Tùy Chỉnh
Đề cử
Luyến Ái

Luyến Ái

Nhớ lại

Đã một năm trôi đi mà tin tức về nàng vẫn bặt vô âm tín, nàng như bốc hơi khỏi cái thế giới này, Linh nhi, nàng chơi trốn tìm thật giỏi, nhưng ta không thích trò này, nàng mau ra đây cho ta, nắm hai bàn tay lại thật chặt, những ngày tháng thiếu vắng nàng thật sự rất thống khổ,đã từng trãi qua nhưng ít ra không như thế này. Lúc đó nghĩ nàng đã chết nên hắn sống để tưởng niệm, bây giờ biết nàng vẫn ở đó, tự ý rời bỏ hắn ra đi biệt tích, ta nhớ nàng bây giờ phải làm sao đây?

Sáu tháng rồi, bụng nàng ngày một lớn, hoạt động có chút khó khăn, vừa phơi xong một ít thuốc nàng ngửa đầu lên trời, hai tay đấm nhè nhẹ lên lưng, đôi mắt lại hướng về phía xa xăm, A Phúc? Chàng có hay không nhớ ta? Hay lại tìm một người khác để thay thế? Từng trận nhứt nhối ở ngực khiến nàng nhanh chóng định hình lại, tại sao muốn quên lại khó đến như vậy?

Trương Điền ca ca đã vào kinh ứng thí rồi, bây giờ nơi này chỉ còn lại một mình nàng tự lực kiếm sống, ngày ngày bầu bạn với tiểu bảo bảo còn chưa ló mặt nhìn đời, mau mau chui ra chơi với mẫu thân đi nha

Thời gian lâm bồn cũng gần đến, tính ra cũng chỉ còn vài ngày nữa, hiện giờ trong nhà nàng luôn chuẩn bị sẵn đồ nghề và mời luôn Thẩm đại nương ở dưới làng lên ở cùng nàng để chờ ngày hạ sinh tiểu bảo bảo, hôm nay cũng như bao ngày khác, nàng chỉ thẩm đại nương cách nhận biết từng loại dược liệu, từng trận co thắt ở bụng ập đến khiến cho cơ thể nàng loạng choạng đứng không vững, từng bước nặng nhọc bước Thẩm đại nương nhanh chóng dìu nàng vào trong, mỗi bước đi như tước đi một tầng mồ hôi mỏng của nàng, đau đến thấu tâm can ‘Bảo bảo à, con muốn ra rồi sao?’

-“Ráng lên, dùng sức a, mạnh lên, dùng sức nữa đi”

Từng tiếng la công tâm liệt phế vang vọng khắp chốn, vừa thấy đầu đứa bé Thẩm đại nương vui mừng lên tiếng động viên

-“Thấy rồi, ra rồi ra rồi, dùng sức nữa đi, mạnh lên nào”

Dùng toàn bộ sức lực cuối cùng của nàng, nhắm mắt lại nàng ra sức rặng thật mạnh, đứa bé nhanh chóng được hạ sinh an toàn, Thẩm đại nương mừng rỡ nhanh chóng cắt cuốn rốn và đặt đứa bé nằm ngay ngắn một bên, bây giờ mới để ý đến người thoi thóp làn hơi tàn nằm trên giường ‘Không xong rồi’

Bà ta nhanh chóng tiến lại áp hai tay lên ngực nàng nhấn thật mạnh, cơ thể nàng ngày càng vô lực, bảo bảo a, mẫu thân khôn xong rồi. Từng đợt ý thức nàng dần mờ nhạt rồi tắt lịm, nàng chết rồi sao?

Nhận thấy thân thể nàng đang trôi vô định trong không gian, bản thân ngồi phắt dậy luống cuống tìm xung quanh, bảo bảo của nàng đâu? Nó đâu rồi? Từng trận đau đầu ập đến khiến nàng phải giơ hai tay ôm lấy, đầu nàng đau lắm, đau như búa bổ, đừng mà, đừng mà, đừng giết ta, aaaaaa

Mở thật to hai mắt nàng ngồi bật dậy thật nhanh, toàn thân túa mồ hôi ướt đẫm. Thẩm đại nương vừa mới phút trước nhìn thấy nàng đã tắt thở, bà sợ hãi vừa tính chạy đi gọi người đến giúp, thì nàng đã nhanh chóng ngồi bật dậy khiến bà sợ khiếp vía, lật đật chạy đến giúp nàng, hai tay bà run run

-“Vân Linh, cô nương không sao chứ?”

