thủ đoạn nào tìm thân thể đàn ông để nghiên cứu thì sao cô phải cực khổ chờ anh ba năm ở Pháp chứ?

Suốt ba năm qua cô đã sớm có thể tìm được trăm người đàn ông có thể chỉ bảo cho mình, sao còn phải ngàn dặm xa xôi đến Pháp để học thiết kế thời trang ở học viện Hepburn làm chi?

Phong, sao anh có thể trách lầm em như vậy?

Đáng giận hơn nhất chính là anh lại ở chung với Tuyết Vi kia.

Doãn Tinh nhớ lại hình ảnh Phong Dực say mê vuốt ve Tuyết Vi, cô hận không thể ngay lập tức giết người phóng hỏa để trút mối hận trong lòng.

Phát hiện sau khi kết hôn Phong Dực chỉ có ham muốn mà không có tình yêu khiến trái tim cô như bị xé nát thành trăm mảnh.

Mặc dù đã mặc bộ trang phục mùa thu mới nhất của Pháp, nhưng trong đại sảnh sân bay rộng lớn, dáng vẻ than thở khổ sở đã biến cô trở thành một Doãn Tinh đáng thương.

Mộng đẹp chim sẻ biến thành phượng hoàng của cô lần nữa tan vỡ.

"Tòa lâu đài của bá tước không thiếu nữ chủ nhân rồi, cô bé lọ lem đáng thương mang theo tinh thần chán nản trở lại Đài Loan... Từ nay về sau mình phải đổi bút danh tái xuất giang hồ lại lần nữa.”

Hết cách rồi, đời này chuyện cô có thể làm cũng chỉ là viết tiểu thuyết mà thôi.

Chỉ hy vọng giới tiểu thuyết Đài Loan vẫn có thể tiếp nhận tác giả đã mất đi trái tim yêu đương, như vậy thì cô mới có thể không bị chết đói.

"Bảo bối trong bụng của mẹ, sau này mẹ sẽ không viết tiểu thuyết có phương diện kia nữa, sau này con phải nhớ không được phong lưu giống cha con nghe chưa, hơn nữa cũng không được phép dùng hết tinh lực để đi tìm phụ nữ khác.”

Lúc Doãn Tinh ngồi trên máy bay bị nôn, cũng may có tiếp viên hàng không giúp đỡ, cô mới biết mình đã mang thai.

Lúc này Doãn Tinh lại bắt đầu lầm bầm mắng mỏ.

Một người đàn ông tuấn lãng mặc trang phục màu đen tới gần cô. Người thanh niên đẹp trai cùng với giọng nói niềm nở đó giống như âm thanh mà Doãn Tinh đã từng nghe qua.

Đột nhiên, cô bị ôm vào trong ngực, trên đỉnh đầu truyền giọng nói kích động của A Triệt, “Doãn Tinh! Tiểu Tinh, rốt cuộc cậu cũng về lại Đài Loan, mình còn nghĩ vĩnh viễn cậu sẽ không về Đài Loan nữa chứ! Cậu vừa xuất hiện ở đại sảnh mình đã chú ý tới cậu, mình thật sự không thể tin được! Cậu càng ngày càng xinh đẹp ra đó, càng ngày càng có khí chất, giống như Nữ Hoàng vậy...” Nói được nửa câu, anh phát hiện sắc mặt cô không tốt lắm, “Tiểu Tinh, sao cậu khóc? Ai bắt nạt cậu?”

"A Triệt!" Vừa nhìn thấy A Triệt, Doãn Tinh càng khóc thảm thiết hơn.

"Được rồi, cậu có oan ức gì cũng không sao, trở về Đài Loan là được rồi, mình sẽ bảo vệ cậu.”

Cô đến Pháp không nằm trong phạm vi thế lực của anh, anh không bảo vệ cô được, khó khăn lắm cô mới trở lại, ngoài bảo vệ cô trong lòng anh càng có thêm hy vọng.

