Tùy Chỉnh
Đề cử
Luyến Ái

Luyến Ái

Trở về

-"Tỉnh rồi tỉnh rồi"

-"Đúng là kỳ tích mà"

Đây là...

Thủy Linh cố gắng mở to đôi mắt của mình, căn phòng màu trắng này là... Nàng đưa tay ôm lấy đầu, cố gượng dậy nhìn xung quanh, nàng ngạc nhiên, đây là bệnh viện nàng còn sống ư?

-"Linh Linh, cậu tỉnh rồi"

Quay sang nhìn thấy Tư Thuần đang nhìn mình chằm chằm rồi lao đến ôm lấy, nàng vẫn chưa định thần lại được

-"Mình đã hôn mê bao lâu rồi?"

-"Cậu đã hôn mê một năm rưỡi rồi, khi nãy cậu đã tắt thở, tớ cứ tưởng, nhưng giờ thì không sao rồi, Linh Linh à, cậu không sao rồi thật tốt quá"

Một năm rưỡi ư? Nàng ngủ lâu như vậy rồi sao?
Nhưng cớ gì nàng vẫn cảm thấy bản thân đã mất đi một thứ gì đó rất quan trọng?

Những ngày sau đó diễn ra theo đúng như quỹ đạo vốn có của nó, nàng trở lại với công việc bác sĩ và những lúc rãnh rỗi thì ngồi nghiên cứu thêm sách y học cổ truyền. Nhưng có một điều kỳ lạ là hằng đêm nàng luôn nghe văng vẳng bên tai tiếng gọi tha thiết của một nam nhân, giọng nói tuyệt vọng ấy đọng lại trong tâm trí nàng luôn khiến nàng mỗi khi hồi tưởng lại bất giác rơi nước mắt, nàng đã quên đi một ai đó rất quan trọng sao?

Chuỗi ngày về đêm luôn là những thời điểm kéo cảm xúc của Thủy Linh đi xuống trầm trọng nhất, giọng nói ấy luôn gọi tên nàng

-"Linh nhi, ta nhớ nàng"

-"Linh nhi, nàng đang ở đâu, hãy về với ta, ta nhớ nàng"

-"Linh nhi, quay về bên ta"

....

Từng bước từng bước một Thủy Linh bước trong vô thức đến bên bờ hồ Vọng Nguyệt, liếc nhẹ qua mặt nước, hình ảnh một người con trai cao lớn mặc hoàng bào trên tay ôm một con rùa nhỏ màu vàng đứng giữa thiên nhiên to lớn ấy đập thẳng vào mắt nàng, nước mắt bất giác rơi xuống mặt hồ, A Phúc...

Ting

Ngay giây phút ấy có một luồng ánh sáng mạnh mẽ phát ra bao trùm lấy thân ảnh nhỏ bé của Thủy Linh rồi nhanh chóng biến mất như chưa hề có gì xảy ra, trả lại không gian yên ắng tĩnh lặng vốn có của nó.

Và một Vân Thủy Linh đã chính thức biến mất khỏi cái thế giới ấy, để lại sự tiếc nuối và vô vàn khó hiểu cho những người ở lại, nàng trở thành một dấu chấm hỏi to lớn mà theo thời gian dần bị quên lãng

Bị cuốn vào một khoảng không xa lạ, Thủy Linh ra sức muốn trở lại nhưng càng vùng vẫy nàng càng bị cuốn đi xa hơn. Toàn thân trở nên vô lực nàng nhắm mắt lại mặc cho số phận đưa mình đi đâu về đâu, nàng mệt rồi, nàng muốn ngủ. Bên tai nàng lại văng vẳng giọng nói ấy

-" Linh Nhi, ta nhớ nàng"

Những dòng nước mát úp vào mặt khiến cho Thủy Linh bừng tỉnh, vùng vẫy ngoi lên mặt nước đập vào mắt nàng là hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ cao lớn tươi đẹp, bơi nhanh vào bờ Thủy Linh lê từng bước nặng nhọc tìm một nơi trú chân, may mắn thay ông trời chưa tuyệt đường sống của nàng nha. Phía trước là một căn chồi nhỏ tuy xập xệ nhưng chắc là có người ở, bằng không cũng xem như một nơi trú chân tốt