Định hình lại mọi chuyện nàng liếc sang nhìn sắc mặt tái mét của Thẩm đại nương, có lẽ nàng vừa dọa bà ấy sợ, mỉm cười trấn an, dùng chút sức lực cuối cùng vỗ vỗ lên tay bà, thều thào nói

-“Bảo bảo của ta đâu?”

-“Đây đây, là một bé trai rất đáng yêu”

Đưa một tay vuốt lấy bé con trước mặt nàng mỉm cười hạnh phúc, đây là nàng dùng cả mạng sống để sinh ra, là tiểu bảo bối của nàng và hắn

-“Chăm sóc tốt tiểu bảo bảo, ta muốn nghỉ một lát”

-“Được được, cô nghĩ ngơi đi”

Nhìn bóng lưng Thẩm ma ma khuất xa dần nàng mông lung chìm vào suy nghĩ, nàng đã nhớ lại tất cả mọi chuyện rồi, có hay không nên quay về?

Đứng trong hậu viện hắn hướng ánh mắt nhìn xa xăm, giờ này nàng đang ở đâu? Sống có tốt không? Có hay không đang nhớ đến hắn? Hắn liên tục cho người bí mật điều tra thông tin về nàng, ngay cả qua đến các nước Sở, Ngụy…v…v..
Đều bị hắn sai ám vệ âm thầm điều tra, nhưng không có bất kỳ nào về việc các nước du nhập thêm một nữ nhi xinh đẹp cả, nàng đã đi đâu rồi chứ?

Lại nói ở một nơi cách kinh thành nước Sở không xa có một cô nương mặc y phục nam nhân gương mặt thanh tú tràn đầy nét cười ôm trên tay một tiểu oa nhi có gương mặt phấn nộn đáng yêu khiến cho ai nhìn vào chỉ muốn cắn một phát vào má

Đưa ánh mắt nhìn về phí xa xăm, A Phúc, ta nhớ chàng, ta đã nhớ tất cả mọi chuyện rồi, ngay ngày hạ sinh Thiên nhi ta đã dạo một vòng ở quỷ môn quan quay về, cũng như mang theo những ký ức đẹp đẽ nhất giữa ta và chàng theo về, thì ra, thì ra xưa giờ người chàng yêu duy nhất chỉ mình ta, vậy mà bản thân ngu ngốc đi ghen với chính mình rồi rời xa chàng lâu như vậy, chờ ta, đến khi Thiên nhi đủ cứng cáp ta sẽ cùng hài tử trở về bên chàng

Cúi đầu xuống nàng mỉm cười nắm lấy tay của hài tử bé nhỏ của mình nàng mỉm cười dịu dàng. Thiên nhi, chờ mẫu thân, mẫu thân sẽ mang con về gặp phụ thân, chỉ là có chút lâu, nàng sẽ nhớ hắn đến phát điên mất

Đưa tay lên sờ mái tóc ngắn chỉ vừa mới chạm đến mang tai của mình Thủy Linh bất giác thở dài, nếu như chưa nhớ ra gì cả, và lựa chọn sống ở đây cả đời thì mái tóc này thật sự rất tiện lợi, nàng không cần phải cột lên cũng không phải gội thật lâu, nhưng bây giờ nếu quyết định quay về nàng phải nuôi nó dài ra, hắn mà nhìn thấy nàng trong bộ dáng này chắc chắn sẽ tức chết mất, hắn đã cấm nàng cắt tóc, vậy mà trong lúc giận dỗi bỏ đi nàng đã cắt bỏ mái tóc mà hắn yêu thích, hắn mà biết được chắc chắn sẽ nỗi giận với nàng nha, trong một năm nay cứ hễ nó vừa dài ra chạm mang tai là nàng lại nhờ Điền ca ca xén nó đi, kiểu tóc này để ngắn sẽ rất đẹp, nhưng một khi đã để thì nhất quyết không để được tóc dài nữa, vì một khi nó mọc ra lại thì nhìn rất xấu, bù xù và lỉa chỉa tùm lum trông rất không có thẩm mĩ, hiện trạng của nàng là như vậy, nàng chỉ vừa nhớ ra việc này lúc sinh Thiên nhi tức là cách đây ba tháng, và quyết định quay lại cách đây chỉ mới hai tháng, nên mái tóc này chỉ nhú ra được một chút, nàng bất giác thở dài, cái này chắc lâu đây, nhìn nàng hiện giờ ngoại trừ gương mặt khả ái ra thì mái tóc là một điểm trừ rất lớn, nàng đang rất muốn xén nó đi cho gọn gàng, nhưng như thế lại phải đợi rất lâu nữa nha

