Tùy Chỉnh
Đề cử
Ngày Hôm Qua..đã Từng

Ngày Hôm Qua..đã Từng

Chương 35 : Quyễn 2

Quán đông khách lắm, lại thiếu người cho nên đứa nào cũng chạy theo kiểu vắt giò lên cổ. Mồ hôi nhễ nhại trên mặt, ông Kha cũng phải lao vào phụ, trông xe cho khách để một anh bảo vệ có ngoại hình tốt hơn ổng vào làm phục vụ. Chị ngồi im đó chứ không nghịch như thường ngày. Không phải chị hiền hay không thích nghịch đâu, chỉ vì chị biết hôm nay nó bận lắm không có thời gian cho chị nghịch, với lại chị đã hứa sẽ không nghịch nửa mà. Tính chị là vậy, những lời hứa người khác nhìn vào thì chỉ là lời hứa vu vơ hay nói đùa cho qua nhưng chị thì vẫn sẽ giữ lời. Tính tình chị, nó rõ như lòng bàn tay, nó hiểu lúc nào chị nghĩ gì, hiểu ngay khi chỉ cần nhìn gương mặt thôi cũng đủ biết chị muốn gì, lúc nào chị đùa, lúc nào chị thực sự nghiêm túc trong vấn đề nào đó. Chỉ có cuộc sống, công việc cũng như các mối quan hệ bên ngoài của chị nó hoàn toàn mù tịt và cũng không dành thơi gian tìm hiểu làm gì, lúc nào chị cho nó biết tự nhiên nó sẽ biết còn không thì nên tôn trọng. Thi thoảng nó ghé qua bàn chị ngồi xuống uống vội miếng nước rồi lại đứng dậy ngay, thực ra với vị trí của mình trong quán, nó cũng như ông Kha có quyền ngồi chơi không làm gì cả nhưng nhìn mấy đứa bạn phục vụ bận rộn như vậy mà mình nhảy ra ngồi không thì còn mặt mũi nào nhìn họ. Những lúc thế này cũng hay, bận rộn thật nhiều để biết thái độ của chị đối với nó khi nó bận làm việc không thể ngồi chơi với chị như thế nào. Coi vậy mà cũng biết quan tâm cho người khác lắm, vì ly nước của nó lúc nào cũng đầy nằm nguyên trên bàn chị, mỗi lần ghé qua ngồi uống thì chị cũng nhẹ nhàng lau mồ hôi cho nó hay sửa sửa lại cái áo xộc xệch, có lúc nóng quá nó xúc cả nút áo chị cũng kéo nó lại cài rồi mới đẩy nó đi làm việc tiếp. Nghĩ đến nhiều về buổi làm việc này là vì hôm nay là ngày đầu tiên chị đến quán ngồi im quan sát nó làm việc giống như em ngày trước, hôm nay cũng là ngày đầu tiên đánh dấu cho những chuyện đáng nhớ sau này xảy ra cũng xuất phát từ ngày hôm nay.

Bận cả buổi trời cuối cùng khách cũng vơi bớt, nhìn đồng hồ cũng hơn 10 giờ, khách mới vào ít đi, chỉ còn lại khách ngồi sẵn trong quán mà thôi. Không còn phải chạy quá nhiều nó mới có thời quan ngồi nghỉ. Vài đứa phục vụ tranh thủ gặm vội ổ bánh mỳ, hộp xôi ông Kha dặn nhà bếp chuẩn bị xem như tăng cường để mọi người có thêm sức làm việc vì quán rất thiếu nhân viên.
- Quán bửa nay đông dữ vậy nhox?
- Ừ cuối năm mà, người ta đi chơi hẹn hò nhiều hơn.
- Hôm bửa chị qua thấy nhiều nhân viên lắm mà sao hôm nay có mấy người vậy.
- Ờ cuối năm gần tết tụi sinh viên nghỉ nhiều lắm. Thường thường tết quán nào cũng thiếu nhân viên hết.
- Sao vậy?
- Thì người ta phải về quê ăn tết đó.
- Hihi chị biết rồi. Hèn gì thấy nhox chạy tùm lum hết lun.
- Ờ có mấy đứa mệt phờ râu.
- Xạo!
- Hổng thấy người ta mệt sao…xạo chị làm gì.