"A Triệt, mình về rồi.” Dựa vào người A Triệt, Doãn Tinh giống như chim gãy cánh tìm được nơi nương tựa.

Trong lòng cô không khỏi so sánh sự dịu dàng của A Triệt với Phong Dực, người mà cô chờ đợi ba năm lại thua xa người bạn tốt A Triệt của cô.

Phong Dực thối tha, tôi sẽ hận anh suốt đời!

Ngồi lên xe của A Triệt, Doãn Tinh khóc mệt lã rồi ngủ thiếp đi, lúc đến nhà anh, cô bị động tác ôm của anh làm cho tỉnh lại.

"A Triệt, mình nặng lắm, cậu không cần bế mình đâu... Mình có thể tự đi được.”

A Triệt không để ý đến sự phản kháng của Doãn Tinh, anh bế cô vào thẳng phòng khách rồi đặt nhẹ cô ngồi trên ghế sofa.

"Tiểu Tinh, cậu nhẹ quá, có phải đồ ăn ở Pháp không ngon hay không? Phong Dực ngược đãi cậu sao?” A Triệt sốt ruột hỏi.

A Triệt vẫn còn rất quan tâm tới cô. Doãn Tinh cảm thấy rất uất ức.

“Không phải, anh ấy không có ngược đãi mình... Mình....Mình nghĩ chắc là do trong bụng có thêm một người nữa đó, cậu ẵm mình có cảm thấy nặng hơn không?” Doãn Tinh thẹn thùng sờ sờ bụng mình nói với A Triệt.

"Tiểu Tinh, cậu......." Đáp án này khiến A Triệt sững sờ.

"A Triệt, mình đã mang thai rồi, mặc dù mới một tháng mà thôi, nhưng mà......." Doãn Tinh cúi đầu, nước mắt bắt đầu nhỏ xuống, "Nhưng mà anh ấy không yêu mình, trong lòng anh ấy yêu người khác, nửa đêm anh ấy và Tuyết Vi…..”

"Nhưng không phải cậu gọi điện về nói rằng em đã kết hôn với Phong Dực sao?” Anh vẫn còn vì chuyện này mà đau khổ rất nhiều.

"Đúng vậy! Trước khi trở về mình đã ký giấy ly hôn rồi, anh ta chỉ cần đóng dấu là có thể thoát khỏi mình, có thể ở bên cạnh nói chuyện yêu đương với Tuyết Vi rồi.”

Doãn Tinh đau lòng vuốt ngực, A Triệt có thể cảm nhận được nỗi khổ của cô.

"Tiểu Tinh, có phải cậu đã hiểu lầm Phong Dực không? Nếu không sao có thể vừa kết hôn với cậu liền thay đổi nhanh như vậy? Tiểu Tinh, cậu có biết mình đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết cho cậu hay không?” Anh biết Tiểu Tinh tuyệt đối không phải là người nói buông tha là sẽ buông tha ngay.

"A Triệt, cậu đừng nói nữa, trong lòng mình đang rất rối loạn, chờ mình nghỉ ngơi vài ngày rồi mình sẽ nói cho cậu biết toàn bộ mọi chuyện. Việc trước mắt là mình có thể ở lại nhà cậu được không? Ngày mai mình còn phải đi tìm tổng biên tập, nói với cô ấy về chuyện mình muốn đổi bút danh làm lại từ đầu.”

"Tiểu Tinh, cậu muốn đổi bút danh để làm lại từ đầu?” Cô phải vất vả lắm mới có thành tựu như ngày hôm nay, bỏ đi thật sự rất đáng tiếc.

"Mình đã không còn là Doãn Tinh vô cùng hạnh phúc nữa rồi, hiện tại mình đã nghèo rớt mùng tơi, hơn nữa lại còn đang mang thai, Doãn Tinh độc thân trước kia cùng bây giờ không giống nhau nữa. Mình đã mất đi tình yêu rồi, càng không có tâm tình ôm mộng xuân viết tiểu thuyết. A Triệt, nếu mình không còn viết cái thể loại tiểu thuyết kia nữa, mà mình cũng không thay đổi bút danh vậy cậu muốn mình tự đạp đổ chén cơm của mình à?”