Hay nàng cứ cắt đi, tóc ngắn cũng rất hợp với nàng, đã có nhiều người khen nàng đẹp mà? Ngay cả Điền ca ca cũng khen nàng xinh đẹp, nói muốn lấy nàng làm nương tử, còn tự tay cắt tóc cho nàng nữa, thật sự không xấu không xấu.

Cũng đâu có tệ đến độ sẽ khiến hắn tức giận nhỉ? Nàng nhớ hắn lắm rồi, nếu đợi nữa chắc nàng chết vì chịu không nỗi mất, quyết định rồi, hai hôm nữa sau khi thu xếp xong mọi chuyện nàng sẽ đánh liều quay về một phen

Thông suốt mọi chuyện xong nàng nhanh chóng đặt Thiên nhi nằm đó và bắt tay vào xén lại mái tóc bù xù đó, sau một hồi nhìn lại, mái tóc được chải vào nếp gọn gàng, phần mái dài ôm sát cái cằm thanh tú được nàng vén sau mang tai, và kẹp lên một cây kẹp tăm nhỏ nhỏ , phần tóc sau thì tém ngắn lên hơn mang tai một chút, tránh nó chọt vào da cổ chỉ thêm ngứa và khó chịu, Lục lọi trong tay nải ra vài bộ y phục nữ nhân mà nàng đã cất từ rất lâu, mặc nó lên người trông nàng như một người khác hoàn toàn, nét đẹp thanh thoát, có chút linh động hoạt bát, mỉm cười miễn cưỡng gật đầu, nàng tiến hành dọn dẹp mọi thứ, và đem thuốc chia thành từng phần để phát cho những đại thúc đại thẩm cần dùng đến, sau hai ngày nàng đã thành công chào từ biệt mọi người, Dùng một khăn choàng lớn che đi mái tóc ngắn này nàng nhanh chóng bồng theo Thiên nhi leo lên lưng ngựa một đường hướng phía nước Hàn mà đi

A Phúc, thiếp về với chàng đây

Do vừa đi vừa phải dừng lại để Thiên nhi nghỉ ngơi, nên nàng mất tận ba ngày mới về đến nước Hàn. Đứng trước cổng thành cao lớn ấy nàng hít vào một ngụm khí lạnh, tim nãy lên một cái thịch, từ từ từng bước nàng đi vào thành

Về phủ sao? Tại sao hiện tại nàng vẫn chưa có dũng khí đối mặt với hắn nhỉ? Nếu để hắn thấy bộ dáng của nàng bây giờ thì hắn sẽ như thế nào nhỉ? Mua tặng nàng một bộ tóc giả sao? Nàng cười như mếu, nhìn nàng giống lão bà rụng tóc cần sử dụng tóc giả sao? Nếu hắn thật sự làm vậy chắc nàng sẽ độn thổ chết mất

AAAAA, nàng dùng hai tay xoa xoa xoa đầu, trời ơi, giờ phải làm sao đây? Mà nếu cứ như vậy thì chắc chắn nàng không thể quay về phủ, mà nếu để hắn phải đưa tóc giả cho mình thì thật không ổn. Mắt nàng đột nhiên sáng lên, thay vì để hắn đưa vậy tại sao nàng không tự mua?, Búng tay một cái nàng nhanh chóng trùm đầu lại ôm Thiên Nhi trong tay chạy ngay xuống phố, đi tìm một hồi mới nhìn thấy một cửa hiệu bán đồ trang sức có chưng một bộ tóc giả chất liệu rất tốt, dài và mượt, nhìn rất đẹp, chắn chắn hắn sẽ thích, nhanh chân bước vào để mua sau đó nàng giấu nó thật sâu trong tay nãi rồi vội vàng xách trở về khách điếm.

