Tùy Chỉnh
Đề cử
Ngày Hôm Qua..đã Từng

Ngày Hôm Qua..đã Từng

Chương 22


Cho tới mấy ngày sau đến khi vết thương của nó lành, tuy nó cảm thấy hơi thân hơn với con nhỏ nhưng suy nghĩ của nó vẫn chỉ dừng lại rằng con nhỏ làm tất cả như vậy chỉ là để trả ơn việc nó cứu con nhỏ....Mọi thứ diễn ra một cách im lặng, ko co nhiều lời nói, chỉ hành động...hành động trong im lặng...mấy ngày nửa trôi qua...vết thương của nó cơ bản cũng ổn định. Mỗi ngày con nhỏ vẫn xuất hiện đúng giờ để mang đồ ăn, trái cây cho nó, chở nó đi thay băng mặc dù có mấy lần nó nói ko cần qua nửa, ông Kha cũng có mấy lần giành với con nhỏ nhưng đều chỉ nhận lại sự im lặng của con nhỏ, tới giờ...nhỏ vẫn xuất hiện như chưa từng nghe ai nói gì.Nó đã đi học, đi làm lại được. Ko cần phải bưng bê gì cả, đơn giản chỉ cần đi vòng vòng xem xét phụ ông Kha. Mấy ngón tay của nó cũng cử động dc cho nên có thể cầm viết oder cho khách nếu quán đông...Chị nó mấy ngay nay tự nhiên im bặt, thi thoảng có call cho nó, cãi nhau vài câu rồi thôi....với chị và nó như vậy là đủ, chẳng cần nói vấn đề gì cao xa, dài dòng...cãi nhau vài câu vậy là vui....ít nhất là với nó....Thứ 7, ngày cuối tuần tuy vẫn còn băng nhưng vết thương khá ổn định vì dc chăm sóc tốt, thuốc tốt.Nó có thể tự chạy xe đạp đi làm dc rồi. Dựng xe vào góc, nó đi vào quán....con nhỏ ngồi đó tự bao giờ với ông Kha, trên bàn vẫn là ly cam vắt quen thuộc. Nó nhìn con nhỏ với ông Kha, gật đầu chào cho có lệ rồi đi thẳng vào quầy để ký tên sau đó quay ra làm việc. Nó hơn dc ông Kha quý ở cái biết tự giác làm, với lại hay tìm hiểu học hỏi nên vụ quản lí quán...nó cũng có học dc một chút kinh nghiệm. Ký tên hay ko với nó cũng chỉ là hình thức vì nó dc đặc cách mà....Mọi thứ diễn ra bình thường thì thằng đầu ngựa với 2 thằng hôm trước đi vào....kéo ghế ngồi chung với con nhỏ....Thằng đầu ngựa ngoắc nó lại...- Nhóc 3 ly cafe đen mày.Đm tay băng đẹp mậy.Nó gật đầu đi vào trong...Lát sau thằng phục vụ khác bưng cafe đi ra sau lưng nó thằng đầu ngựa lại lên tiếng- Mày để cafe lên bàn cho tauNó nhìn con nhỏ, cười nhẹ rồi cố gắng cầm từng ly cafe để lên bàn...tay nó chạm vào nước đá...lạnh buốt, nước thấm vào vết thương khiến nó đau lắm...nhưng vẫn nở nụ cười khinh khỉnh, đến ly cafe cuối cùng thì vuột tay, ly cafe rơi xuống bàn làm văng cafe lên người tụi thằng đầu ngựa...lập tức nó nhận ngay một cú đấm vào giữa mặt “bốp”.....”bốp-xoảng”....Nó ngả ngửa ra mặt mũi tối sầm...tuy nhiên vẫn còn đủ tỉnh táo để suy luận...ủa nó bị đấm có 1 cái vậy tiếng bốp với xỏang tiếp theo là cái gì@@Mở mắt ra...nhìn kỹ lại con nhỏ đang đứng, gương mặt và ánh mắt lạnh như băng, ông Kha với mấy thằng khác đều đứng yên sững người, nhìn qua thằng đầu ngựa, máu đang chảy trên đầu nó pha với màu của cafe, mảnh thủy tinh lấp lánh dưới chân, vài mảnh lấp lánh trên đầu nó....và tay con nhỏ cũng đang cầm 1 mảnh thủy tinh, máu nhỏ từng giọt dưới tay con nhỏ....Nếu có cảnh phim quay chậm lại (theo lời ông Kha kể sau này), nó sẽ nhìn thấy hình ảnh chẳng khác trong phim, ngay khi nó vừa lãnh nguyên cú đấm vào mặt chưa kịp té đến đất thì con nhỏ đã đứng dậy cầm luôn ly cafe phang thẳng vào đầu thằng đầu ngựa vừa đánh nó (quá dzữ...khà khà)...hôm nay thằng này chắc nó biết trước sẽ ăn chai hay sao nên nó nhuộm tóc trắng làm đầu nó giờ hỗn tạp đủ thứ màu nổi bật rất đẹp.