Tùy Chỉnh
Đề cử
Nắng

Nắng

Chương 4: Điều Ước Của Em!

Ngày qua ngày, cô và anh đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của đối phương. Anh đã biết thế nào là nhớ nhung lúc cô không bên cạnh. Đôi lúc anh cứ thẩn người chăm chú ngắm nhìn cô, tự hỏi sao lâu như thế mới nhận ra cô đáng yêu đến vậy. Kể từ khi nhận ra mình đã yêu cô, anh lại tự trách bản thân tại sao lại mang căn bệnh quái ác này, nếu đủ khỏe mạnh, cô sẽ không phải hằng ngày đến đây lo cho anh. Anh đã rất muốn khẳng định với cô một cách chắc chắn rằng:
- Sau này, anh sẽ chăm sóc em cả đời!!
Nhưng ngay cả anh còn chẳng biết khi nào tử thần sẽ đến đưa mình đi, làm sao có thể khẳng định phần đời còn lại của cô cứ để cho anh. Có lúc anh cũng nghĩ nếu không thể chăm sóc cô cả đời, thì hiện tại không nên giữ cô bên cạnh, để cô tìm được một người con trai khác khỏe mạnh hơn, đáng tin cậy hơn và có khả năng là chỗ dựa cho nửa cuộc đời còn lại. Nhưng có cái gì đó khiến anh ích kỉ chỉ muốn giữ cô lại cho riêng mình...
- Kỳ Hân à, không biết anh có thể sống đến khi nào, anh sợ...
- Anh đang nói cái gì thê? chắc chắn anh sẽ khỏe lại, anh phải có lòng tin chớ!!
- Nhưng...anh...
- Anh không được phép nói như thế, em không cho anh nói vậy. Hiểu Phàm ngốc, im lặng ngủ đi. Anh sẽ khỏe lại, em chắc chắn.!
Cô vừa nói vừa nắm chặt lấy cánh tay anh lay thật mạnh. Anh sợ, cô càng sợ hơn. Mỗi ngày cô đều cố chạy thật nhanh đến bệnh viện để gặp anh, cô mừng rỡ khi thấy anh mỉm cười với cô, điều duy nhất cô sợ hãi chính là khi cô đến, nụ cười của anh không còn nữa, tắt mãi mãi, biến mất cùng người con trai cô yêu thương. Nó ám ảnh cô đến nỗi trong mơ cô cũng thấy. Nhiều đêm giật mình vì cơn ác mộng, cô khóc nấc lên khi nghĩ đến một ngày cô không còn được chăm sóc anh nữa. Vậy mà bây giờ anh đang nói cái gì thế? Hiểu Phàm ngốc, ngốc nhất trên đời.
- Kỳ Hân, nước mắt của em...rơi kìa...- Anh đưa tay lên khóe mắt cô, một giọt nước tinh khiết khẽ rơi xuống.
- Em không có
- Em đang khóc kìa.
- Không có.
- Anh làm em khóc sao?
- Đã bảo là không có!- Cô lấy tay quệt đi hàng nước mắt. Ngăn không cho nó tiếp tục trào ra.
- Sao lại mít ước như thế.- Anh nói rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé kéo cô vào ngực mình, ôm thật chặt cô vào lòng.
- Ngoan, nín đi!
Tử thần luôn rình rập xung quanh người con trai cô yêu thương. Cả anh và cô đều biết, căn bệnh này, không thể xác định rõ một thời gian nào sẽ xuất hiện cơn đau, nó đến rất bất chợt, cả hai đều rất lo sợ một ngày nào đó, cơn đau dai dẳng từng ngày sẽ nhẫn tâm một lần mang theo sinh mạng của anh.
Chăm sóc anh bao lâu nay, cô đã rất nhiều lần chứng kiến anh bị cơn đau tim hành hạ. Khi đó, nỗi sợ đã hoàn toàn điều khiển con người cô, chỉ biết phải nắm chặt lấy tay anh, tựa hồ như nếu vô tình buông ra, anh sẽ biến mất mãi mãi. Nghĩ đến đây, thứ nước mặn đắng ấy lại không tự chủ tràn ra hai bên khóe mắt.
- Anh sẽ khỏe lại. Hiểu Phàm anh phải cố gắng lên.
- Ừ, anh phải thật khỏe mạnh, để còn chăm sóc cho em nữa chứ!
Anh cũng sợ, nhưng nỗi sợ của anh không phải là cái chết không biết khi nào sẽ đến của mình. Mà là sau khi anh mất rồi, đứa trẻ này phải làm sao. Điều anh lo lắng duy nhất chính là cô. Nhưng đâu đó bên trong, anh vẫn muốn sống. Sống để ở bên cạnh cô, để khiến cô cười, để làm cô hạnh phúc, anh vẫn khao khát muốn trở thành người đàn ông của cuộc đời cô. Anh rất muốn được khỏe lại, được sống và được nói với cả thế giới, cô là của anh. Mỗi khi thấy cô khóc đến sưng cả mắt và không ngừng gọi "Hiểu Phàm", anh lại trách bản thân sao lại vô dụng để nước mắt cô rơi. Anh đã tự hứa sẽ không bao giờ để cô buồn vì mình một lần nào nữa, vì thế anh phải khỏe lại, nhất định. Nhưng có lẽ, một cái kết đẹp là quá xa vời.