Bước nhanh tới đó bỗng chốc Thủy Linh khựng lại, một vài hình ảnh mơ hồ ập về khiến cho đầu nàng đau như búa bổ. Khung cảnh nơi đây vừa lạ vừa quen khiến cho đầu nàng ê ẩm mãi không thôi. Ngất đi ở bãi đá cuội gần đó, sức lực của nàng hoàn toàn bị vắt sạch.
Cả cơ thể Thủy Linh run lên một trận, cả người nàng đều rim lên hết ê ẩm toàn thân khiến nàng có chút uể oải, đảo mắt nhìn xung quanh thì thấy bản thân đã nằm trong túp lều nhỏ kia từ khi nào, nàng còn nhớ rất rõ lúc chiều nàng nằm ngoài bãi đá cuội mà? Ai đã đưa nàng vào đây?Chống hai tay xuống muốn đẩy thân mình đứng lên thì lảo đảo ngã về phía trước.

-" Cẩn thận"

Một bàn tay to lớn tiến lên đỡ lấy nàng, ngã mạnh vào vòm ngực rắn rỏi nam tính, hơi thở mạnh mẽ của hắn phà vào cổ nàng. Giây phút đó nàng cảm thấy cảm giác này rất gần gũi, quen thuộc.Ngước mặt lên, đập vào mắt nàng là một gương mặt tuấn mỹ, đôi mắt phượng lạnh lẽo chất chứa tâm sự được che đậy bởi hàng mi dài rũ xuống. Hắn đẩy nàng ra

-" Cô nương, tỉnh?"

Lúc này đây nàng mới định thần lại hành động lỗ mãn khi nãy của mình lập tức xin lỗi

-"Ta xin lỗi, là ngươi cứu ta?"

Hắn nheo mắt lại đánh giá người con gái trước mắt. Y phục kỳ lạ, chiếc váy trắng chỉ dài đến gối, đôi chân trần vì thế phơi bày hết ra ngoài, tinh tế và mềm mại, trên cổ đeo một sợi dây chuyền mãnh có mặt làm từ một viên đá cắt gọt tinh xảo khiến hắn không khỏi trầm trồ, đi lên một chút đối diện với khuông mặt nhỏ mỹ lệ này hắn có chút sửng sờ, nàng mang một nét quyến rũ khó tả, không phải vẻ đẹp ngây thơ thuần khiết của thiếu nữ mới lớn, không có nét đẹp khuynh quốc khuynh thành, không có sự sắc sảo kiêu sa. Ở nàng có một nét đẹp mà khiến hắn không thể dời mắt được.Khi dời mắt đối diện với ánh mắt của nàng thì hắn có chút sửng sờ. Ánh mắt này sao giống nàng thế? Hắn bắt đầu chìm đắm vào đôi mắt ấy. Muốn từ đó tìm kiếm hình ảnh nhỏ bé của nàng. Nhưng một giọng nói trầm ấm vang lên khiến hắn phải thoát ra khỏi dòng suy nghĩ

-"Này, nãy giờ ta nói ngươi có nghe hay không đấy?"

-"Ngươi là ai? Vì sao lại ngất trước nhà của ta?"

Nhanh chóng thoát ra khỏi suy nghĩ nàng là nàng hắn lại trở về với ánh mắt lạnh lẽo mang theo tâm sự, nhàn nhạt hỏi

-"Ta... ta cũng không biết tại sao ta lại xuất hiện ở đây, là ngươi cứu ta?"

-" Không coi là cứu, ta không muốn có người chết trước cửa nhà ta"

Nàng bĩu môi nhìn hắn, cái tên mặt lạnh này. Không hiểu sao cứ mỗi lần nhìn hắn là tim nàng lại cứ nãy lên thình thịch

-"Dù gì cũng cảm ơn, ngươi có biết làm thế nào để thoát ra khỏi đây không?"