- Đm mày chết mẹ với tau rồi con dog...Thằng đầu ngựa gầm lên cầm ly tính phang con nhỏ...ngay lúc đó nó dùng hết sức bình sinh lao đến sử dụng điểm tựa là cái bục bê tông đổ đặc dưới góc cột đạp vào đó tạo đà tung luôn 1 cú đạp thẳng vào ngực thằng đầu ngựa, thằng này to con nó nhỏ xíu, nên chỉ ngã lùi ra sau một tí, ko để thằng đầu ngựa có cơ hội sử dụng cái ly, nó xoay người vòng thêm 1 cú đá văng cái ly trên tay thằng đầu ngựa tiếp luôn 1 cú lên gối ngay vào bụng thằng đầu ngựa khiến nó ngả lăn quay. (thời này nó mới lên SG, lúc còn dưới quê chân nó rất khỏe vì đá bóng chân không với tụi bạn, đá theo dạng ghiền nên ngày nào cũng đá, có khi đá từ 8-9h sáng kéo dài tới 3-4h chiều mà ko nghỉ, người nó có thể yếu tất cả nhưng trừ chân ra, lùn thì lùn, ốm thì ốm nhưng là chân nó rất khỏe,trung vệ ko thể thiếu của đội bóng đá trường mà...bạn bè nó vẫn thường nói nó lun nhưng nhờ đá giò dzữ nên trung vệ thích hợp nhất – còn khi đang viết dòng này, chân cẳng yếu lắm rồi, SG...ko có điều kiện cho nó tập luyện nửa)...Mọi thứ diễn ra trong vòng tít tắt vài giây, chân chạm đất, nó cũng khụy xuống ngã nhào vì đơn giản tay nó đau ko có đà để giữ thăng bằng....Cũng may cho thằng đầu ngựa là nó bây giờ khác nó lúc còn cấp 2, khi mới học võ của ông thầy già sống lang thang....theo lời ông ngoại nó nói, nếu nó có điều kiện học thêm vài năm với thầy thì việc nó đánh chết thằng đầu ngựa trong vòng 5 nốt nhạc là chuyện bình thường. Võ của thầy nó là võ môn phái xưa của vùng miền Tây, người sáng tạo ra nó đơn giản vì 1 mục đích “tiêu diệt” dùng để đánh trận, nguồn góc cũng từ hồi vua Nguyễn Ánh chạy vào đất miền Tây. Cho nên theo thầy 2 năm, nó chỉ dc dạy một vài thế cơ bản để tránh né, tập luyện chân, tay và dạy nó phải tâm tịnh...Thầy nó biết nếu dạy nhiều hơn vào lúc cái tuổi trẻ bồng bột của nó thì sẽ mang họa....nghe nói, lúc còn đánh giặc, thầy nó một mình đánh chết ngay 3 thằng mỹ...Đó là trận đánh giáp lá cà ngay trên ruộng...tiếc là nó phải chuyển đi xa để tiếp tục việc học, khi quay trở lại...thầy đã về với đất...một môn võ hay dường như bị thất truyền. Nhờ học vài chiêu từ thầy mà nó áp dụng thực tế, đập vỡ mặt 1 thằng để bảo vệ nhỏ bạn thân bị ăn hiếp, mấy thế chân nó áp dụng vào việc đá bóng, khà khà bởi vậy nó nổi tiếng ở huyện vì cái vụ đốn giò lấn người ko bao giờ thua, nhiều thằng to cao khỏe hơn chạy đua banh với nó, nhưng vẫn bị nó dùng chân lấn văng. Còn bây giờ cũng lấn có điều...thằng văng là nó.

Bình luận truyện Ngày Hôm Qua..đã Từng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi