Tùy Chỉnh
Đề cử
Ngày Hôm Qua..đã Từng

Ngày Hôm Qua..đã Từng

Chương 114


Nó ngủ...ngủ li bì...cho dù những giấc mơ tràn về...nó vẫn có dùi mình để ngủ. Có lúc nó mở mắt ra...bắt gặp những ánh nắng ngày mới chiếu vào, lại lồm cồm bò dậy đi vào tolell nhìn lại mình trong gương. Đôi mắt nó lạnh lắm, lạnh như chính con người nó vậy. Bao lần thức dậy đi vào đây từ đêm qua đến giờ nó đều nhìn vào gương để tự chửi thằng khốn, thằng hèn nhát....vì nó đã bỏ rơi em giữa vòng xoáy của sóng gió cuộc đời, bỏ em bơ vơ một mình ngoài ấy. Lẽ ra nó phải ở bên em,lẽ ra nó phải để em mỗi lúc quay lại là nhìn thấy nó...vậy mà giờ đây nó chỉ biết đừng đây tự nhìn mình trong gương, chỉ biết vùi đầu vào giấc ngủ để trốn tránh hiện tại...Lại thức dậy...trời nóng. Cơn khát nước khiến nó dường như đánh mất bản thân mình, khô cháy họng.Vội vã tu ừng ực nước trong bình mà chẳng thèo rót ra. Nếu được có lẽ nó sẽ uống hết cả bình nước, nó uống vội vã đến độ nước tràn khắp mặt, ho sặc sụa nhưng vẫn cố nuốt. Dòng nước mát dường như làm nó tỉnh lại khỏi cơn điên...nó quăng thùng nước xuống đất ngồi im dựa lưng vào tường...Điều đáng buồn cười nhất là..dù nghĩ thế nào nó cũng không hối hận vì quyết định như vậy.Tiếng điện thoại reo vang. Là chị gọi cho nó.- Nhox nghe nè- Nhox sao rồi- Uhm ko sao.- Đang làm gì vậy- Đang chuẩn bị đi làm- Còn bé Thy- Ko sao, Thy đang chăm sóc mẹ.- Uhm...nghe giọng kỳ kỳ. Nhox có sao hok- Ko sao đâu chị đừng lo.- Thiệt hôn- Thiệt- Có gì cho chị biết đó- Ờ. Thôi nhox đi làm đây- Bibi nhox ha.Nó cúp máy. Đứng dậy thay đồ rồi xách xe chạy qua quán làm việc. Chẳng biết nó lấy đâu ra tâm trạng để làm việc một cách bình thường như vậy nửa, nụ cười vẫn giữ trên môi với khách, vẫn đi vòng quanh quán, kiểm tra đèn, kiểm tra bàn ghế như bao ngày, tỉnh táo đến lạ lùng. Ngay cả ông Kha cũng không nhận ra được sự khác lạ từ nó. Quán mùa này khách đông, vì quán đang được trang trí chuận bị cho giáng sinh nên không khí trong quán cũng đậm mùi giáng sinh đến gần, mấy đứa phục vụ nữ cũng xún xính trong đồng phục màu đỏ đẹp mắt.Bận rộn với những công việc trong quán nên thời gian trôi đi nhanh chóng. Mới đó mà đã về khuya. Nó phụ ông Kha đóng cửa quán xong thì xách xe lặng lẽ chạy về nhà. Dựng xe xuống, nó mở cửa...nhưng cửa không khóa, tự vỗ vào đầu trách mình vì lo buồn đi mà không chịu khóa cửa, cũng may nhà nó ko sài ổ khóa nên lúc khóa với lúc k khóa cũng như nhau.Nó đẩy xe vào trong đóng cửa lại rồi bật đèn. Ánh đèn điện sáng choang phá tan không gian tối tăm trong phòng. Nó quay lại...em ngồi đó thu lu trong góc ôm chặt lấy đầu gối nhìn nó. Ánh mắt em đầy sự tức giận...nó im lặng...em đứng dậy bước về phía nó, em nhìn nó rồi giơ tay tát một cái vào mặt nó...cái tát mạnh...ừ có lẽ em thất vọng và giận nó nhiều lắm.- Đồ khốn...tại sao anh làm như vậy...đồ khốn...huhu anh là đồ khốn...tui ghét anh...tui ghét anh lắm đồ khốn....huhuEm òa khóc nức nở...em dựa đầu vào lòng nó, em đấm liên tục vào ngực nó...như trút hết mọi nổi đau, trút hết mọi uất ức trong lòng lên người nó. Còn nó chỉ đứng im...