-"Cứ men theo lối mòn đi thẳng về phía Nam"

-" Đa tạ, ta tên Vân Thủy Linh ân tình này sau này có duyên gặp lại ta sẽ báo"

Nàng vừa nhấc chân vừa tính rời khỏi căn nhà này, hắn cũng không ngăn cản nhưng khi nghe nàng thốt lên ba từ Vân Thủy Linh thì ngay lập tức hắn đuổi theo chặn lại trước mặt nàng, ánh mắt sáng quắt lên lập tức hỏi lại

-"Ngươi nói ngươi tên gì?"

Bị túm lại đột ngột khiến nàng nheo mắt lại khó chịu, có chút khó hiểu, tên nàng trùng tên với bà nội hắn sao?

-"Vân Thủy Linh, sao vậy bộ lạ lắm hả?"

Hắn không quan tâm nàng nói gì nữa hắn chỉ quan tâm đến nàng có phải là nàng hay không? Lúc trước nghe Linh Nhi kể về thân thế của nàng hắn mới biết nàng không thuộc thời đại này, nàng là một bác sĩ đến từ một thời đại khác, liệu ông trời có phải hay không mang nàng một lần nữa trả về cho hắn? Nhưng sao nàng không nhận ra hắn?

-"Ngươi làm gì?"

Nàng nheo mắt nhìn hắn? Tên này sống ở đây có phải hay không là do bị cách ly, hắn đang nói nhảm gì vậy?

-"Ta là bác sĩ, à mà không, gọi là đại phu đi"

Đoàng, một niềm vui bất ngờ giáng xuống khiến hắn quá kích động ôm chầm lấy nàng, thật chặt, thật chặt, hắn cười không ngậm được mồm. Đã một năm rồi từ khi nàng mất hắn chưa bao giờ cười một lần nào nữa. Cuộc đời của hắn là những chuỗi ngày đen tối, hắn nhường lại ngai vàng cho hoàng huynh mà trở về làm một vương gia tự do tự tại sống ở túp lều nhỏ này để tưởng nhớ nàng

Đột ngột bị ôm thật chặt khiến nàng có chút bất mãn, xô hắn ra nàng dùng hết sức tán vào gương mặt tuấn mỹ ấy một cái thật mạnh. Âm thanh ấy vọng lại trong không gian yên ắng thật chói tai

-"Vô sỉ"

Hắn không còn để ý gì nữa. Hai hàng nước mắt hắn rơi trong vô thức hắn lầm bầm

-"Linh nhi, nàng quay lại rồi, nàng quay lại bên ta rồi, Linh nhi ta nhớ nàng"

Nhìn nam nhân vừa khi nãy lạnh nhạt xa cách bây giờ lại rơi nước mắt khiến nàng có chút luống cuống, lệ nam nhân không dễ dàng rơi, hắn là làm sao? nàng ra tay mạnh lắm sao?

Nói rồi hắn nhanh chóng đặt một nụ hôn lên đôi môi ấy, cuồng nhiệt, mạnh mẽ, hắn sợ, sợ đây chỉ là ảo giác, nên hắn càng ra sức cắn mút lấy đôi môi ấy, mùi máu tanh xộc lên khiến hắn càng thêm khẳng định đây không phải mơ.Bị hắn cứ thế khi dễ Thủy Linh cố gắng đẩy hắn ra nhưng không thể, dần hòa nhịp với hắn khiến nụ hôn kia càng trở nên hoàn hảo, kỳ lạ rằng càng bên hắn nàng cảm thấy điều này rất quen thuộc, như là trước đây nàng và hắn đã làm rất nhiều lần rồi, bây giờ đến lượt nàng chìm đắm vào nó phối hợp thật đồng đều

Bình luận truyện Luyến Ái

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Sơ Nam Lục Yên
đăng bởi Sơ Nam Lục Yên

Theo dõi