Tùy Chỉnh
Đề cử
Luyến Ái

Luyến Ái

Thâm tình nơi sơn dã

Xung quanh một màu đen kịch, đau, đầu ta đau quá, Thủy Linh đưa hai tay ôm lấy cái đầu đang đau như búa bổ.

"Mình chết rồi sao" là câu nói đang hiện lên trong đầu nàng bây giờ. Trên đường đi đến bệnh viện vì có ca cấp cứu khẩn cấp mà nàng đã phóng với vận tốc cao để rồi gây ra tai nạn. Lờ mờ mở mắt ra, những tia nắng mặt trời giữa trưa có một chút chói làm Thủy Linh phải giơ hai tay ra che mắt lại.

Đây là đâu ?Nhìn xuống cơ thể nhỏ bé đầy rẫy vết thương và quần áo rách nát này xem ? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Không những thế, bên cạnh Thủy Linh còn có một nam nhân đang nằm đấy với cơ thể máu me bê bết vết thương thậm chí còn nhiều hơn cả nàng. Quay sang lay nhẹ tay hắn

-"Này, này .."

Đặt tay lên mũi hắn, thấy hơi thở tuy rằng mong manh nhưng vẫn đều đều, xác định là còn sống Thủy Linh mới yên tâm thở hắt ra một hơi. Dòm quần áo của hắn và nàng có chút cổ quái thì nàng cũng tá hỏa ra một điều mà nàng không thể tin mà có thật đó là nàng đã mượn xác hoàn hồn.

Nàng nhắm mắt lại thở hắt ra một hơi coi như dành cho bản thân một khắc tưởng niệm và nguyền rủa số phận, nếu số mệnh đã đẩy Thủy Linh nàng đến đây thì nàng cũng sẽ tận dụng cơ hội này mà sống cho thật tốt.

Liếc mắt nhìn sang nam nhân bên cạnh nàng buông một tiếng thở dài, phải cứu hắn thôi. Lương tâm bác sĩ trong nàng không cho phép nàng nhìn hắn chết trước mặt mình

Đứng lên và phủi phủi lớp đất đá dính trên bộ váy màu lam đã rách nát, nàng đảo mắt lên cái thân xác nàng vừa vay mượn

-"Thân thể này xem ra chỉ vừa mới lớn"

Cúi xuống dùng hết lực khuân cái tên nằm ăn vạ dưới đất dậy, nàng lê từng bước khó nhọc tiến về phía trước, tìm kiếm một nơi thích hợp để có thể dựng chồi cho cả hai cùng trị thương. Nơi đây bốn phía đều là cây cao lớn, rậm rạp, Thủy Linh cứ kiên trì kéo hắn đi mãi trong vô thức đi rồi nghỉ đi rồi nghỉ đến khi trời gần như tối mịt mới tìm ra một con suối

-" A! đến rồi"

Nhanh chóng chạy đến bờ suối giơ tay húp lấy vài ngụm rồi rửa mặt tay chân, làn nước mát chảy khắp người khiến tâm tình của nàng tốt lên đôi chút. Thủy Linh cũng bón một ít nước cho hắn, tranh thủ giúp hắn lau chùi tay chân và mặt khỏi những vết máu đã khô, nàng không ngờ rằng đằng sau lớp máu đã đóng lớp ấy là một gương mặt rất đẹp, đẹp đến nỗi khiến người phụ nữ đã hai mươi lăm xuân chưa động tâm phải ngắm nhìn không thôi, đôi mắt phượng hẹp dài khép hờ được che phủ bởi làn mi dài như lông đuôi phượng, sóng mũi cao cao tôn lên nét vương giã, bạc môi mỏng tái nhợt nhưng vẫn quyến rũ bức người. Hắn ta có phải là người không? đó là câu hỏi mà Thủy Linh cứ lặp lại trong đầu, quả thật hắn rất đẹp, đẹp như tạc vậy. Vã vã vào hai bên má, Thủy Linh lắc lắc đầu, không được, xét ra nàng vẫn hơn hắn rất nhiều tuổi, với lại hắn là bệnh nhân của nàng, không được suy nghĩ linh tinh, hồi phục lại tinh thần nàng đảo mắt quan sát một lượt xung quanh

