Tùy Chỉnh
Đề cử
My Wings

My Wings

Chương 3: Mitsubishi A6M Zero

Maki - sensei dẫn tôi đi tới một máy bay tiêm kích rồi dừng lại, cô ấy không nói gì nhìn nó như một trân bảo vô giá.

Tôi nhìn chiếc máy bay quen thuộc này, một cảm giác thích thú và hạnh phúc tràn ngập trong lòng, sưu tập những máy bay là một tình yêu gì đó khó hiểu đối với tôi, "Đây là chiếc Mitsubishi A6M Zero sản xuất năm 1940, được sử dụng trong Chiến tranh Thế giới thứ hai."

Tôi vuốt ve hình tròn màu đỏ trên cánh máy bay, chăm chú nhìn cỗ máy chiến đấu mạnh mẽ này, "Nó vốn là một ông bạn già cỗi rồi, trước đấy nó đã từng là một máy bay tiêm kích hoạt động trên tàu sân bay tốt nhất, chỉ tiếc rằng nó phải nghỉ hưu ở đây thôi."

Maki trầm ngâm nhìn học sinh đặc biệt nào đó đang sờ mó chiếc phi cơ. Khi đăng ký làm việc ở trường cao trung, cô đã được đội trưởng giao nhiêm vụ rằng: ở bên trong ngôi trường này sẽ xuất hiện một phi công kỳ tài, nếu may mắn cô gặp được nó thì hãy tận tình chỉ bảo đứa bé ấy.

Đứa bé đó... là Chito sao?

Rũ mắt xuống, cô bỗng nhiên nhìn thấy bản thân mình khi còn nhỏ đã có một niềm đam mê to lớn như thế nào với máy bay chiến đấu.

Tôi leo lên máy bay rồi ngồi xuống vị trí phi công táy máy bàn điều khiển.

Maki vẫn còn chìm đắm vào ký ức chưa phát hiện động tĩnh khác thường ở bên cạnh, đến lúc phát hiện ra thì cô đã nghe được tiếng động cơ đang khởi động ầm ĩ.

"Chito, em làm gì thế? Mau tắt động cơ nhanh lên!!!" Cô hoảng sợ rống to lên.

Tôi ngẩn người nhìn cánh quạt ở đầu máy bay đang xoay tròn nhanh chóng, chuyện gì đang xảy ra vậy, chẳng phải con này đã nghỉ hưu và dừng hoạt động rồi sao?

Tôi có chút hoảng hốt nói, "Maki - sensei, em không biết tắt động cơ." Tôi rối loạn nhìn một đống nút ở trong khoang điều khiển, cái gì vậy nè, mặc dù đã được giảng dạy lý thuyết nhưng mà đây là máy bay cổ lắm rồi.

Maki kinh hãi nhanh chóng leo lên máy bay chưa kịp leo tới khoang điều khiển thì máy bay đã bắt đầu chạy đi.

Tôi: o.o

Maki: >.<

Máy bay di chuyển loạn xạ trên đường bay (vì chưa cất cánh nên không bay được) tôi sợ hãi nhìn Maki đang nguy hiểm bám vào cánh máy ở bên ngoài.

"Cô cấm em đụng vào mấy cái nút trên bàn điều khiển." Maki tức giận hét to.

Tôi giơ tay lên trời gật đầu liên tục, "Em thề là sẽ không đụng vào mấy cái nút xanh vàng này đâu."

Đã có vài người ở bên ngoài nhìn thấy một máy bay chạy loạn xạ như ruồi không đầu ở sân bay liền chạy tới giúp đỡ.

Cuối cùng cả cô và trò bị gọi lên phòng hiệu trưởng uống trà 'tâm sự'.

Thầy hiệu trưởng để cốc trà xuống nghiêm nghị nhìn cặp đôi cô trò đang ngồi thẳng nghiêm túc giả vờ lắng nghe ở đối diện.

Ông cười cười nói, "Muốn lái máy bay cũng không phải là không thể. Nhưng nếu muốn lái thì cũng không cần một người ở trong khoang điều khiển giơ hai tay lên trời, còn một người ở ngoài bám vào cánh máy bay xoay mòng mòng như thế đâu."

Maki lườm mắt nhìn tôi không nói gì.

Tôi có chút xấu hổ xoa xoa mũi nói, "Em xin lỗi thầy, là do em táy máy vô tình khởi động máy bay, em rất xin lỗi ạ." Nói xong còn cúi đầu biểu đạt sự hối lỗi của mình.

Thầy hiệu trưởng lắc đầu hiền từ nói, "Cũng chẳng có gì to tát, không nguy hiểm gì tới mạng người, may mắn là chiếc Mitsubishi A6M Zero cũng không bị gì cả." Nói xong, ông uống một ngụm trà nhìn hai người đối diện tiếp tục nói.