Hôm nay cô đến trễ hơn mọi ngày. Anh nằm trong phòng mà cứ nhìn ra cánh cửa, mong chờ hình ảnh cô bé nhỏ xuất hiện. Cô chạy vội vào với một họp bánh trong tay.
- Hiểu Phàm, em có bất ngờ cho anh- Cô hí hửng mở hộp bánh, đưa đến trước mặt anh- Chúc mừng sinh nhật anh, Hiểu Phàm ngốc!!
Sinh nhật? Hôm nay là sinh nhật anh sao? Ngạc nhiên thật, anh còn không nhớ hôm nay là ngày anh sinh ra cách đây 20 năm, anh chỉ nói với cô đúng một lần.
- Sao vậy Hiểu Phàm, bánh này do em tự làm đấy nhé. Ngon lắm, anh ăn xong đừng bảo em làm nữa nha!
Anh ngoắt tay ý bảo cô lại gần, cô nghe lời, từ từ đặt cái bánh xuống, tiến về phía anh, bất chợt anh nắm lấy tay cô, kéo vào lòng mà ôm chặt.
- Cảm ơn em, bảo bối!!
Anh cười nụ cười hạnh phúc. Anh phải cảm ơn ông trời, vì đã gửi đến cho anh một cô người yêu quá tuyệt vời, trên thế gian này còn ai may mắn hơn anh nữa đau.
- Anh mau ước gì đó đi, em cũng sẽ ước!
-.......
-........
- Hiểu Phàm, anh đã ước cái gì vậy?
- Anh ước được bên cạnh em mãi mãi, vậy em đã ước gì?
- Không nói đâu, nói ra điều ước sẽ không linh nghiệm.
- Anh nói điều ước mất rồi.
- Em sẽ thực hiện điều ước của anh, đương nhiên anh phải nói ra chớ!
- Con bé này!!
Anh đưa tay bẹo đôi má đỏ hồng hồng của cô, rồi một lần nữa ôn nhu ôm lấy cô.
- Bảo bối, anh yêu em!!

"Hiểu Phàm em đã ước cho sức khỏe của anh được phục hồi...dù cho có phải trả giá như thế nào đi chăng nữa, chỉ cần anh khỏe lại, em sẽ làm mọi thứ.! "

"Và...Thượng Đế đã chọn....điều ước của em"
------------------------------------------------
Góp ý nha!!!

Bình luận truyện Nắng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Hoa Cỏ Mây
đăng bởi Hoa Cỏ Mây

Theo dõi