- Đồ con nít làm gì có râu mà phờ.
- Sao biết không có râu. Nè nhìn cho kỹ đi nha thím hai.
- Đâu…
- Nè
Nó ghé sát mặt cho chị coi, chị cũng chăm chú nhíu mày để nhìn. Trời tối thành ra cũng hơi làm khó chị, đèn chớp chớp thế này nhìn ra được mấy cọng râu non trên mặt nó thì mắt chị chắc cũng sáng dữ lắm à. Sai lầm khi cho chị xem râu…không biết chị có nhìn thấy cọng nào không mà chỉ thấy chị đưa tay bứt một phát thiếu điều muốn rớt cái cằm nó xuống đất luôn vậy. Chắc hả dạ lắm nên cười tủm tỉm một mình. Đau không nói nên lời chứ giỡn à…định mở miệng la làng cho đỡ đau thì có khách gọi tính tiền gần đó nó đành ôm mặt đứng dậy.
- Nhớ nha…chút trả thù sau.
- Hihi đáng đời nhox con!
Lại bận rộn chạy tính tiền, thay trà cho khách, công việc cuốn nó đi mãi cho đến khi người khách cuối cùng ra về, quán tắt đèn dần dần, nhân viên cũng lục đục ra về, còn vài người bảo vệ ở lại quán để thu dọn một số thứ. Ông Kha thì cặm cụi kiểm tra sổ sách. Lúc này chị mới tung tăng lại gần ông Kha để nghịch. Chẳng biết chị nghịch với nói gì mà cái góc thu ngân chỗ ông Kha ngồi nhoi cả lên, tiếng ổng tưởng chừng như thảng thốt vì bị chị hành. Tất nhiên nó đang mệt đâu có dại chạy lại chịu chung số phận với ổng, ở ngoài này phụ mấy anh bảo vệ dọn dẹp coi bộ lành hơn. Mười một giờ hơn mọi thứ xong xuôi, nó mới đi vào để kéo chị về giải thoát cho ông Kha. Coi bộ cái mặt ổng sắp điên tới nơi rồi, trán nhăn đủ 3 đường luôn mà.
- Nè nè!
- Gì nhox
Chị đang ngồi vắt vẻo trên quầy quay mặt qua cười toe toét.
- Về! Xong hết rồi.
- Vậy hen. Ở chơi chút nửa đi.
- Có gì đâu chơi.
- Thôi anh xin em. Hai đứa đi về dùm anh. Nhức đầu quá rồi.
Ông Kha làm bộ mếu máo đuổi chị về, tất nhiên chị đâu có chịu, tay bấm tùm lum lên bàn phím máy tính của ổng khiến cái màn hình giựt giựt đủ chương trình chạy.
- Em hổng về em hổng về…giờ sao anh chịu hôn chịu hôn.
Không biết đang đòi ông Kha cái gì mà có vẻ khốc liệt, kiểu này là đang dùng áp lực buộc ổng đồng ý đây nè. Đẩy qua đẩy lại một hồi ông Kha vò đầu chắp tay xá xá chị.
- Rồi rồi muốn sao cũng được. Giờ làm ơn về dùm anh đi. Nhức đầu quá.
- Hihi chịu hen.
- Rồi! Ok hết!
- Ký hợp đồng đi em mới chịu.
- Dẹp!...Nói dóc làm chó được chưa?
- Xí! Người lớn bày đặt thề.
- Kệ tui. Giờ làm ơn về đi cho anh làm việc. Thằng kia mày đưa nó về nhanh dùm tau.
Ổng quay qua nạt nó một tiếng rồi lấy tay đẩy đẩy chị ra khỏi quầy. Không biết bày trò gì mà quậy ổng dữ vậy. Lòng thắc mắc nhưng tay thì kéo chị đi ra cổng.
- Thôi về về. Ở đó quậy ổng chi không biết.
- Hihi ai bỉu ảnh khó tính chi.
- Khó gì? Đòi gì mà là ổng khó đó.
- Hổng phải đòi mà là thỏa thuận biết chưa nhox.
- Khỉ! Nhìn là biết ép buộc người ta rồi ở đó bày đặt thỏa thuận.
- Kệ chị đi nhox con. Nhiều chuyện quá à.
- Ờ vậy thì kệ.