đưa tay ôm chặt em vào lòng...thương em đứt ruột...thương em nhói cả lòng. Vậy mà nó chẳng thể nói được gì ngoài ôm em thật chặt...Em khóc, em mắng nó thật nhiều, em đấm nó...rồi em hôn nó...em hôn như điên dại, nụ hôn ngọt ngào nhưng mặn đắng vì nước mắt. Em và nó lại lao vào nhau, hai thân thể con người yêu nhau hòa làm một, nó nhìn rõ em, nhìn rõ người nó yêu đang trong vòng tay nó...nhưng chẳng nói gì...còn em..vẫn khóc, vẫn mắng nó là đồ khốn hàng trăm lần xen vào những tiếng nấc, tiếng thở, tiếng da thịt va vào nhau, tiếng em đấm vào ngực nó và trong đó có cả ba tiếng ngọt ngào...em yêu anh....Căn phòng lại chìm vào yên lặng...em thút thít nằm trong lòng nó...em lạnh...em chui rúc vào người nó, cố dụi đầu thật sâu, cố thu chân thật gọn vào trong chiếc mền nhỏ...bóng tối bao trùm lài hai đứa...Nó ôm em, đôi tay nó ôm thật chặt, làn da mát lạnh của em tường chừng như quen thuộc giờ...càng thấy lạnh hơn...Em vẫn ko thôi ngừng mắng nó là đồ khốn....nhưng tiếng mắng nhỏ đi...dường như tiếng tim em đập có lẽ còn to hơn cả tiếng em mắng nó.- Mẹ em sao rồi....- Còn mê...ngta vẫn chưa rút hết được thuốc trong người mẹ....yếu lắm...nhưng ba em nói điều trị mấy tuần nửa là khỏi thôi...- Ừ...- Đồ khốn...sao anh làm vậy...anh có biết anh ích kỷ lắm không?Em đấm mạnh vào ngực nó- Ừ thì anh vốn là đồ khốn mà...Nó mĩm cười. Em đưa tay che miệng nó lại- Nhưng em yêu anh...em sống sao được nếu thiếu anh đây hả đồ khốn...- Anh cũng thế...nhưng mà...mọi chuyện đã như vậy rồi...biết sao được hả em..- ...Em im lặng....nó cũng im lặng...chỉ còn tiếng thở đều đều, tiếng hai trái tim đập nhè nhẹ...Em hiếu nó..rõ ràng em hiểu vì sao nó phải làm như vậy...đau lắm chứ...xót lắm chứ...vậy mà em của nó vẫn ở đây, vẫn ôm nó thật chặt...- Mười nămEm phá tan không gian yên lặng bằng câu nói mà kể từ giây phút đó...câu nói của em đã đi cùng nó trong suốt những năm qua...và sẽ còn đi đến nhiều năm sau nửa.- Mười năm...mười năm sau em sẽ trở về. Anh chờ em mười năm được không anh.Nó im lặng...em cố nén xúc động ngồi dậy nhìn vào mắt nó.- Có quá sức ko anh khi em bắt anh phải chờ em mười năm...anh sẽ chờ em đúng không đồ khốn?Nó vẫn ko nói gì..kéo em vào lòng, tay nó vuốt nhè nhẹ lên ngực em...- Em biết mười năm dài lắm, em biết thật vô lý nếu em bắt anh chờ em mười năm....em sẽ cho phép anh tự do tìm kiếm tình yêu khác, anh phải sống tốt...được không anh...Mười năm sau em sẽ trở về, em sẽ giành anh lại đó. Em mặc kệ ngta nói gì, em mặc kệ anh có yêu ai hay không...em sẽ quay về giành anh lại...em tin mình làm được vì...anh là của em...anh mãi mãi là của em...anh không phải của ai hết....Nó gật đầu...hôn nhẹ lên môi em...- Em muốn mười năm sau trở về anh phải tốt hơn bây giờ...anh không được thiếu tiền, anh phải lo được cho em, anh phải cho người khác biết anh không phải thằng khốn tay trắng biết chưa..anh biết chưa anh biết chưa....Em hôn nó thật mãnh liệt sau mỗi câu nói biết chưa...người em run lên vì xúc động...thật kỳ cục...một cuộc tình kỳ cục của hai con người kỳ cục và những quyết định cũng kỳ cục...Nó mĩm cười đáp lại những nụ hôn của em. Bình tĩnh đến lạ lùng.- Em sẽ không để mình yêu ai. Em sẽ căm ghét tất cả...Mười năm sau...em sẽ trở về...nếu mười năm nửa ko thấy em về...anh hãy lập bàn thờ cho em anh nhé...Em mĩm cười, một nụ cười nó sẽ không bao giờ quên được. Thầm hận cuộc sống này, thầm hận chữ tiền...đã đưa em và nó phải rơi vào hoàn cảnh như bây giờ...đôi mắt em lạnh lùng...đáng sợ biết bao khi nói ra câu ấy. Nó biết em sẽ làm như vậy, nhất định em sẽ làm như vậy...và dù bây giờ nó quyết định thế nào..em cũng đã sẵn sàng rời xa nó trong mười năm.- Em nói xong rồi phải không tiểu thư. Vậy là anh phải ở đây mười năm không được đi đâu hả...- Ừ...- Được quyền yêu người khác hả- Ừ- Phải có nhiều tiền hả- Ừ- Khó lắm đóEm đấm vào ngực nó- Anh hổng có quyền lựa chọn. Biết chưa đồ khốn!- Ờ biết rồi...Phù...mười năm dài lắm...ôi...mệt rồi đây...ôi...mười năm...phù phù...Nó bật cười...em cũng cười...hình như cuộc sống đã làm hai con người trẻ tuổi trở nên điên thì phải. Mười năm chờ đợi em,mười năm dài đằng đẳng so với tuổi đời còn rất trẻ của nó với những lời hứa mà em bắt nó phải làm cho bằng được. Mười năm để phấn đấu tốt hơn bây giờ, mười năm để chứng tỏ cho đời biết nó xứng đáng có em, mười năm để không còn tay trắng nửa,mười năm cho một sự thay đổi, mười năm để tìm lại tình yêu của mình đường đường chính chính, mười năm để không ai khinh nó không tiền nửa và mười năm để biết rằng...nó sẽ chờ em.- Em quyết định đi....vậy còn chửi anh nửa...bất công ghê- Đáng đời anh..ai biểu anh yêu em làm chi. Em xin lỗi...em biết anh đau nhiều lắm. Em mắng anh vì anh đã buông tay em...nhưng em phải cảm ơn anh vì anh là đồ khốn...buồn cười ghê ha anh..- Ừ...anh xin lỗi. Xem như hai đứa mình có duyên không phận em à...biết làm sao được...cảm ơn em vì em đã hiểu anh...- Yêu anh...dù anh làm đồ khốn cỡ nào em cũng yêu anh mà....em biết anh sẽ không tha thứ cho em nếu...vì em mà mẹ em có mệnh hệ nào...Em xin lỗi...em phải xa anh rồi....- Ừ...anh biết mà...nếu đổi lại là mẹ anh..anh cũng phải chọn như vậy thôi tiểu thư à. Dù chuyện gì xảy ra...cha mẹ vẫn trên hết...cảm ơn em vì đã chọn chữ hiếu thay vì chọn anh. Nếu hôm nay em chọn anh và bỏ mặc mẹ...anh cũng sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình. Thôi thì tiểu thư của anh... em phải sống tốt đó. Đừng lo...em cho anh mười năm...anh sẽ không rời khỏi SG này trong mười năm đâu. Vậy nhé- Nhớ đó...mười năm sau...đồ khốn phải tốt hơn bây giờ đó...em hổng cho phép anh bỏ cuộc đâu biết chưa..- Tuân lệnh tiểu thư!Nó hôn em thật sâu...một cuộc nói chuyện kỳ cục và bình tĩnh đến lạ lùng của hai con người yêu nhau đến phát điên....đúng là điên thật mà...hai con người điên ấy lại lao vào nhau thăng hoa với đam mê xác thịt bình thường của những người yêu nhau bất chấp tất cả. Đời là gì...bây giờ...nó đã cảm nhận được rõ ràng rồi đó...và cuộc đời đã bắt đầu khắc vào tâm khám nó con số mười năm!

Bình luận truyện Ngày Hôm Qua..đã Từng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi