《Narusasu 》Tỏ tình

thì lâu rồi không viết truyện. giờ mới thấy nên viết cái fic này thôi, chả đèo bồng gì. Chỉ là mọi người vui là đủ cho một tác giả rồi à mà nói luôn. cái này tính viết hai chương nhưng chương một chỉ nói về tình iu của bọn nhỏ. hai đứa nó bên nhau là tui hạnh phúc lắm roài....:)))))
Chỉ là như cái tên. Anh Nar tỏ tình

................................

Nhìn lên bầu trời xanh, anh liếc sang người bên cạnh. Chỉ là một chút suy nghĩ yêu thương về cậu, tên má cậu đã cố gắng để đuổi theo và mang trở lại mái nhà rộng lớn này, konoha yêu dấu.

- Nah. Sasuke!

- Hm?

- Sao cậu lại... Mà thôi không có gì!

Câu hỏi mà cậu tính hỏi nhưng lại nuốt vào trở lại nơi cuống họng.

- Sao thế? Có gì thì nói đi Dobe!

- Heh heh không không. Nah, tớ dẫn cậu đến một nơi. Đi chứ?

- Hm?

- Lại thế! Tsk. Đứng lên và đi theo tớ.

Lại cười một cách ngốc nghếch, ngồi bật dậy, khều nhẹ đôi mắt đang nhắm hờ của cậu, kéo cậu đứng dậy tựa vào mình. Nhưng cậu kịp chỉnh lại tư thế của mình rồi nói:

- Đừng tự làm theo ý mình! Usura tonkachi!

- hehe, dù nói thế nhưng cậu vẫn đi theo tớ đấy thôi!

- hừ! Dobe

Dứt câu, chỉ trong nháy mắt họ đã hoà vào hư không, chỉ để lại một làn gió nhẹ.

- Rốt cuộc thì cậu dẫn tôi đi đâu thế?

- Nah Sasuke! Tớ nói này, đừng giận nhá!

Trên trán cậu đã xuất hiện mấy vạch đen, đoán biết người bạn của mình sắp nói gì, nhưng vẫn kềm chế cơn giận của mình lại, hỏi:

- Đừng nói với tớ là cậu LẠC nhá?

Dù biết chắc câu trả lời nhưng vẫn hỏi, nếu không cậu sẽ cho tên này vài đá mất.

- Xin lỗi, nhưng... Heh heh tớ lạc thật rồi! Comen nah!

Cười một nụ cười méo mó, anh thật sự khó xử, chính mình mời người ta nhưng lại lạc thế này, chắc Sasuke giận lắm.

- Tên khốn nhà cậu, sao lạc được ...

- Kia rồi!

Câu chưa dứt anh đã hét toán lên vui mừng. Hờ hờ..

Sâu bên kia...

Sâu bên kia, ở cái nơi rừng sâu u uất, vẫn len lỏi từng giọt nắng rơi xuống đất, nơi hầu như chỉ cây xanh và cỏ lá. Nhưng sâu bên kia là một khoảng đất trống nhỏ, nắng như đổ trút nước xuống những tầng lá và những bông hoa hướng dương màu nắng sáng như quả đầu kế bên mình, sasuke ngạc nhiên, mở to đôi mắt thích thú, cả cơn giận lúc nãy cũng biến đâu mất.

- sao cậu tìm được nơi này thế?

Nhưng khi vừa dứt câu, đôi mắt của anh sa sầm lại, hoa hướng dương? Gương mặt của Iruka khi nhận được hoa của 5 năm trước bất chợt hiện lên trước mắt, cũng lúc đó, cũng lạc, cũng vui vẻ mà tên dobe này tìm mọi cách để đưa những nhánh hoa này cho Iruka, khuôn mặt triều mến khi thấy "nó" của thầy càng lúc làm Sasuke kích động.

- này teme! Oiiii! Cậu không thích sao? Cậu từng nói là cậu thích nó mà!!!

- ...

Ngẩng mặt lên đầy xúc động. Từng dòng ký ức chạy về trong trí óc anh.

5 năm trước

Sau khi tặng hoa cho Iruka naruto cùng sasuke bước từng bước vui vẻ của cậu về, nhưng có lẽ chỉ cậu vui thôi.

- nah! Sasuke, cậu thích hoa gì nhất?

Vừa đi vừa nói, vẫn cái giọng nghênh ngang đó, nhưng lại khiến tóc đen bất ngờ.

- có lẽ là hướng dương.

Vẫn chất giọng lạnh lùng, tóc đen vẫn đút tay vào túi bước chậm rãi.

- yost! Tớ sẽ có bất ngờ cho cậu! Hehe...