Nó bỏ tay vô túi quần đi ra bãi lấy xe, giờ chỉ còn xe của nó với mấy ông bảo vệ cùng chiếc xe trắng tinh của chị. Đường trống nên chắc cũng không cần người hướng dẫn chị vẫn lùi xe ra đường được. Nhưng chị đâu có chịu để nó yên, chị chạy xe ra đến cổng thì ngừng lại quay xe ngang chận hết đường ra của nó luôn.
- Kiếm chuyện nửa hả? Sao không về đi trời?
- Chị đói bụng!
Chị lú đầu ra khỏi xe xụ mặt.
- Thì về nhà ăn đi. Chắc thím ba sẽ nấu đồ ăn sẵn mà.
- Chị đói bụng!
- Nè nè giờ muốn sao nói đi than hoài có một câu ai biết đường mà tính.
- Chị đói bụng!
Cái mặt từ xụ xụ chuyển sang sắp phì cười nhìn dễ ghét thiệt, kiếm chuyện với nó thôi.
- Biết rồi. Giờ đi ăn được chưa.
- Hihi!
- Lui xe ra đi.
- Không!
- Muốn sao nửa?
- Nhox chở chị đi đi.
- Là sao.
- Là nhox đưa chị đi ăn đi chứ sao.
- Còn xe chị bỏ ai ăn.
- Chị không biết tự nhox tính đi.
- Lớn rồi còn như con nít. Tính gì mà tính. Hai đứa hai xe tính sao được.
- Chị không cần biết!
Nhấn mạnh một câu cứ như ra lệnh cho nó vậy, riết thành con nít ba tuổi chứ không phải chị gái nó nửa rồi.
- Biết rồi! Khuya lơ khuya lắc còn bày đặt bày đủ thứ chuyện hành người khác nha. Chạy xe vào bãi đi.
- Hihi!
- Ờ vui lắm!
Nó lắc đầu đẩy xe mình sang một bên gác chống xe rồi đi ngược trở vào trong kiếm ông Kha. Vừa thấy nó ổng cứ như gặp ma vậy, giật mình suýt rớt xuống ghế.
- Đ.M sao chưa biến đi ở đây chi nửa?
- Biến được biến rồi ông. Cho gửi chiếc xe trong bãi nha.
- Xe nào? Dẫn vô đây để luôn cho an toàn bỏ ngoài bãi ai coi xe cho mày?
- Xe bà Phương ông ơi chứ xe em gửi làm gì.
- Sao nó hổng chạy về bển để đây chi?
- Không chịu về, đòi em đưa về mới chết nè.
- Thôi tau mệt hai đứa mày muốn làm gì thì làm. Phá banh cái quán càng tốt tau đở nhức đầu. Đ.M mày kêu nó de xe vô bãi bỏ đó đi. Tưởng xe mày thì đem vô đây còn xe nó thì bỏ ngoài bãi được.
- Ờ! Thôi em về đây.
- Biến!
- Ờ khoan!
- Gì nửa?
- Nảy bả đòi anh gì mà nhoi hết vậy?
- Từ từ rồi biết mày. Nó cho tau nói con mày.
- Nghe lời dữ ông.
- Mày ngon ra nói với nó đó.
- Hê hê. Thôi về đây.
Nó chạy vội trở ra cổng, coi vậy chứ ông Kha cũng biết nghe lời chị lắm, không nghe chị quậy cho vài ngày chắc ổng lùn thêm một khúc quá. Ra tới thì chị đã ngồi sẵn sau xe nó. Lại phải tự tay đội nón bảo hiểm cho chị rồi mới phóng xe hòa vào dòng người của đêm SG dần về khuya. Giờ này hàng quán ăn uống vẫn còn nhiều lắm, SG mà không bao giờ thiếu chỗ để ăn khuya mà. Tranh cãi loi nhoi cả buổi trời mới quyết định được là đi ăn lẩu cho lành. Phóng nhanh qua quận 5 ghé một quán lẩu khá nổi tiếng nằm ngay góc đường. Hai đứa kéo nhau vào gọi một cái lẩu hải sản, một tôm nướng, một nghêu hấp sả cùng hai lon coca, chị còn đòi kêu thêm nhưng mà nó không cho vì sợ ăn không hết. Nói đâu có sai, ăn phình bụng mới giải quyết được hết ba món ăn. No nê rồi thành ra cái mặt chị tươi lắm, ngồi xoa xoa bụng than no nhưng mặt thì cười toe toét.
