Tùy Chỉnh
Đề cử
Luyến Ái

Luyến Ái

Linh nhi, nàng đang ở đâu?

Nhìn cái lều nhỏ xơ xác bị tàn phá không nhìn ra hình thù, những mảng màu sẫm vươn đầy trên đất, đây đúng là vết máu đã khô

Không, không thể nào. Hai tay hắn siết chặt thành quyền, từng cỗ nộ khí công tâm tràn lên, hắn phun ra một ngụm máu lớn, hai mắt hắn đỏ ngầu điên cuồng tìm kiếm xung quanh, Linh nhi,nàng đang ở đâu? sống phải thấy người chết phải thấy xác, hắn tin chắc rằng Linh nhi của hắn còn sống, hắn nhất định sẽ tìm thấy nàng cho dù có phải lật tung cả đất nước này lên

Hắn bước từng bước nặng nhọc đến bên đống đổ nát ấy, hắn quỳ xuống nhẹ nhàng ôm lấy từng mãnh vụn vào lòng, hai tay hắn run run lau lau những vật còn sót lại của nàng, tất cả đều là kỷ niệm của hắn và nàng,Linh nhi, có phải ngày đó ta không đi, nàng cũng không cố chấp ở lại có hay không bây giờ chúng ta đang rất hạnh phúc? Nàng ở lại vì chữa mắt cho ta, ta không cần nữa, không cần nhìn thấy nữa,Linh nhi, nàng hãy quay về đi, ta nhớ nàng.

-"Lục Tư, ta tin rằng nàng chưa chết. Hãy đi điều tra việc này cho ta,nhanh lên"

Lục Tư đi xa dần hắn mới dỡ bộ mặt cứng rắn xuống, yếu ớt thu gom những vật dụng của nàng để lại, Nhìn về một góc nơi có một cái hồ nhỏ, hắn tiến tới vớt lên một chú rùa nhỏ_ Tiểu Ngốc tử, là cái tên nàng đặt cho chú rùa này, vì Tiểu Ngốc Tử cứ ăn xong rồi nằm lăn ra đến khi bị lật mai lại rồi ngọ nguậy vì không tự mình lật lại được. Nó ngốc lắm, ngốc như nàng vậy, cứ nghĩ bản thân mạnh mẽ lắm, nhưng nàng nhìn xem, ngay cả bản thân nàng còn chưa bảo hộ cho thật tốt thì làm sao bảo hộ ta đây? hắn cười khổ. Một tay ôm chú rùa nhỏ vào lòng một tay thu dọn những tàn tích nơi đây. Linh nhi, ta nhất định phải tìm được nàng, ta chỉ cần nàng bình yên quay về bên ta, sáng mắt hay không ta không cần nữa

Ở một hang động cách đó không xa, Thủy Linh lê từng bước mệt nhọc đến chiếc bàn đá nơi nàng đang bào chế dược liệu, nhưng đi chừng hai bước nàng đã lão đảo chống tay lên tường ho khan, từng trận ho dồn dập khiến cho cơ thể nàng co quắp lại, bụng quặn đau từng trận, miệng nàng bây giờ chỉ toàn máu tươi, nàng nhếch môi, thời gian của nàng không còn dài rồi, phải nhanh chóng mang thuốc đến hoàng cung cho hắn.

Vì nghĩ bản thân không còn sống được bao lâu nên suốt ba tháng nay nàng không ngủ quá nhiều chỉ để làm cho xong thuốc giải, cuối cùng ông trời vẫn không phụ lòng nàng, thuốc bây giờ cũng đã làm xong, chỉ cần đưa cho hắn thì nàng sẽ tìm một nơi vắng vẻ nào đó sống tạm bợ cho thời gian không còn dài của mình

Nhớ lại một năm trước, khi hắn vừa rời đi không lâu thì nàng cảm thấy ở ngực dâng lên một cỗ huyết nồng nặc. Nàng mở to mắt nhìn người đang đâm một nhát vào tim mình, Mạc Tâm. Nàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên cái gương mặt đáng sợ đó, hắn nhếch mép cười. Thân ảnh nàng cứ thế ngã xuống, nàng cứ nghĩ rằng mình đã chết, lúc ấy điều nàng tiếc nuối duy nhất là hắn, là đôi mắt hắn, là an nguy của hắn liệu hắn có biết người này là nội gián? Từng trận đau nhói dâng lên càng lúc càng mạnh mẽ khiến nàng phải mở mắt ra ôm lấy vết thương nàng mới biết rằng bản thân vẫn còn sống, từng cơn đau rát trên mặt khiến nàng phải đưa tay lên rờ vào, máu, rất nhiều máu, mặt của nàng hiện tại nó giống như một mớ thịt không rõ hình thù, hai tay nàng run run, khóc cũng không thể khóc được, vì giọt nước mắt mặn chát làm cho vết thương nàng càng thêm nghiêm trọng