"Cậu nói cũng có lý.” A Triệt đồng ý với cách nghĩ của cô, “Ban đầu cậu vốn không nên viết loại tiểu thuyết đó, nếu không cuộc sống của cậu cũng không đến nỗi trắc trở như thế này, hoặc là nếu như cậu chịu gả cho mình.....Mình nhất định sẽ mang đến cho cậu hạnh phúc suốt cuộc đời.”

"Được rồi, A Triệt, cậu lại thế rồi. Ba năm rồi mà cậu vẫn chưa gặp cô gái trong lòng cậu sao? Không phải trong thư cậu nói cậu nói cô thư ký gì đó cũng rất tốt sao?”

Suốt 3 năm qua Doãn Tinh và A Triệt vẫn thường xuyên gửi thư cho nhau, cô có biết chuyện cậu ta có bạn gái. A Triệt gãi gãi đầu ngượng ngùng nói, “Cô ấy chỉ là người tình của mình thôi, đâu phải bạn gái gì chứ.”

"Cái gì hả? A Triệt, cậu cũng là cái loại đàn ông bao nuôi người tình thôi sao?” Doãn Tinh mở to mắt nhìn A Triệt trừng trừng.

"Đài Loan ngày càng nhiều đàn ông bao nuôi người tình, dựa vào điều kiện của mình, muốn nuôi mấy người cũng không là việc khó gì, hơn nữa mình thực sự không tìm được người nào tốt hơn cậu.” A Triệt nhìn Doãn Tinh bằng ánh mắt trìu mến.

Doãn Tinh giật mình, từ trên ghế sofa đứng lên, "A Triệt, cho người khác cơ hội đi! Chúng ta, vĩnh viễn chỉ có thể là bạn bè mà thôi."

"Tiểu Tinh, cậu......." A Triệt cũng hết cách với Doãn Tinh, “Cậu làm mình đau lòng quá!”

"A Triệt, trái tim mình đã sớm bị một cơn cuồng phong bao phủ, mình không thể nào trốn thoát được.”

Doãn Tinh ngồi xuống ghế sofa, vẻ mặt dường như càng cô đơn hơn.

Trở lại Đài Loan một tháng, Doãn Tinh ngoài viết tiểu thuyết ra, cô còn được một công ty may mặc nổi tiếng mời đến làm.

"A Triệt, đây là một công ty may mặc mới, bọn họ vừa mới mở một chi nhánh ở Đài Loan, mình thật may mắn nha, bọn họ đồng ý cho mình thiết kế trang phục mùa xuân.”

Cùng Bối Tình Ny nói chuyện hợp tác xong xuôi, Doãn Tinh tới quán cà phê mà cô thích nhất sau đó gọi điện cho A Triệt.

"Tiểu Tinh, chúc mừng cậu! Cậu đang ở quán cà phê đó phải không?”

"Đúng vậy, mình chỉ thích có mỗi chỗ này."

"Cậu đang mang thai, phải chú ý ăn uống một chút, không nên uống nhiều cà phê, không tốt cho em bé đâu!”

"Mình biết rồi, cậu nói nhiều thật!” Doãn Tinh tắt máy ngồi xuống ghế sau đó buồn bực rơi nước mắt.

"A Triệt nói thật nhiều, đang ở Hồng Kông và vẫn nói nhiều như thế, không giống như tên Phong Dực thối kia, không thèm quan tâm tới sống chết của mẹ con mình, đáng ghét nhất chính là anh ta dám bỏ mặc chúng ta, ngay cả điện thoại cũng không có... Con cưng à, mẹ và con thật đáng thương!” Doãn Tinh vừa vuốt bụng, vừa thầm mắng: “Phong Dực thối, tôi hận anh cả đời, tôi thề tôi sẽ làm cho anh phải hối hận cả đời, ai bảo anh phụ lòng tôi!”

"Em làm thế nào để anh phải hối hận cả đời?”

Khuôn mặt đẹp trai của Phong Dực xuất hiện ngay trước mặt Doãn Tinh.

"Anh......." Người đàn ông đáng ghét Phong Dực đó sao lại ở chỗ này? Doãn Tinh nghẹn họng nhìn trân trối khuôn mặt đẹp trai mà ghê tởm kia.

"Ký giấy ly hôn xong liền bỏ đi, sao em không đợi anh cùng ký xong luôn hả?”

Hơn một tháng không nhìn thấy cô gái bé nhỏ này, Phong Dực phát hiện mấy ngày qua bản thân mình cũng trải qua một cuộc sống thật vô vị.

"Chỉ cần có anh ký tên nữa là có hiệu lực rồi, tôi còn ở lại làm gì.” Doãn Tinh chép miệng, không vui vẻ gì nhìn người đàn ông khiến cô nhiều lần bị tổn thương.

Cô uống cạn cà phê trong ly, muốn đứng dậy đi tính tiền trước.

"Tinh, em thật sự ghét anh đến thế sao? Muốn rời bỏ anh như vậy à?” Trên mặt Phong Dực đượm vẻ ưu buồn nhìn Doãn Tinh, hy vọng có thể khiến cô thấy cảm động một chút.

Doãn Tinh cố ý quay đầu sang chỗ khác không thèm nhìn anh, trong lòng hơi gợn sóng vì sự xuất hiện của anh.

"Tinh, trước kia là anh đối xử với em không tốt, không tin tưởng em, nhưng sau khi kết hôn anh đã thay đổi rồi, Tinh, anh yêu em chẳng lẽ em không cảm nhận được điều đó sao?” Phong Dực biết trước kia anh từng hiểu lầm cô, anh không nên tin lời người khác mà không tin tưởng cô, nhưng sau khi kết hôn anh đã luôn yêu thương cô.

Giọng nói tràn ngập yêu thương của Phong Dực vang lên bên tai Doãn Tinh, nhưng cô vẫn không thèm để ý đến anh, ai bảo anh đả kích tình yêu của cô dành cho anh làm chi.

"Anh ký tên rồi sao?" Doãn Tinh liếc mắt nhìn tới anh, giọng điệu cứng nhắc hỏi.

"Tinh, em thật muốn anh sẽ ký tên sao?”

Vẻ mặt nặng nề của Phong Dực khiến lòng cô khổ sở, cô đau lòng lén lau nước mắt chực chờ rơi xuống.

Cô tự nói với mình tuyệt đối không thể mềm lòng, bởi vì cô đã không có sức để yêu thương anh nữa, yêu là dựa trên sự tin tưởng của hai người, mặc dù họ đã kết hôn, nhưng cứ luôn hiểu lầm lẫn nhau, thậm chí còn có Tuyết Vi xen ở giữa, mà anh đối với phụ nữ, nhất là những người phụ nữ yếu đuối anh đều không thể cự tuyệt. Nếu anh đều đối xử dịu dàng với họ, Doãn Tinh cô có thể ở lại Đài Loan cũng được, nếu như có nhớ tới anh thì cô chỉ cần mộng xuân là được rồi.

"Tinh, ngày đó là hiểu lầm, tại sao em không cho anh cơ hội giải thích?”

"Tay cô ấy nắm chỗ đó của anh, anh còn muốn giải thích cái gì?”

"Tiểu Vi là một cô gái kiêu ngạo, cô ấy nhìn thấy em mới cố tình dùng thủ đoạn để làm cho em đau khổ, thấy em bất chấp tất cả rời xa anh về Đài Loan, người vui vẻ nhất chính là cô ấy. Tinh, tại sao em lại trúng kế của cô ấy chứ?”

"Tôi......" Doãn Tinh không thể tin nhìn Phong Dực.

Phong Dực kiên nhẫn nói tiếp cho cô biết.

"Tinh, anh yêu em!”

"Vậy tại sao một tháng sau anh mới tới!” Anh có biết một tháng nay cô rất nhớ anh hay không?

"Vì Bối Tình Ny.”

Doãn Tinh trợn to hai mắt, lại khó có thể tin nhìn Phong Dực.

"Vì muốn em sớm trở thành một nhà thiết kế kì cựu, anh tới Đài Loan sáng lập một nhãn hiệu cho em...Đó là Bối Tình Ny, anh không tới tìm em, chính bản thân anh cũng rất khổ sở.”

"Phong, anh......."

Doãn Tinh có chút không tin nhấp nháy đôi mắt đẫm lệ. Anh nói rằng anh cho cô một tin vui ngạc nhiên sao?

"Tinh, anh yêu em!” Phong Dực thì thầm nói.

"Phong......." Doãn Tinh choáng váng, cô như bị hóa đá!

Phong Dực nâng khuông mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô lên, cẩn thẩn lau nước mắt cho cô, trong đôi mắt xanh dương tràn đầy tình yêu thương.

"Tinh, không có em bên cạnh, em biết anh khổ sở thế nào không?”

"Phong, không có anh bên cạnh, em cũng rất đau khổ mà!” Doãn Tinh không nhịn được nức nở nói.

"Anh biết, anh vẫn thường mộng xuân khi nhớ tới em.”

"Phong, anh......." Doãn Tinh đỏ mặt. Anh nói mỗi đêm anh mớ thấy mộng xuân, hơn nữa nữ chính đó là cô!

"Tinh, em biết mỗi đêm anh nằm mộng xuân, anh đều thấy bàn tay mình len lỏi vào trong cổ áo em, nâng niu vuốt ve bầu ngực đẫy đà của em, ngón tay vo ve đầu nụ hoa xinh xắn. Hiện giờ em có cảm nhận được có một ngọn lửa từ cổ của em đang từ từ cháy lan xuống phía dưới không, xuống đến bụng em, nơi đó của em bị ngọn lửa làm cho sưng lên, trướng lên? Còn nữa, ngón tay anh cắm sâu vào tiểu huyệt của em, nơi đó vì anh mà thủy triều cuồn cuộn, tình ý lai láng. Tinh ơi, anh rất nhớ tiểu huyệt của em, chẳng lẽ em không nhớ cây lạp xưởng Đài Loan của anh sao?”

Doãn Tinh bị từ những lời lẽ ân ái bạo dạn của Phong Dực làm cho mặt đỏ tới tận mang tai, cô kẹp chặt hai chân, kiềm chế dục vọng bị anh khơi dậy, giả vờ như không nhìn thấy ánh nhìn mê dại của anh.

"Hiện giờ anh đang ở nơi công cộng đó, nói chuyện mập mờ kiểu này, em.....Em không thèm nói với anh nữa.....Ghê chết đi được, cái gì mà lạp xưởng Đài Loan hả?”

"Tinh, anh đã đọc cuốn tiểu thuyết của em rồi, không phải ở trong sách em cũng dùng “Xúc xích Đài Loan” để hình dung “tiểu đệ” của anh sao?" Phong Dực lấy ra một quyển tiểu thuyết của Doãn Tinh viết.

Vừa nhìn thấy quyển tiểu thuyết viết về tình yêu của mình và Phong Dực, tim Doãn Tinh đập thình thịch còn mặt thì đỏ bừng, ngay tức khắc chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống.

"Phong, anh mau cất đi! Đừng để người khác biết là của em viết, cũng đừng để người khác biết em là nhân vật ở trong đó.....Anh nói nhỏ tiếng một chút...!”

Phong Dực cũng không để ý tới cảnh cáo của Doãn Tinh, anh lớn tiếng đọc to đoạn miêu tả kỹ thuật trên giường trong sách của cô, sau đó anh đột nhiên mở to hai mắt, nhìn cô chằm chằm, sau đó nói: “Tinh, anh nhớ anh không có dùng sợi dây đỏ để trói, thì ra em hy vọng anh dùng sợi dây đỏ để trói em, như vậy em mới có thể lên đỉnh à! Vậy sao em không nói cho anh biết? Anh nhất định sẽ thỏa mãn em, chẳng lẽ đây là nguyên nhân em muốn ly hôn với anh?”

Phong Dực trêu ghẹo Doãn Tinh muốn chọc cho cô cười.

Doãn Tinh dở khóc dở cười, cô chưa từng thấy anh chàng đẹp trai nào lại nói ra những lời ngây thơ đáng yêu như vậy.

"Phong, đừng có làm bừa, em không muốn mất mặt ở chỗ này, anh mau cút đi!”

"Anh không đi, trừ khi em theo anh về Pháp.”

"Em với anh không có quan hệ gì nữa, em và anh đã ly hôn rồi mà.”

"Tinh, anh chưa có ký tên!”

"Tại anh không chịu ký thôi, chứ đâu có ai bảo anh đừng ký tên đâu!”

"Tinh, rốt cuộc em còn giận anh cái gì? Anh và Tiểu Vi chỉ là hiểu lầm, em tin anh đi có được không?” Phong Dực không nhịn được thở dài một hơi. Chiêu vừa rồi là A Triệt dạy anh, nhưng tại sao A Triệt dùng được còn anh thì không được?

"Em tin anh, về sau anh muốn yêu đương thế nào thì tùy anh, mọi chuyện không hề liên quan đến em.”

Nhìn khuôn mặt điển trai vô cùng thất vọng của Phong Dực, trong lòng Doãn Tinh hơi gợn sóng, thật ra cô không còn giận anh nữa, nhưng cô quyết định cho anh một bài học.

"Tinh, tại sao chứ? Anh nghe nói trước kia mỗi lần A Triệt dùng chiêu này đều sẽ làm cho em vui vẻ, sao đến lượt anh dùng thì em lại càng không vui? Khuôn mặt đẹp trai của Phong Dực xụ xuống luống cuống nói.

Doãn Tinh che miệng cười trộm, sau đó cố ý cắn răng nghiến lợi nói: "Em chưa từng thấy ai đẹp trai giả bộ xấu xí như anh, em làm sao vui vẻ? Còn nữa, tại sao em không thể tìm người đàn ông khác để tìm hiểu về tình dục chứ? Em đi hỏi người khác thì bị coi là dâm đãng sao? Còn nói là bản thiết kế của em nhờ lên giường với đàn ông mới có được, Doãn Tinh em không có bản lãnh vậy ư? Đời này em cũng chỉ lên giường với một người mà thôi và người đó chính là anh, nhưng anh không nói lời nào đã rời bỏ em, để em ở Pháp đợi anh ba năm, anh lại đi kết hôn với người khác làm tổn thương em, sau đó em gả cho anh, anh nói sẽ bù đắp cho em, kết quả là kết hôn chưa được bao lâu thì anh lại để người phụ nữ khác chạm vào chỗ đó.....Phong Dực, chỗ đó là của em, sao anh có thể đưa cho người phụ nữ khác cầm chứ?”

Tóm lại một câu, Doãn Tinh tức giận là bởi vì sau khi cưới Phong Dực của cô còn bị người khác chạm vào.

"Cô ấy còn nói rằng em là người phụ nữ Châu Á ngu ngốc không thỏa mãn nổi cho anh…..” Càng nói Doãn Tinh lại càng thấy tức.

Nhìn Doãn Tinh trong quán cà phê càng khóc càng lớn, Phong Dực đau lòng muốn chết, anh không nói hai lời liền bế thốc cô lên nhanh chóng đi ra ngoài.

"Thả em xuống! Đừng có hễ mỗi lần cãi không lại người ta rôi dùng bạo lực với người ta vậy chứ!” Doãn Tinh không ngừng kháng nghị.

Phong Dực bế cô vào trong xe, sau đó không để ý tới sự phản đối của cô mà lái xe một mạch về ngôi nhà anh ở Đài Loan.

Vừa ôm Doãn Tinh vào lòng, dục vọng trong cơ thể Phong Dực liền bộc phát, chẳng quan tân đến giãy giụa của cô, anh ôm cô đặt lên chiếc giường mềm mại.

"Anh tránh ra! Em chưa đồng ý cùng anh tới đây mà!” Doãn Tinh uốn éo bất chấp tất cả nhảy xuống giường nhưng đã bị Phong Dực duỗi tay ra ôm lại cô thật chặt.

Đôi mắt xanh dương nhìn cái miệng nhỏ nhắn của cô, không kiềm chế được mà hôn lên đó.

"Buông ra ! Ai cho anh hôn em!”

"Tinh, anh rất nhớ em!”

"Hừ!" Doãn Tinh hừ mạnh một tiếng, "Nói đi nói lại chính là anh chỉ muốn thể xác em thôi, người trong lòng nhớ đến cũng không phải em! Nhưng em không muốn thể xác của anh, em muốn chính là trái tim của anh.” Cô không nhịn được oán giận gào lên.

Đôi mắt xanh dương của Phong Dực lóe lên, thì ra cô vợ nhỏ của anh mất hứng ở điểm này.

Phụ nữ đều hy vọng người đàn ông của mình yêu mình nhiều hơn thân thể của cô ấy một chút.

Tay anh nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi cô, vươn lưỡi liếm lên môi cô, sau đó phà hơi nóng bên tai cô, khiến cô không chịu nổi.

"Đừng có trêu em, em không muốn anh đùa giỡn với em.”

"Tinh, em biết đàn ông bọn anh yêu thân thể phụ nữ, cũng yêu nơi chật hẹp đó của phụ nữ, bọn anh thích cảm giác người phụ nữ siết chặt mình, cũng thích nghe âm thanh vì mình mà thở dốc của phụ nữ, đối với anh đây mới chính là yêu. Nhất là nhà văn ngôn tình này, em cho rằng anh yêu em cũng không phiền não sao? Thật ra thì anh rất sợ mình không đủ sức yêu em, sợ một ngày nào đó em không còn yêu anh nữa, cho nên mỗi ngày anh đều cố gắng như vậy, anh cũng rất mệt mỏi.”

Phong Dực biết Doãn Tinh rất đơn thuần, cho nên dùng những lời ngon tiếng ngọt để dụ dỗ cô.

Doãn Tinh cau mày, chống đỡ bàn tay muốn xâm nhập vào ngực của anh, sau đó nhướng mày chất vấn anh, "Tuyết Vi là một cô gái tốt như, là Marilyn Monroe trong suy nghĩ của mỗi người đàn ông, sao anh lại chọn em?” (Marilyn Monroe, tên thật là Norma Jeane Mortensen, là nữ diễn viên, biểu tượng về thể loại sex và hình tượng pop nổi tiếng của nước Mỹ vào thế kỷ 20)

Phụ nữ một khi đã bị ăn dấm một lần, kiểu gì cũng sẽ không bỏ qua.

"Tinh, trong lòng anh chỉ có em, vốn không thể chứa thêm đươc ai khác nữa!" Phong Dực thừa dịp Doãn Tinh đang hoài nghi lời anh có mấy phần tin cậy liền hôn trộm cô một cái.

"Thôi được, nể tình anh chạy tới Đài Loan tìm em, không bỏ rơi em và đứa bé trong bụng, em tạm thời tha thứ cho anh.”

Chỉnh anh bao nhiêu đó đủ rồi, chỉnh nữa sợ chọc anh giận bỏ đi, để cục cưng trong bụng cô không có cha vậy thì lỗ vốn nặng rồi.

"Tinh, em vừa nói gì?” Phong Dực vui mừng hỏi.