Nhìn tóc vàng cười vui vẻ Sasuke nghĩ thầm "cười gì chứ, chỉ vì loài hoa đó vàng giống cậu thôi. Usaura tonkachi"

.
.
.
.

Ngày sinh nhật anh, đội 7 đã kéo anh đến một nơi, trên một mỏm đất nhô ra, khung cảnh thật đẹp, từng tia nắng vàng chiều chíêu thẳng xuống làng. Naruto từng bước ra phía trước. Đứng trước mặt anh, vẫn nụ cười đó, nói:

- đẹp không? bất ngờ của tớ dành cho cậu đấy!

Cười nhẹ, không quên buông vài chữ trêu chọc tên nhóc kia.

- usuka tonkachi!

- thế là thế nào hả tên kia?

- là thế đấy!

-mặc kệ Naruto đi Sasuke, quà của tớ này! Sasuke!

- a! Thầy có việc rồi, thầy đi trước đây!

.
.
.
.

- sao lại đi hả? SASUKE!! Cậu muốn trả thù đến thế sao hả? HẢ? TRẢ LỜI ĐI SASUKE!!!

- ĐÚNG THẾ ĐẤY! BAKA! Cậu làm sao hiểu hả? Một người ngay từ đầu đã cô độc như cậu thì sao hiểu được tôi?

Trận chiến đó, cậu đã không giữ được anh, mái tóc vàng đã để người mà cậu yêu thương rời xa mình...

Hiện tại

Này Sasuke! Mày đã làm gì thế? Sao lúc đó mày lại làm thế? Tại sao lại từ bỏ cậu ta dễ dàng thế? Hay là mày muốn gạt bỏ cảm xúc của mày về cậu ta? Mày biết rõ nhất mà, sao giờ lại không hiểu? Khốn kiếp thật mà, mày là thằng tồi, Sasuke!
Hiện tại

Này Sasuke! Mày đã làm gì thế? Sao lúc đó mày lại làm thế? Tại sao lại từ bỏ cậu ta dễ dàng thế? Hay là mày muốn gạt bỏ cảm xúc của mày về cậu ta? Mày biết rõ nhất mà, sao giờ lại không hiểu? Khốn kiếp thật mà, mày là thằng tồi, Sasuke!

Khóc! Sasuke đang khóc, một kẻ cao ngạo, bất cần đời đang khóc, một tên khốn thà bỏ lại người mình yêu để tìm kiếm sức mạnh đang khóc. Cậu khóc một cách đau thương, khóc nhưng cũng không gọi là khóc. Đây là cái gọi là khóc thầm, khóc trong lòng, khóc không ra nước mắt, "khóc" cũng không hẳn là khóc. Giữ vẻ mặt lạnh tanh, ngỡ người đối diện không biết, nhưng đó là sai lầm của cậu, tên ngốc kia! Lúc nào cũng ngờ ngờ, nghệch nghệch, nhưng lại là cái loại thâm sâu nhất, khó lường nhất.

- Khóc đi!

- Hả? Nói gì thế hả dobe?

Giật mình! Cậu đã che giấu rất kỹ, che giấu cảm xúc, che giấu cả những giọt lệ này, thế mà tên ngốc Naruto ấy nhận ra? Anh đã nghĩ, anh nghĩ rằng anh đã đóng một vỡ kịch rất hoàn hảo, không thiết bị gì cả, không kịch bản hay bất cứ thứ gì, chỉ có chiếc "mặt nạ" là gương mặt gần như là vô cảm. Tự cười vào bản thân, là do Naruto quá giỏi hay do anh đã quá yếu mềm trước mât cậu ta?

- Cậu nói tôi ngốc mà cậu mới là kẻ ngốc đó! Sasuke!

Câu nói kia. Tuy không có gì là đặc biệt, nghe như là đang châm chọc, nhưng với Sasuke đó là thứ mà cậu muốn ở tên ngốc này, một tên ngốc với một nụ cười toe toét với một câu nói chẳng gì khác để người khác mắng mỏ.

Có lẽ cậu sai khi đóng kịch trước mặt tên ngốc này, nhưng Sasuke đây sẽ không thừa nhận vào lúc này đâu.

- Usura tonkachi! Tại sao tớ phải khóc? Hm?