Hai bàn tay nàng run run sờ từng vết cắt sâu hoắm trên mặt, hắn hủy dung nàng? Vì sao hắn lại làm vậy? Da thịt trên mặt nàng bị cắt không dưới mười nhát dao, thịt và máu hòa lẫn vào nhau vốn không thể nhìn ra được nữa, bây giờ nó cứ như một cỗ huyết nhục, lý do vì sao hắn lại làm như vậy, giết nàng vẫn chưa đủ sao?. Nàng lê từng bước ra khỏi đây, nàng phải sống để đưa thuốc giải cho hắn và cho hắn biết Mạc Tâm chính là nội gián

Khi đó con đao chỉ cách tim nàng một khoảng cách nhỏ, nên chưa thể lấy đi tính mạng của nàng, nhưng nó đã lấy đi sức khỏe và nữa cái mạng của nàng. Bây giờ nàng chỉ biết cười tự giễu bản thân, nàng còn lại gì chứ? hai bàn tay trắng, ngay cả bản thân sống được bao lâu nàng cũng không nắm chắc, dung mạo khiến nàng tự hào cũng đã bị hủy. Hắn là hoàng đế một nước giai nhân mỹ nữ hậu cung trên ba ngàn, khi nhìn thấy nàng hắn có phản ứng như thế nào đây? Trách nhiệm? Tự trách? nhưng dù có như vậy, hắn sẽ chấp thuận ngày ngày tiếp xúc với một người có quỷ dung như nàng sao? hắn sẽ nhanh chóng chán ghét nàng thôi , dù biết hắn thật sự yêu nàng nhưng hiện tại bản thân nàng còn bị dọa sợ đến nỗi cố thôi miên bản thân quên nó đi đừng nhìn nó nữa. Vì thế nàng quyết định dùng một thân phận khác để tiến cung chữa trị cho hắn, để cho hắn nghĩ là nàng đã chết đi, vì chỉ như vậy Linh nhi tiểu thê tử của hắn sẽ mãi là một hình ảnh đẹp, ít ra với hắn nàng vẫn còn một thứ đáng để hắn ghi nhớ, chứ quỷ dung này, chỉ sợ hắn không khỏi muốn quên thật nhanh đi

Tự lập cho bản thân một ngôi mộ cũ kỹ, nàng đeo lên mặt một cái mạn sa, đeo theo cây thủy chủ mà ngày đó lấy được trên người hắn, từ bây giờ Thủy Linh đã chết, nàng bây giờ là Vân Lam

Cùng lúc đó, trong cung Hàn Vũ ngày càng lãnh huyết, ngay cả Ngọc Linh hay hoàng huynh của hắn đến đều không tiếp, hắn ngày đêm âm thầm điều tra tin tức của Thủy Linh

Không ai biết cô gái nào tên Thủy Linh, không có bất cứ thông tin nào về nàng, nàng cứ như đột nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất, không có một chút vết tích gì, Hắn tức giận một tay đập lên chiếc bàn khiến nó vỡ nát. Linh nhi rốt cuộc nàng đang ở đâu chứ?

Bất chợt một ý nghĩ táo bạo hiện lên đầu hắn, khiến cho hắn phải suy nghĩ lại theo hướng khác

Nhớ lại lúc hắn bị tập kích, trước khi hắn ngất xỉu hắn đã thấy Ngọc Nhi bên cạnh, bọn họ tha cho nàng trở về sao? vậy tại sao lại giết chết cả nhà nàng? Hay đơn giản Ngọc Nhi hiện tại không phải là Ngọc Nhi? Ngọc Nhi thật sự là Linh Nhi mà hắn đem lòng yêu thương sâu sắc? nàng cũng bị mất trí nhớ như hắn nên lấy tên là Thủy Linh? vậy Ngọc Nhi hiện tại là ai?

Suy nghĩ này làm cho bản thân hắn một trận rét run, hắn phải điều tra thật kỹ, có lẽ ngay từ đầu hắn đã đi sai hướng rồi?

-"Lục Tư, ngươi đừng điều tra về Thủy Linh nữa, quay ngược lại ngươi hãy theo dõi Ngọc Linh cho trẫm"

-"Thần tuân chỉ"

Hắn nằm chặt hai tay thành quyền, thế lực trong tối này là ai? Dù là ai đi chăng nữa, đụng đến người con gái mà hắn yêu nhất thì dù có là ai hắn cũng sẽ bắt người đó phanh thây trăm nghìn mãnh

Đêm hôm ấy Lục Tư một thân thương tích trở về, Hắn nhanh chóng đến đỡ Lục Tư vào trong và vận công phong bế kinh mạch của Lục Tư, một lát sau Lục Tư tỉnh dậy muốn quỳ xuống để báo cao nhưng bị hắn ngăn lại

-"Ngươi nằm đó đi, nói mau có chuyện gì?"