Cứ nghĩ đến việc có nước, có quả, có cá thì nàng không còn lo lắng nhiều về cuộc sống sau này nữa. Nhưng còn về việc thuốc men cho tên này thì nàng cần phải nghiên cứu thêm. Vì hiện tại không có thuốc lẫn máy móc hiện đại nên việc tìm ra bệnh và tthuốc men để chữa cũng là một vấn đề nan giải.Đêm nay cứ tạm thời ngủ ở đây đi rồi sáng mai nàng sẽ tranh thủ tìm đồ về dựng một cái lều ở tạm, để còn che nắng che mưa, có lẽ nàng sẽ phải tá túc nơi này trong thời gian sắp tới rồi

Cứ như thế, một nam một nữ thương tích đầy mình, người nữ nhân ôm thật chặt lấy thân thể của nam nhân đang nằm bất động bên cạnh, cả hai thân thể bên nhau sưởi ấm cho nhau, cứ như thế cùng nhau trãi qua một đêm dài lạnh lẽo. Tiếng suối róc rách rót vào tai cộng thêm vài tia nắng sớm đã nhanh chóng đánh thức Thủy Linh dậy, ' sáng rồi sao ?' Vươn vai một cái Thủy Linh quay sang dòm hắn, lay lay vai hắn, ra sức sờ nặn gương mặt tuấn mỹ ấy

-" Này ! ngươi nghe ta nói gì không? "

Đáp lại vẫn là sự yên tĩnh tột cùng làm nàng bất đắc dĩ thở dài. Đứng dậy ra suối lấy một ít nước rửa mặt, nàng cũng mang một ít đến lau mặt cho hắn, xé một góc váy làm khăn nàng nhẹ nhàng lau chùi tránh né những vết thương trên cơ thể hắn, tỉ mỉ từng chút một như sợ mạnh tay một chút sẽ làm đau nam nhân xinh đẹp này. Đặt hắn nằm ngay ngắn một góc, nàng nhanh chóng bắt tay vào việc tìm đồ để dựng một túp lều nhỏ

Sau một hồi hì hục, thì cũng coi như thành phẩm và đúng nghĩa một túp lều Nhỏ vì nó nhỏ thật giường như chỉ đủ để ngủ và còn xập xệ nữa. Miễn cưỡng cười trừ Thủy Linh ngán ngẩm, thân thể hiện tại của nàng quả thật rất yếu đi, phải rèn luyện lại mới được, nếu như với thân thể cũ từng học qua võ thuật thì sẽ sử dụng tốt hơn nhiều.Nghĩ đến thân thể hiện tại Thủy Linh mới nhớ nàng chưa biết hình dáng hiện tại của bản thân sẽ ra sao dù gì cũng là của nàng rồi nên cũng có quyền biết nó tròn méo ra sao, nhanh chóng chạy đến bờ suối và soi xuống nàng không khỏi thốt lên tán thưởng 'gương mặt này khả ái quá', nếu đem ra so với nàng ở hiện đại cá tính và quật cường thì đây đúng là một viên ngọc sáng cần nâng niu và bảo bọc, nàng cười cười không ngờ lại có một ngày Vân Thủy Linh ngang ngược như nàng lại mang lên người bộ dáng tiểu bạch thỏ như thế này

Vấn đề nàng thắc mắt ở đây chính là chủ nhân khối thân thể này ắt hẳn có quen biết với cái tên người gỗ này,mới cùng nhau bị truy sát vào rừng rồi nằm cùng một chỗ, nam thanh nữ tú như vậy có lẽ là một cặp