Nhanh chóng đội nó lên đầu nàng vấn lên kiểu tóc mà từ lâu nàng đã nghĩ mình không có cơ hội vấn một lần nữa, Nhìn nàng trong gương đã hoàn hảo quay về là một Vân Thủy Linh như ngày xưa thì hài lòng gật đầu. Ôm lấy Thiên nhi nàng bước nhanh đến cổng Vũ Vương Phủ

-"Cho ta gặp vương gia các người"

-"Ngươi tên gì để ta vào khai báo"

-"Vân Lam"

Nàng che miệng cười khúc khích, xem hắn còn nhớ nữ nhân xấu xí đó không ?

Nàng cứ đi qua đi lại trước cổng, nhướng mày lên nhìn vào bên trong chờ đợi một thân ảnh quen thuộc. Đột nhiên cơ thể nàng bị nhấc bổng lên, cảm giác hắn đang ôm nàng trong tay phóng nhanh vào biệt viện, không khí này im lặng đến đáng sợ khiến nàng thở cũng không dám thở mạnh

Lúc đặt chân được đến biệt viện, hắn im lặng đặt nàng ngồi xuống, im lặng nhìn nàng

-"Vũ, chàng sao vậy? ta đã quay về"

Thấy ai đó vẫn duy trì trạng thái im lặng nàng tiến lên trườn trên cơ thể hắn nhõng nhẽo

-"Vũ, chàng không vui khi thấy ta sao? ra là chàng ghét bỏ ta hu hu "

Chấm chấm nước mắt nàng giương mí mắt lên lướt nhanh qua gương mặt của hắn, chỉ nghe tiếng hừ nhẹ

-"Thiên nhi a, phụ thân con không tiếp nhận hai chúng ta,đi, mẫu thân dắt con về tìm Trương Điền thúc thúc cho con nhận thúc ấy làm phụ thân "

-"Nàng dám?"

Nhanh chóng quay phắt lại, hắn trúng kế rồi

-"Dám nha, ta còn tính lấy hắn làm tướng công, bây giờ ta về đây để đưa chàng hưu thư "

-"Ta không cho phép, nàng dám bỏ ta đi bây giờ còn muốn lấy nam nhân khác, nàng xem ta trừng phạt nàng như thế nào? "

-"Là do chàng không để ý ta nha"

-"Là do ai bỏ ta đi biệt tích cả năm trời?"

-"Là ... ta"

-"Là ai không đợi ta giải thích liền hiều lầm bừa bãi rồi bỏ đi?"

-"Là .. ta luôn "

-"Vậy nghĩ xem? Ta giận là đúng hay sai? Giờ còn về xin ta hưu thư à? Nằm mơ"

-“Vũ, đừng như vậy a, là ta sai, ta xin lỗi mà”

Hắn nheo mắt nhìn nàng, nghiến răng nghiến lợi nói

-“Gọi ta A Phúc”

-“Nhưng đó không phải tên của chàng, thật sự rất quê mùa nha”

-“Nhưng ta thích nàng gọi như vậy”

Trề môi một cái nàng liếc hắn một cái như muốn đốt cháy gương mặt đó

-“Có người nói chàng xem thường ta gọi tên thật của chàng nên đưa cho ta gọi cái tên quê mùa đó nha”

-“Ai?”

Hắn tức nghẹn họng, xa nhau bao lâu rồi mà quay về nàng phãi gây nhau một trện với hắn mới chịu hay sao? Là ai nói cho nàng những câu này để rồi trút hết tội danh cho hắn gánh đây? Chết tiệt

-“Không nhớ rõ nha, Vũ đừng giận ta nữa”
Hắn thích cái tên A Phúc cơ, nàng không chọc cho hắn tức chết thì không vui hay sao vậy? Cố gắng kìm chế cảm xúc, hắn nhẹ giọng

-“Gọi ta A Phúc như lúc trước, ta chỉ thích nàng gọi ta như thế này, đây là cái tên nàng tặng ta, ta hận không thể mang nó biến thành tên thật, gọi ta A Phúc”

Nàng bụm miệng cười, hắn quả thật rất đáng yêu nha, trêu rất vui

-“Hảo, A Phúc tướng công, chàng đừng giận ta nữa”

Bao nhiêu uất ức bấy lâu nay tích tụ hôm nay có chỗ để phát rồi, hắn nghiêm mặt lại

-“Đi chơi chán rồi sao?”

Bình luận truyện Luyến Ái

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Sơ Nam Lục Yên
đăng bởi Sơ Nam Lục Yên

Theo dõi