-"Thần theo lệnh hoàng thượng điều tra Ngọc Tiểu thư, phát hiện do bấy lâu nay ngài lạnh nhạt nên đã sinh lòng căm phẫn, đêm hôm ấy thần theo dõi nàng ta,phát hiện nàng ta đi vào rừng trúc gặp một tên áo đen, nghe hai người nói rằng ngài đã nghi ngờ, có nên thay đổi kế hoạch, nhưng tên áo đen nói Thủy Linh cô nương đã bị tận tay hắn giết chết, thậm chí tiện tay hủy đi dung mạo để không ai phát hiện ra gương mặt thật của Thủy Linh cô nương, nên nàng ta cứ yên ổn ở lại là Tiểu thư Tề tướng phủ Ngọc Linh đi, sau đó thần phát hiện sau lưng có người đánh lén nên trả đòn lại, võ công của hắn cao thâm nhưng thần may mắn thoát chết"

Hàn Vũ đang im lặng nghe Lục Tư báo cáo nhưng câu nói "Thủy Linh đã bị hắn tự tay giết chết, thậm chí còn bị hủy đi dung mạo" hắn cảm thấy lồng ngực sôi sụt lên, một chưởng phát ra làm bể nát bức bình phong_ Ngọc Linh giả mạo sao? Ngươi hãy đợi đó, rồi sẽ có ngày ta sẽ vạch mặt ngươi ra, ngươi vẫn còn giá trị lợi dụng.

Nghĩ tới Linh nhi vô ưu của hắn, nàng vì hắn mà phải chịu đựng quá nhiều, Linh nhi ơi,làm ơn nàng ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, nàng bị hủy dung rồi, dung mạo đối với một người con gái là điều rất quan trọng, chắc hẳn nàng rất đau lòng, quay về bên ta đi

Đã được một tháng đi bộ, Vân Lam đã đến trước cửa hoàng cung, nàng đang tính đi vào thì bị hai tên thị vệ chặn lại

-"Ngươi là ai?"

-"Ta,... ta nhận lời của một người bạn đến trả tín vật cho hoàng thượng"

-"Ngươi nói ngươi quen biết hoàng thượng? Vậy chắc lão tổ tông nhà ta là bạn tri âm của Thái thượng hoàng rồi, ha ha ha"

Nàng bị xô ra, thân thể suy nhược khiến cho bọn họ chỉ đẩy một cái nhẹ đã làm nàng té lăn ra đất, bọn họ thật thô lỗ, nàng nhăn mặt lại đau đớn kêu lên càng khiến bọn họ thích thú và cười to hơn

-" Có chuyện gì?"

-"Thần xin ra mắt Tĩnh Vương"

-"Cô gái đó là ai? Các ngươi dù có là thị vệ hoàng cung cũng đừng ý thế hiếp đáp người dân vô tội. Người đâu, đem hắn xuống, cắt chức và đuổi ra khỏi hoàng cung"

-"Thần tuân chỉ"

-"Tĩnh Vương, thần biết tội, thần biết tội tha cho thần, tha cho thần"

Tiếng van nài ngày càng xa, hắn lười biếng đưa mắt nhìn vị cô nương bị xô nhẹ một cái giờ đã nằm lì trên đất chưa đứng dậy nỗi

-"Cô nương đến đây làm gì?"

Đưa một tay ra đỡ Vân Lam đứng dậy, Hàn Tĩnh ôn nhu hỏi

-"Ta ... ta muốn gặp hoàng thượng"

Hàn Tĩnh ngẫn người ra, muốn gặp hoàng đệ của hắn? Cô nương này chắc ăn gan hùm rồi đây? Dung mạo bị che khuất chỉ chừa ra một cặp mắt to tròn linh động làm hắn cũng thất thần trong giây lát.

-"Ngươi gặp đệ đệ ta làm gì?"

Nghe người trước mặt gọi hắn là đệ đệ nàng nhanh chóng ngước mặt lên nhìn chằm chằm vào người đối diện, dung nhan quen thuộc nhưng có phần ôn hòa và nho nhã hơn hắn rất nhiều, đây xác thực là hoàng huynh của hắn rồi, nàng vui mừng reo lên

-"Hay quá, ngài có thể giúp ta đưa vật này cho hoàng thượng được không?"

Vừa nói nàng vừa rút cây thủy chủ ra đưa cho Hàn Tĩnh. Hy vọng hắn có thể nhận ra cây thủy chủ của đệ đệ mình

Hàn Tĩnh nhìn vào cây thủy chủ bằng vàng sáng bóng trước mắt có chút ngạc nhiên. Đây là cây thủy chủ do phụ hoàng truyền lại cho đệ đệ, trên đời không có cây thứ hai, thật trùng hợp là Hàn Vũ cũng đã làm mất nó vào một năm về trước

-"Ngươi đi theo ta"

Nàng chưa kịp vui mừng thì ý thức dần mơ hồ rồi ngất đi

Bình luận truyện Luyến Ái

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Sơ Nam Lục Yên
đăng bởi Sơ Nam Lục Yên

Theo dõi