"Em nói anh từ nay về sau phải dịu dàng với em, bằng không đứa trẻ trong bụng em học được thói hư tật xấu, lớn lên giống người cha phong lưu như anh, em không muốn con chúng ta trở thành một người như vậy.”

"Tinh, chúng ta có con?” Chuyện vui mừng thế này khiến Phong Dực suýt nữa không thở nổi.

"Hừ! Thật là tiện nghi cho anh!" Doãn Tinh vẫn tức chuyện nơi đó của anh bị Tuyết Vi sờ tới.

"Tinh, anh yêu em nhất trên đời này!” Phong Dực thở gấp rút, dục vọng muốn có cô khiến cho vật nam tính của anh càng ngẩng cao hơno, “Tinh, anh muốn em.....” Anh thủ thỉ bên tai cô.

"Không được! Em muốn trừng phạt anh.” Ánh mắt Doãn Tinh lóe lên tia gian ác.

"Tinh!" Phong Dực khổ sở thở gấp, đôi mắt màu xanh dương tràn đầy thống khổ và lửa dục.

"Để phạt anh, em muốn học Tuyết Vi nắm chỗ đó của anh một giờ, nhưng anh không được làm gì, em muốn buộc anh lại để em muốn làm gì thì làm!”

"Tinh, bỏ qua cho anh đi, trò này anh cũng thích nhưng để lần sau chơi được không, hiện giờ anh đang rất muốn em, anh chịu không được nữa rồi.”

Lồng ngực Phong Dực phập phồng, lửa dục nhuốm đầy đôi mắt xanh dương.

"Không được! Anh phải chịu phạt!” Doãn Tinh dứt khoát nói.

Cô giơ tay lên cởi cà vạt Phong Dực xuống, trói chặt hai tay anh, sau đó cởi quần của anh chỉ chừa lại cho anh chiếc quần lót màu đen, thấy anh kích động cô không nhịn được le lưỡi.

"Trời! Của anh lớn quá!” Cô đưa tay cầm lấy nơi đó của anh, vui sướng vuốt ve.

Phong Dực không thể nào chống cự lại, anh không nhịn được hít sâu vào một hơi, lửa dục lan tràn khắp toàn thân.

Anh thở hổn hển gầm gừ nói: "Tinh, em thật sự muốn.....Ưm......Tinh ......Cho anh đi được không?"

Doãn Tinh thấy nét mặt chịu đựng khổ sở của anh thì cười ngọt ngào, sau đó vẫn vô tư đùa nghịch.

Thật ra thì từ sau khi kết hôn, Doãn Tinh từ thợ học nghề đã trở thành chuyên gia, Phong Dực quả thực là một thầy giáo tốt.

Vì nghĩ tới hạnh phúc sau này, hơn nữa Doãn Tinh sợ bản thân mình không làm cho Phong Dực thỏa mãn mà ra ngoài tìm thú vui riêng, cô muốn trở thành người phụ nữ thời đại mới, tự mình học tập kỹ thuật giữa hai vợ chồng, để cả hai không chỉ có tình yêu mà còn có thể hưởng thụ cao trào của ái tình.

Doãn Tinh vẫn luôn mong muốn chuyện như vậy, cô cũng đã hứa với độc giả nhất định sẽ học tuyệt chiêu vui vẻ để viết vào truyện của mình, chiếc tiếc là Phong Dực không biết gì về chủ ý này của cô.

"Tinh......Em đừng đùa nữa......Tinh......."

Lúc này Phong Dực đã bắt đầu lo lắng tại sao mình lại dạy dỗ một Doãn Tinh đơn thuần trở nên như vậy.

Thật ra thì Doãn Tinh chỉ hơi tinh quái một chút, và cô còn là một học sinh luôn chăm chỉ và hiếu học mà thôi.

Bình luận truyện Lửa Dục Khó Nhịn

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Trang Angel
đăng bởi Trang Angel

Theo dõi