Vậy nếu hắn tỉnh lại mà biết được chủ nhân thật sự của thân thể này đã... chắc hắn đau lòng lắm, thôi thì nàng sống tiếp thay cho nàng ta để chăm lo cho hắn, dù gì đây cũng là thể xác nàng ấy, nàng vốn chỉ là một linh hồn đến vay mượn . Tự nhủ lòng mình sẽ lo lắng cho hắn thật tốt, Thủy Linh liền đến cởi bớt lớp xiêm y ngoài của hắn chỉ chừa lại một lớp trung y, và đem đi giặt rửa, giờ nàng mới để ý bên hông hắn có đeo một cây thủy chủ nhỏ, hay quá vậy là có dao để phòng thân rồi. Lấy cột bên thắt lưng Thủy Linh nhanh chóng chạy ra suối giặt xiêm y cho bản thân và cho hắn, sau đó chạy đi hái một ít quả dại về dự trữ.

Mãi đến giữa trưa nàng mới có cơ hội ngồi xem xét kỹ từng vết thương trên người hắn, nhiều quá. Vết dài vết ngắn vết sâu vết nông, đếm không xuể, rốt cuộc hắn có thân phận như thế nào? Sơ cứu hết những vết thương trên cơ thể xong nàng giã nát một ít trái dại và đút cho hắn từng chút, ăn đi ráng lên như vậy mới có sức để sống tiếp

Từ hôm đó đến nay cũng đã nữa tháng trôi qua mà hắn vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh, chỉ có đôi lần nói sản gọi tên một ai đó hình như là... Ngọc Linh, có lẽ là gọi nàng đi, ôi sao càng nghe càng cảm thấy tội lỗi vậy nè trời?

Cuộc sống của Thủy Linh cứ bình ổn trôi qua ngày này như ngày kia, kiếm ăn, và chăm sóc cho hắn. Riết rồi việc chăm sóc hắn, ngồi nói chuyện một mình với hắn dần trở thành một thói quen trong nàng, đôi lúc ngồi lảm nhảm nói chuyện bên tai hắn vậy mà là thú vui giết thời gian của nàng, nghĩ đến điều đó Thủy Linh đang cãm thấy bản thân thiệt không có tiền đồ tí nào

-" Này, hôm nay ta hái được một ít Linh Thảo, rất tốt để tịnh dưỡng cơ thể, ngươi ráng uống nha. Mặc dù chăm ngươi như chăm người chết, chán chết ta. Nhưng miễn sao ngươi đừng bỏ ta là được, ở đây ta cô đơn lắm, dù ngươi chỉ nằm một chỗ không để ý đến ta cũng được nhưng đừng chết nghe không? "

Thủy Linh bỗng chốc buồn buồn, ừ nàng cô đơn thật,đã được một tháng kể từ khi nàng đến thế giới này nàng không tiếp xúc với ai khác ngoài cái tên không rõ sống chết ấy, cuộc sống trôi qua hằng ngày chỉ có việc tìm đồ ăn, lau chùi cơ thể cho hắn, băng bó lại vết thương cho hắn, chăm sóc hắn, trò chuyện cùng hắn thì nàng chẳng còn việc gì để làm, bên cạnh hắn chiếm gần trọn một ngày của nàng rồi, do đó, Tên kia, ngươi không được chết đâu đó!

Nằm suy nghĩ miên man một hồi Thủy Linh ngủ gục bên hắn khi nào không hay, bàn tay nàng nắm chặt lấy bàn tay to lớn lạnh lẽo ấy, dần dần khiến nó trở nên ấm áp trở lại, các giác quan dần thức tỉnh, bàn tay to lớn ấy dần cử động.

Đang ngủ, cảm thấy người bên cạnh có biến chuyển Thủy Linh nhanh chóng bật dậy, nhìn chăm chú vào nam nhân đang tuôn mồ hôi như tắm kia, gương mặt tuấn mĩ vặn vẹo như phải chịu thống khổ, nàng lo lắng vuốt mái tóc tán loạn của hắn

-" Này! này! ngươi tỉnh hả"

Bàn tay không an phận đang vỗ vỗ vào mặt hắn nhanh chóng bị nắm chặt lại, đôi tay to lớn thon dài ấy còn đẹp hơn cả tay của nàng, người đó cặp mày kiếm chau lại như phải chịu điều gì đó rất thống khổ, hai mắt phượng nhíu lại không chịu mở ra, cơ thể mồ hôi thay phiên nhau tuôn như mưa.

Thủy Linh thấy vậy vội rút tay lại muốn chạy đi lấy khăn đến lau cho hắn, nhưng cổ tay bị ai đó nắm chặt không buông, miệng hắn khô khốc lắp bắp từng chữ

-" Đừng đi! làm ơn"

Nàng vui mừng reo lên, nhanh chóng lên tiếng hỏi lại để đảm bảo rằng bản thân không nghe nhầm

-" Ngươi tỉnh rồi à, khó chịu chỗ nào? Để ta giúp ngươi”

-"Ta ... ta không mở mắt được, ta không thấy gì cả"

-" để ta giúp"

Dùng hai ngón tay xoa xoa nhẹ mí mắt của hắn, bàn tay nhỏ bé chắn bớt ánh sáng mặt trời rồi nhẹ nhàng giúp hắn mở mắt ra

-" Sao, ngươi nhìn thấy gì không"

-"Ta.... Không "

Nhìn gương mặt bất lực của hắn vặn vẹo vì đau đớn nàng không hiểu sao tâm lại dấy lên từng cơn đau liên hồi, nắm chặt bàn tay ấy nàng kiên định nói

-" Không sao cả, ta là đại phu ta sẽ giúp ngươi chữa khỏi, đừng quá lo lắng"

-"Đa tạ.."
Hắn chống hai tay gượng người ngồi dậy, đầu óc trống rỗng, hai mắt cũng trống rỗng khiến hắn cảm thấy hoảng loạn, nhưng bàn tay nhỏ bé của người con cái có giọng nói trong trẻo ấy lại khiến hắn an tâm như vậy, giọng nói này có phải hay không của cô gái hằng ngày trò chuyện và chăm sóc cho hắn? Đột nhiên bản thân cảm thấy có một tư vị ngọt ngào len lỏi đâu đây

-"Ngươi tên gì? "

-"Ta... Không nhớ"

Thủy Linh cười trừ, mắt không nhìn thấy, ký ức không còn ông trời quả thật quá chiếu cố hắn rồi
Nhìn hắn bằng ánh mắt đồng cảm, nàng xuyên qua thế giới xa lạ này đã là một loại xui xẻo rồi, nhưng may ra nàng còn đầy đủ phụ tùng, còn hắn ? Hai mắt thương tổn kèm theo một ký ức mơ hồ, quả thật rất đáng thương

-"Không sao cả, nếu ngươi không chê hãy ở lại đây với ta, ngươi có phiền nếu ta đặt giúp ngươi một cái tên cho dễ xưng hô?”

-“Làm phiền cô nương rồi”

-“Không phiền không phiền, A Phúc, ta gọi ngươi như vậy được không?”

-"Phúc trong Phúc khí? Rất hay, đa tạ cô nương, xin cho hỏi quý danh là ..."

"Gọi ta Thủy Linh, đừng có nói chuyện khách sáo như vậy ta tùy tiện quen rồi, ngươi cứ một câu là cô nương hai câu là cô nương thật sự là quá khách khí rồi”

Hắn phì cười, tiểu cô nương này thật sự rất sản khoái. Nàng đứng ngây ra một chốc nhìn hắn, hắn cười lên thật sự rất đẹp

Thủy Linh công nhận hắn hồi phục rất nhanh, chỉ mới hai ngày đã có thể đứng lên đi lại, do có chút bất tiện ở đôi mắt nhưng hắn đã có thể tự đi ra khỏi lều và giúp nàng những việc vặt vãnh. Qủa thật là nàng cảm thấy cuộc sống vô vị này bỗng có thêm màu sắc và đáng sống hơn

Có lần hắn hỏi đây là đâu, nàng nói đây là một nơi hẻo lánh, do nàng sống biệt lập nên dọn đến đây và hôm đi hái thuốc vô tình tìm thấy hắn rồi tiện tay khuân về

-"Thủy Linh, Thủy Linh, cô có thể giúp ta tìm đường ra suối được không?"

