Tùy Chỉnh
Đề cử
Magical World

Magical World

Chương 5

-"Em gái nhỏ à!Đây là món quà đầu tiên anh tặng em.Em phải luôn luôn giữ nó bên mình nhớ chưa."-Một cậu bé tóc vàng dịu dàng đeo vào cổ đứa bé gái một sợi dây chuyền ngọc bội.Rồi cảnh vât bỗng nhiên thay đổi
"PHẬP" một mũi tên bỗng xuất hiện và cắm phập vào ngực một người phụ nữ có mái tóc hồng máu thấm đẫm bộ váy của người phụ nữ đó.Rồi một người đàn ông có mái tóc vàng óng ánh chạy đến bên người phụ nữ vừa gục xuống đó nhưng chỉ cách bà ấy được vài bước thì "PHẬP!PHẬP!" lại một lần nữa hai mũi tên xé gió xuất hiện bay đến cấm thẳng vào người đàn ông tóc vàng kia.Ông đau đớn ôm ngực lết người về phía đứa bé gái ôm chặt cô bé và đặt lên trán cô một nụ hôn rồi thều thào nói" Chúng...ta xin...lỗ...i.. con...con gái...c..của ta..."
"AAAAAAAA....."-nó bỗng choàng tĩnh dậy
"Đó là...hộc hộc...một giấc mơ sao?....hộc hộc.."-nó khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi đã vã ra ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp
Nó đưa tay lên chạm vào khuôn mặt mình nhưng nó bỗng giật mình khi thứ nó vừa chạm vào là một dòng nước nóng ấm.Nó đưa tay lên trước mặt
"Đây là nước mắt mà.Tại sao mình lại khóc vì giấc mơ vừa rồi chứ?-nó nói mà những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Nó ôm chặt khuôn mặt mình khóc thật to mà không hiểu sao nó lại đau lòng đến thế.Căn phòng đó, khuôn mặt của cả ba người vừa hiện ra trong giấc mơ đó dù nó không thấy rõ nhưng lại gợi ra cho nó những cảm giác thân thuộc và đau lòng. Tất cả những cảm giác đó gia đình Masayo từ trước đến giờ chưa từng mang lại cho nó.Nó càng nghĩ lại càng khóc to hơn
"Ba người đó là ai?Tại sao lại xuất hiện trong giấc mơ của mình?Tại sao mình lại thấy những hình ảnh đáng sợ kia chứ?Nhưng mà vì sao mình khóc?Híc híc..."-nó thút thít nói
Không kiềm được nước mắt nó lại tiếp tục khóc.Nó cũng không biết mình đã khóc được bao lâu cho đến khi người quản gia của gia đình nó gọi
"Thưa cô chủ.Ông chủ cho gọi cô vào phòng có việc ạ"
"Vâng bác cứ xuống trước đi cháu sẽ xuống sau ạ!"-nó lấy lại bình tĩnh nói vọng ra ngoài cửa
Nó mệt mỏi bước xuống giường lết từng bước vào WC làm vệ sinh cá nhân rồi bước xuống nhà
"Cộc cộc"-nó nhẹ nhàng gõ cửa thư phòng của ông Shouta
"Vào đi"-ông không cần nhìn cũng có thể biết được người vào phòng và đó chính là nó vì ngoài quản gia và người giúp việc ra thì chỉ có nó mới gõ cửa phòng ông.
"Cạch"-cánh cửa được mở ra,nó nhẹ nhàng bước vào.Hôm nay nó mặc một bộ váy màu trắng,tay váy hơi phồng.Mái tóc vàng được nó thả tự do làm tăng thêm vẻ đẹp thuần khiết của nó
"Con mau ngồi đi, ta có việc quan trọng muốn nói với con"-ông hạ cặp kính xuống khẽ xoa xoa hai bên thái dương và nói với nó
Nó gật đầu rồi kéo nhẹ chiếc ghế ra từ từ ngồi vào đối diện với cha nó.Nó cầm ấm trà rót vào hai chiếc ly thủy tinh cao cấp rồi đưa cho ông Shouta một ly và mình một ly
"Cha có việc quan trọng gì muốn nói với con vậy ạ?"-nó hớp một ngụm trà nóng ung dung nói.Hương vị trà anh đào thơm ngát lan dần trong khoang miệng làm nó cảm thấy rất thoải mái.Nó rất thích loại trà này nha.
"Ta cần con phải thật bình tĩnh khi nghe những gì ta sắp nói"-ông nhìn nó
"vâng.Cha cứ nói đi ạ"-Nó nghe ông nói vậy thì cũng hiểu được tầm quan trọng của việc ông sắp nói
"Được rồi.Con....thật ra không phải con ruột của ta"-khuôn mặt ông khẽ chùng xuống
"Choang"-chiếc ly trên tay nó đã rơi xuống lúc nào không hay
"Cha...Cha...nói sao cơ con..con không phải con ruột của cha sao?Cha không đùa con chứ?"-nó nói không thành tiếng
"Ta xin lỗi con đáng lẽ ra ta nên nói với con sớm hơn..."-ông Shouta lúc này cũng không biết nói gì với nó
"....."-nó im lặng
"17 năm trước con đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà vào một đêm mưa to tầm tã.Chúng ta lúc đó vì không có con nên khi thấy một đứa bé xuất hiện thì đã rất vui.Saki từ khi có con ở bên càng ngày càng vui vẽ.Chúng ta đã coi con như con ruột và cố gắng dành thật nhiều tình thương cho con, cho con tất cả những thứ tốt nhất."-ông buồn bã nói
"..."-nó vẫn im lặng
"chỉ cho đến khi Saki mất vì thấy con quá đau buồn nên ta đã cưới vợ nhỏ về để con có thêm một người mẹ nhưng có vẻ như tất cả đều không theo suy nghĩ của ta.Con có vẽ không thích bà ta nhỉ?Ta cũng chỉ vì con thôi chứ loại phụ nữ như bà ta cả đời ta cũng không muốn nhìn thấy."-ông thở dài
"Cha vì con sao?"-nó ngạc nhiên
"Đún..."
Ông chưa nói hết câu thì nó đã chạy ngay tới ôm chầm lấy ông khóc thật to
"Cha ơi!Sao cha lại vì con nhiều như vậy?Con đâu phải con ruột của cha tại sao cha chỉ vì muốn con vui mà mang người đàn bà đó về.Xin lỗi cha.Con xin lỗi cha nhiều lắm cha ơi.Cha vì con mà phiền lòng nhiều rồi.HuHuHu..... con xin lỗi cha mà."
Ông cũng không kiềm được nước mắt,ông ôm nó thật chặt nước mắt dâng trào
"Dù sao đi nữa con mãi mãi là đứa con mà ta và Saki yêu thương nhất."
Hai cha còn ngồi bệt xuống đất khóc nức nỡ,cho đến khi mệt lã hai người mới thôi khóc và trở về phòng.Trước khi về phòng nó còn nói với ông Shouta một câu
"Cha à ngày mai con sẽ đi tìm cha mẹ ruột của con"-nói rồi nó xoay người bước lên phòng
"Con đã lớn thật rồi,con gái ạ"-ông nhìn nó ánh mắt đầy hạnh phúc
****************************************hết chương 5***************************************************

Bình luận truyện Magical World

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

sakita206
đăng bởi sakita206

Theo dõi