"Chiếc phi cơ đó đã lâu không hoạt động. Trước đây có một truyền thuyết về nó, ngày xưa khi nó được sản xuất chỉ có duy nhất một phi công lái được nó chiến đấu trên bầu trời, chiếc phi cơ ấy lập được rất nhiều chiến công đến hiện tại nó là chiếc cuối cùng còn nguyên vẹn không bị hư hỏng gì chỉ đáng tiếc không có một phi công nào thuần phục được nó cả."

Tôi nghe vậy thì cảm thấy kỳ lạ, nó chẳng phải chỉ là một cỗ máy vô tri thôi sao, tôi gãi đầu thắc mắc, "Thưa thầy, đó chỉ là một máy bay mà thôi, tại sao không ai thuần phục được nó, em không hiểu."

Maki ở bên cạnh thì nhăn mày không nói gì, trước đây ở trong Hải quân cô cũng đã từng nghe truyền thuyết về chiếc phi cơ cũ kỹ này.

Thầy hiểu trưởng không trả lời câu hỏi của tôi ngay mà liếc nhìn người đang ngồi ở bên cạnh tôi, "Maki - sensei, có phải trước đây cô đã từng lén tới đó thử điều khiển nó rồi phải không?"

Tôi bất ngờ quay đầu nhìn Maki, cô ấy đã từng lái thử nó rồi sao?

Bối rối trước ánh mắt hiếu kỳ của học sinh mình, cô đỏ mặt ngượng ngùng nói, "Tại sao thầy lại nhắc tới chuyện đó ở đây?" Cái chuyện mất mặt đó cô không muốn nhớ lại chút nào.

Thầy ấy mỉm cười đứng dậy đi tới một cái tủ gỗ chứa đầy mô hình máy bay, lấy một cái máy bay tiêm kích sơn màu xanh lục nhìn như thực ra, kích động nói, "Đây là mô hình của nó."

Nâng mô hình chiếc Mitsubishi A6M Zero như một món đồ vô giá, ông nói, "Trước đây, tôi đã từng lái chiếc máy bay này, nhưng nó chẳng bao giờ chịu nghe lời tôi cả. Nó đã không cất cánh không chịu di chuyển đã thế có lúc còn không khởi động được động cơ. Mọi người có nói nó đã quá cũ rồi có thể máy móc còn không linh hoạt như xưa nữa, nhưng tôi tin rằng nó vẫn còn có thể anh dũng chiến đấu tự do bay lượn trên bầu trời, chỉ là nó vẫn chưa tìm được chủ nhân thích hợp cho mình."

Trầm mặt nhìn mô hình chiếc máy bay, Maki thở dài nhớ lại vài ngày trước cô lén ra nhà kho liều mạng lái thử, "Đúng là nó không chịu nghe lời thật, tôi đã cố gắng lái nó theo ý mình nhưng vẫn không thể, nó như có linh hồn vậy không chịu thuần phục bất kỳ ai."

Tôi nhìn hai người đối thoại nhau, hiếu kỳ hỏi, "Em lái thử được không?"

"Không được!"

"Không được!"

Hai người trăm miệng đồng thanh. Sau đó hai người nhìn nhau mỉm cười.

Cái gì a? Chỉ lái thử thôi mà.

Tôi bĩu môi không nói gì.

Maki vỗ đầu người nào đó đang giận dỗi bảo, "Em còn nhỏ, đợi vài ngày nữa tới đợt huấn luyện đầu tiên của các em, cô sẽ cho em lái thử."

Tôi nghe vậy liền quay đầu vẻ mặt vui mừng như được tặng miễn phí mô hình máy bay vậy, vội vàng nói, "Thật sao? Vậy cô nhất định phải cho em lái con Mitsubishi A6M Zero này nhé!"

"Không được, đến cô còn không lái được nó thì em không thể được." Nói xong, cô còn bồi thêm một câu, "Không nói nhiều, em về lớp ôn bài đi buổi chiều có tiết kiểm tra thể lực đấy."

Tôi chưa nói điều gì thì bị đuổi đi, giận dữ đứng dậy chào thầy hiệu trưởng xong tôi chạy đi lên lớp.

Người gì keo kiệt, bủn xỉn.

Uống thêm một ngụm trà xanh, ông nhìn đứa bé kia hấp tấp chạy đi thì cười nói, "Con bé sẽ không bỏ cuộc đâu."

Maki lắc đầu thở dài đáp, "Nó bướng bỉnh như thế, đến lúc đó kiểu gì cũng sẽ gây ra một tai họa gì đó không chừng."

Bình luận truyện My Wings

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngôi Sao 5 Cánh
đăng bởi Ngôi Sao 5 Cánh

Theo dõi