Đang giặt y phục ngoài suối nàng nghe hắn réo í ới bên trong đành phải đi vào vừa dắt hắn ra vừa đếm từng bước, không chỉ ra suối nàng còn chỉ hắn đi đến những nơi có thể xung quanh như khóm cây bên phải hay là bãi đá cuội bên trái chẳng hạn.

Dắt hắn ra đến bờ suối, thấy hắn loay hoay muốn tháo thắt lưng xuống nhưng bộ dáng có chút chật vật, quay sang nàng hắn kéo kéo ống tay áo nàng nói nhỏ, giọng nhỏ đến mứt nàng phải dỏng tai lên mà nghe cho thật rõ

-'' Cô... cô có thể giúp ta cởi thắt lưng được không?''

Nhanh chóng ra tay giúp hắn, tranh thủ tiện tay ăn một chút đậu hũ. Nàng đứng ngây ra cười gian, thân thể hắn ta thật tốt nha, chọt chọt lên bờ ngực ấy, thật chắc chắn, nàng cười cười quên mất là đang giúp hắn tháo đai lưng chứ hắn không nhờ nàng cởi cả áo của hắn ra như vậy có chút đỏ mặt hắn ho nhẹ một phát mặt đỏ lựng lên

-'' Cô có thể.... lánh đi để ta tắm được không?''

Bị nói đến Thủy Linh nhanh chóng đỏ mặt cúi gắm mặt xuống mà rời đi trong lòng không khỏi tiếc hùi hụi

Thời gian thấm thoát trôi đi cũng được nữa năm mặc dù mọi việc không khá hơn bao nhiêu,việc hằng ngày cứ như thế lặp đi lặp lại nhưng không hề nhàm chán không biết phải do ngắm hắn nên nàng có thêm động lực hay không, nàng chỉ biết mỗi ngày khi tỉnh dậy nhìn thấy gương mặt hắn thì năng lượng cả ngày của nàng đã được nạp đủ, còn hắn thì vết thương đã lành hết chỉ còn đôi mắt là vẫn như cũ, mặc dù vậy nhưng đã có thể thuần thục hết mọi đường đi nước bước ở đây. Hắn giúp nàng rất nhiều việc, thậm chí ngay cả việc bắt cá, nấu ăn dọn dẹp nàng đều không phải động tay nữa. Thật là vô cùng thoãi mái a

Mà cũng nhờ vậy nàng mới có thêm thời gian để xem xét về đôi mắt của hắn, thì ra hắn bị trúng độc nên dẫn đến tạm thời không nhìn thấy gì, đến khi độc tố trong cơ thể của hắn được loại bỏ thì hắn có thể nhìn thấy được, còn về phần trí nhớ thì nàng thua. Ngay cả bản thân còn không biết là ai thì làm sao mà giúp hắn được, mà nếu có như vậy suốt đời ở đây như vậy... cũng tốt. Nghĩ đến đây hai gò má nàng nhanh chóng đỏ lên.

Đã hơn nữa năm sống trong nơi thâm sơn cùng cốc này cùng nhau, ngày ngày bên nhau, ăn cùng ngủ cùng trò chuyện cùng nhau, nàng cảm thấy cuộc sống mới này không hề nhạt nhẽo như nàng tưởng. Có thể coi như đây là quy ẩn giang hồ, tuấn nam mỹ nữ ngày ngày bồi bên nhau không màn thế sự không? Nàng che miệng cười khúc khít

-''Linh nhi! ta về rồi, ra đây ta nướng cá cho nàng ăn"

- " Ta ra liền"

Cái cách xưng hô khách sáo kia cũng đã nhanh chóng được Thủy Linh gạt bỏ, điều đó càng làm cho giữa nàng và hắn khoảng cách dần thu hẹp lại

-'' Hôm nay được nhiều cá vậy, chàng giỏi quá"

-" Đừng khinh ta mù lòa mà xem thường ta, không chỉ có mớ cá này, ta còn may mắn bắt được một con rùa nhỏ, lại đây, tặng nàng"

Nhìn chú rùa nhỏ có hoa văn đẹp mắt trên mai màu vàng nhẹ, nàng không khỏi thốt lên

-"Đẹp quá"

-''Đẹp lắm sao ?"

-''ừ, chàng xem .... a ta xin lỗi''

-''Không sao, nàng thấy đẹp là ta biết nó rất đẹp, nàng vui là ta vui''

Giơ một tay lên vuốt lấy một bên má của hắn, nàng nhìn hắn bằng ánh mắt trìu mến, có một chút tâm sự

-'' A Phúc! ta sẽ giúp chàng lấy lại ánh sáng thật sớm, thật sớm, chàng sẽ không còn phải sống với bóng tối nữa, chờ ta''

Hắn đưa tay lên nắm lấy bàn tay của nàng, thật chặt, cọ cọ nó vào má của mình, đưa đôi mắt vô hồn nhìn về phía nàng

-'' Linh nhi! ta muốn được nhìn thấy nàng, thế giới này to lớn ra sao, đẹp đẽ ra sao, thiên nhiên này hùng vĩ đến đâu hay chú rùa này có đẹp đến đâu ta cũng không để ý''

-''A Phúc! Ta nguyện làm ánh sáng cho chàng''

Đêm hôm ấy tâm tình Thủy Linh rất không tốt, nàng cảm thấy bản thân vô dụng, hơn nữa năm trời vậy mà nàng vẫn chưa tìm ra được cách chữa mắt cho hắn, bác sĩ cái chó má gì nữa, ngay cả độc tố trong người hắn còn không giải được thì nàng thật sự hổ thẹn với hai từ bác sĩ

Ngồi thả mình vào những dòng suy nghĩ ấy, nàng cảm thấy có người ngồi cạnh, quay sang thấy hắn ngồi nhìn xa xăm, không biết đang suy nghĩ điều gì, nàng lên tiếng trước phá hỏng bầu không khí yên lặng

-"sao chàng chưa ngủ?"

-"Nàng vì sao không ngủ?"

-"Ta... ta chưa buồn ngủ"

-"Ta ngồi cùng nàng"

Nhìn gương mặt nghiêm nghị ấy của hắn, ánh mắt vô hồn mà kiên định ấy, nàng càng tự trách bản thân hơn, đưa tay rờ lên đôi mắt phượng tuyệt đẹp ấy, nó đáng lẽ ra phải thật sáng, phải thật kiêu ngạo mà nhếch lên

-"A Phúc! chàng có muốn được lấy lại ánh sáng không?"

Đôi tay thon dài của hắn lần mò trên khuông mặt nhỏ bé của nàng, hai mắt nhắm lại, hắn vẽ ra khuông mặt của người con gái trước mặt thông qua cảm nhận của mình. Nàng quả thật rất đẹp, sóng mũi cao với hai cánh mũi nho nhỏ , đôi môi nhỏ mềm mại trơn bóng khiến hắn yêu thích không thôi, hàng mi dày và dài, từng chút từng chút vẽ nên hoàn chỉnh gương mặt của Thủy Linh trong đầu, da mặt mềm mịn khiến hắn có chút luyến tiếc buông tay

-"Ta chỉ cần nhìn thấy nàng, dù có mù lòa suốt đời ta cũng nguyện ý"

Lấy tay che miệng hắn lại nàng nhanh chóng ngắt lời.

-"Không cho phép chàng nói bậy, chàng nhất định có thể, ta sẽ chữa khỏi cho chàng, lúc đấy ta sẽ cho chàng ngắm suốt ngày được chứ? chỉ sợ chàng sẽ nhanh chóng chán thôi nha"

-" Sẽ không,ta sẽ chờ đợi ngày đó, được ngắm nàng mỗi ngày, Linh nhi, nàng thật đẹp, bây giờ ta thật sự muốn sáng mắt để được ngắm nàng mãi thôi "

Bình luận truyện Luyến Ái

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Sơ Nam Lục Yên
đăng bởi Sơ Nam Lục Yên

Theo dõi