- Khóc đi Sasuke, đừng giữ trong lòng nữa, ít nhất vào lúc này! Cậu biết đấy! Tớ chỉ có thể thế này thôi!( lâu lâu anh thâm thúy đến mức con au KHÙNG như em còn không hiểu được cơ)

Nụ cười cuả anh lại chiếm hết cảm xúc của cậu! Cậu hiểu, hiểu điều mà tên ngốc đó nói chứ( wth??!! Thể qué nào tui viết tui còn chả hiểu mà nó hiểu? Thánh à? ?_?), bật thành tiếng nấc nhẹ, đôi mắt màu đen mun ấy đã mập mờ màn sương mỏng chực chờ trào ra. Tại sao chứ? Tại sao? Cảm xúc của cậu, cậu che giấu rất sâu, cất giấu thật kỹ, dường như chính cậu cũng quên mất đã giấu nó ở đâu rồi. Thế mà tên này, không ai ngoài hắn có thể bới móc thứ đó khỏi cậu. Tại sao? Tại sao? Và tại sao? Hàng nghìn câu hỏi tại sao ẩn hiện trong cậu, tên ngồc đó từ khi nào đã ở trong tim cậu? Từ khi nào đã chiếm vị trí không thể thiếu trong cậu rồi?

Tại sao? Tại sao? Và tại sao? Hàng nghìn câu hỏi tại sao ẩn hiện trong cậu, tên ngồc đó từ khi nào đã ở trong tim cậu? Từ khi nào đã chiếm vị trí không thể thiếu trong cậu rồi?

- Baka! Naruto, tại sao? Cậu bảo tớ khóc?

- Sự liên kết chăng?....

Nóng! Cảm giác như gương mặt của mình sẽ chín như món mà cậu thích, cà chua? Nhưng mà mặt cậu hiện giờ còn hơn nữa, nhưng mà Naruto, mặt của cậu ta cũng đỏ kìa, cảm giác tội lỗi lúc nãy đã biến đi hết, chỉ còn lại cảm giác ngượng ngập này thôi.

- Sasuke!

Naruto bật lên tiếng nói làm cậu bất ngờ! Tên cậu, trước giờ hắn luôn gọi nó một cách phởn hết mức hoặc giận dữ nhưng lần này.....nó dịu dàng, thực êm ái. Chưa đợi cậu lên tiếng Naruto đã nói tiếp:

- Nói điều này... Có lẽ cậu sẽ kỳ thị và tránh xa tớ mất ttebayo...nhưng thực sự tớ không thể giấu được nữa, không thể im lặng nữa...

Sao không nói tiêp nữa hả Dobe? Tôi đang chờ đấy đồ ngốc! Trọng lòng cậu đang tối bời, cậu đang mong chờ? Hay là...

- tớ yêu cậu!

- Hả?!

Sasuke vì quá bức bối má chủ động nói luôn cả ý trong lòng mình. Còn tên ngốc kia? Vẫn còn ngây ra kia kìa, ha... Không ngờ thật đó một Uchiha mà phải như thế này. Sasuke như ngay lập tức xoay người phóng đi, xác định rồi, tình cãm này, cảm xúc này sẽ được phóng thích, không kềm nén hay dối lòng nữa, cứ nói cho cậu ta. Còn chấp nhận, hay không chấp nhận. Tùy cậu ta, là do cậu ta quyết định.

- matte! Sasuke! Nói lại đi một lần nữa! Một lần thôi!

- một Uchiha, không nói lại lấn thứ hai.

Sasuke vừa xoay đi thì đã bị tên kia nẳm tay giật lại, mặt đối mặt, mắt đối mắt, đã vậy, còn như là sắp hôn. Hơi thở nóng phả vào mặt làm cậu phải cúi xuống, che mấy vệt hồng hồng đã xuất hiện từ lúc nào không biết. Khẽ thả lỏng tay, Sasuke bất ngờ, có chút gì đó hụt hẫng, nhưng ngay sau đó vòng tay ấy lại ôm chặt cậu hơn.

- được mà, không cần nhắc lại đâu! Tớ yêu cậu! Uzumaki Naruto yêu Uchiha Sasuke! Vậy nên...làm người yẽu tớ nhá!

Im lặng.... Gật đầu nhẹ, vậy từ nay cậu sẽ không cần giẩu giếm tình cảm của mình, được ở bên người mình yêu thương, và người đó củng yêu mình vậy là đủ. Tình yêu này, từ nay sẽ chính thức bắt đầu, chính thức được khai mở. Cuộc sống này, có hắn, sẽ là một mối liên kết giúp Uchiha Sasuke này ở lại đây, vì hắn mà tiếp tục yêu thương, bắt đầu lại cuỗc sống mới mà mở rộng lòng mình để yêu thương.....

.

.

.

.

.

.

.

.
.
. end truyện

Haha, nói qua nói lại chỉ là anh này tỏ tình với anh kia.... Thía thui....

Tui phắn đây!

Yêu các bạn...

Bình luận truyện 《Narusasu 》Tỏ tình

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.