Tùy Chỉnh
Đề cử
Luyến Ái

Luyến Ái

Nàng đáng đánh đòn

Suốt nữa tháng trời hắn dùng mọi thứ đồ ăn tốt nhất đưa cho nàng tịnh dưỡng khiến nàng nhìn thấy chỉ muốn nôn ra toàn bộ, mà nhờ công của hắn mà có vẻ tóc nàng mọc nhanh hơn lúc trước, bây giờ đã mọc ra được một khúc đáng kể, và hậu quả là hiện tại nàng chỉ dám dùng khăn trùm lại, chỉ buổi đêm ân ái cùng hắn mới tháo ra thôi, tóc vừa nhú nên nó cọ vào gáy nàng khiến ngứa không thôi, ngày đêm nàng ngồi gãi như một con khỉ vậy, nhiều lúc muốn lén hắn và cắt đi nhưng nghỉ đến công sức bao lâu nay lại thôi, nhưng hôm nay nàng thật sự không thể chịu nỗi nữa, cầm kéo và lược lên nàng hít một hơi thật sâu, A Phúc, ta thay mặt dòng họ hai bên thành thật xin lỗi chàng rất nhiều

Hôm nay hắn tan triều sớm nhanh chóng trở về phủ hầu hạ nàng ăn, dạo này nàng rất khó ăn nên hắn phải ở bên cạnh giám sát và bón cho nàng từng muỗng mới mong nàng dùng hết. Cứ cái đà này thì không đến một năm tóc nàng có thể dài đến ngang vai rồi, mĩm cười thỏa mãn hắn bước chân vào hoa viên, một thân ảnh hồng y đập vào mắt hắn, mềm mại, và kiều diễm lạ thường, gương mặt thanh tú với đôi mắt phượng khép hờ, đôi môi anh đào cong lên thành một nụ cười, khiến tim hắn đập liên hồi

Nhưng là hắn cảm thấy có điều gì không đúng, liếc mắt lên phần tóc hắn chăm sóc bao lâu nay lại trở về vị trí xuất phát, nhưng lần này có vẻ nàng chỉ cắt cho mát thôi nên chỉ tỉa lại cho thật gọn gàng, mái tóc mềm mại được nàng vén ra sau mang tai càng tăng thêm sự yểu điệu của một thiếu nữ

Đôi mắt vừa phát sáng của hắn giờ lại đen kịch thành một mảng

-"Vân Thủy Linh, nàng được lắm "

Hắn tiến lên một tay khiêng nàng vác lên vai, thẳng chân bước đến phòng ngủ, đặt nàng lên giường hắn nhanh chóng tụt quần nàng xuống ra sức đánh vào bờ mông mềm mại căng tròn đó vài tiếng đát đát vang lên thật to

Nàng khóc tu tu cầu xin hắn tha cho mà hắn vẫn cứ thế đánh mông nàng, nàng có làm gì đâu chứ?

-"A Phúc a, ta sai rồi, chàng đừng đánh nữa, ta đã là mẹ của tiểu bảo bảo, chàng đánh mông ta sau này sao ta dám nhìn mặt bảo bảo a"

-"A Phúc, mông ta đauuu "

Hắn không nói không rằng cứ thế đét vào mông nàng, những tiếng kêu giòn rã vang lên khiến hắn thích thú không thôi mà quên mất phải dừng tay, mông nàng đỏ tấy lên . Luống cuống xoa xoa cho nàng làm cho thân thể của nàng nóng bừng lên hết, nhìn lên giường thấy ai đó chổng mông lên trời chờ hắn bôi thuốc khiến hắn dở khóc dở cười, dịu dàng xoa xoa bờ mông do hắn đánh đòn mà giờ đỏ tấy lên, yêu thương mà vuốt ve, hắn mạnh tay quá rồi

Từ hôm đó hắn đã bắt đầu chú ý đến nàng hơn, đã bắt được và ngăn được tại trận nàng muốn cắt tóc vì ngứa, do việc giám sát chặt chẽ và chăm sóc đầy đủ của hắn trong một năm mà tóc nàng đã dài quá vai một chút, bây giờ thì nàng không còn muốn cắt bỏ nữa mà có thể thắt thành một cái bím nhỏ, mát mẽ, đáng yêu

Hắn yêu thương nhìn nàng, tiện tay kéo một cái khiến dây buộc tóc rơi tuột ra ngoài, mái tóc ngắn ngang vai như thác buông xuống, đen láy, dầy dặn tỏa ra một mùi hương thoang thoảng khiến hắn yêu thích không thôi, đưa tay cuốn lấy nó mà hít vào

-"Sau này ta không cho phép nàng tự tiện cắt tóc nữa, việc gì cũng phải thông qua ta"

-"Tướng công đại nhân ơi, ta biết sai rồi, sau này không dám nữa"

Vùi đầu vào vòm ngực vững chãi của hắn nàng mỉm cười mãn nguyện, cuộc sống hạnh phúc của nàng từ bây giờ mới bắt đầu. Hạ nhân đi từ xa nhìn vào, một nam nhân tuấn mỹ vô trù ôm trong tay một nữ nhân thanh tú đang e thẹn nép sát đầu vào vòm ngực rắn rỏi ấy tạo nên một bức tranh cực kì mỹ

Đang nằm im trong lòng hắn nàng bỗng nhiên bị hắn đẩy ra, dùng ánh mắt thâm trầm nhìn nàng

-"Trương Điền là ai?"

-"Là,... mà chuyện lâu rồi sao lại đột nhiên hỏi ta?"

-"Tân khoa trạng nguyên nước Sở kỳ này là Trương Điền"

-"Hay quá, Điền đại ca làm được rồi"

-"Nàng dám gọi tên nam nhân khác thân thuộc vậy sao?"

Hắn lại đối với nàng rống, không biết nàng có tội tình gì mà tối ngày cứ bị hắn không rống thì gầm lên, thật đáng buồn mà, nàng cười ranh mãnh

-"Lúc trước khi bỏ trốn, Điền ca ca đối với ta thật sự rất tốt nha, còn nói khi thi đậu về sẽ rước ta vào cửa làm thê tử nha"

-"Nàng chấp thuận hắn?"

-“Ta chưa có, nhưng hắn đối với ta thập phần ôn nhu nên ta cần xem xét lại nha. Điền ca ca không ép ta để tóc dài nha, cứ thấy nó dài ra lại giúp ta cắt gọn lại nha, ta thích gì Điền ca ca đều cho ta chứ không hắn học như chàng, tối ngày chỉ biết…. Sắc lang”

Mặt nàng hễ nhắc tới hắn là đỏ lựng một mảng, hắn quả thật rất cường hãn
Nhìn, hắn phải nhịn để không tiến lên đè nàng ra hung hăn đánh vào mông nàng

-“Hắn tốt như vậy nàng liền chấp thuận hắn sao?”

-"Đương nhiên a, ta cũng cần phải lấy chồng chứ? lúc đó ta đã quên chàng nên gặp Điền ca ca dung mạo tuấn tú lại đối với ta thập phần ôn nhu nên... "

Nàng đã bị hắn dung túng đến hư mất rồi, dám ngồi trước mặt hắn nói chuyện yêu đương với nam nhân khác, thật sự không thể chấp nhân được.

Tức giận khiêng nàng lên trực tiếp lôi vào thư phòng lấp đầy nàng để cho nàng không còn bất cứ thời gian để hồi tưởng về quá khứ nữa, hắn xưa giờ chưa bao giờ mất bình tĩnh, nhưng trước mặt nàng thì bao nhiêu sự nhẫn nại đều biến mất hết, nữ nhân này thật sự rất rất đáng đánh đòn

Lại một đêm kích tình với những thanh âm mị hoặc vang ra từ bên trong khiến hạ nhân nghe được đều đỏ mặt tía tai nhanh chóng rời đi

-“A , đau, A Phúc, chàng nhẹ một chút, ta đau”

Từng đợt mưa bàn tay rơi vào bờ mông xinh đẹp đang căng tròn đó

-“Không nhẹ được, phải thật mạnh để sau này nàng luôn nhớ đến sự tồn tại của ta”

-“Nhớ mà, nhớ mà, ta sai rồi, tha cho ta đi “

-“Thật hối lỗi?”

-“Ta cam đoan”

-“Hảo, đi ngủ”

Hắn cũng nôn đến phút này lắm rồi, nhanh chóng cởi đồ ra tiến đến giường ôm lấy thân ảnh nữ nhân đang bất mãn xoa mông, đêm nay là một đêm bình yên với nàng, Mô phật nàng phải đa tạ ân trên mới được

Bình luận truyện Luyến Ái

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Sơ Nam Lục Yên
đăng bởi Sơ Nam Lục Yên

Theo dõi