- Giờ sao?
- Sao là sao?
- No rồi! Về được chưa?
- Chưa.
- Chứ đi đâu nửa?
- Chị muốn đi hóng mát.
- Khuya lơ khuya lắc hóng gì nửa?
- Còn sớm muốn chết. Hổng thấy ngoài đường người ta còn đi chơi hả?
- Biết. Mà mai phải qua quán làm sớm. Đang thiếu người lắm.
- Mai là chuyện ngày mai. Hihi chị muốn đi chơi nửa.
- Hổng tội nghiệp cái thân tàn của nhox hả. Đuối thiệt nè.
- Hihi kệ nhox. Mai chị đền cho cái khác. Giờ mau mau chở chị đi chơi nửa đi.
- Ờ! Ráng hành đi….mai mốt chết coi lấy ai ra cho chị hành nửa.
- Nói nhiều quá…đi thôi!
Chị đâu có thèm để ý tới lời nó than thở, vui vẻ đứng dậy tung tăng đi ra bãi xe giữa ánh mắt của không dưới hai mươi thực khách phục vụ đang có mặt tại quán. Có thể chị không chưng diện như vài cô khách ở mấy bàn khác nhưng công bằng mà nói thực sự chị nổi bật hơn họ khá nhiều. Nó lặng lẽ móc bóp tính tiền rồi mới đi ra lấy xe sau chị.
- Giờ đi đâu.
- Chị muốn ăn hột gà nướng.
- Bụng còn chỗ chứa hả.
- Đương nhiên.
- Ăn thấy sợ vậy trời.
- Kệ chị nha..
- Ủa! Biết món hột gà nướng luôn.
- Sao hông.
- Ai dạy cho ăn món đó vậy.
- Phong chứ ai. Chị biết món đó lâu rồi nha nhox con.
- Ghê! Cái gì liên quan tới ăn hàng thì giỏi lắm.
- Xỏ xiên chị hả nhox. Quýnh chết bây giờ. Đi nhanh đi.
- Từ từ.
Đúng là SG đôi lúc muốn tìm cái gì đó thì nó biệt tăm, khi không tìm thì cứ hiển hiện trơ trơ trước mặt. Chạy vòng vèo cả chục con đường cũng không tìm thấy một người bán hột gà nướng nửa, phải qua tuốt bên quận 4 mới bắt gặp một cô đẩy xe bán hột gà nướng. Mua cho chị 6 hột gà nướng với một hộp bắp xào, xong xuôi chạy ngược trở về quận 7 kiếm một quán sinh tô khuya ngồi hóng mát. Sài Gòn khuya, ngồi sinh tố dưới cái tiết trời hanh hao cuối năm là một cảm giác khá tuyệt nhất là với những người thích lang thang. Mọi cảm giác mệt mõi của một buổi làm việc dường như tan biến đi ngay từ lúc nó uống một ngụm sinh tố mát lạnh vào người. Xung quanh xe cộ có vẻ ít đi vì dù sao đây cũng không phải là trung tâm của SG, bàn bên cạnh có một cặp tình nhân người nước ngoài đang xì xào trò chuyện, ngoài ra xung quanh cũng cò thêm khoảng 10 người khách. Nó thả người dựa hẳn vào ghế thờ phì một cái như để trút đi hết tất cả mệt mõi.
- Nhox đỡ mệt chưa?
Chị quay qua dựa vào vai nó.
- Ờ đỡ rồi. Mấy bửa nay ngày nào cũng chạy gần chết. Mệt thiệt đó.
- Hihi
- Biết hỏi câu đó còn không chịu về ngủ sớm. Bắt chạy vòng vòng như vịt ấy.
- Mệt ghê! Giờ đền cho nè.
- Đền gì?
- Nè!!!
Chị cầm ly sinh tố của chị lên đút lên miệng nó.
- Cho uống miếng nè.
- Có nhiu thôi hả.
- Chứ nhox muốn gì nửa?
- Ít ra cũng phải hun một cái chớ.
- Á! Đồ dê xồm!...cắn nhox chết thì có..nằm mơ đi nha cưng.
- Giỡn thôi…ai thèm dê chị. Hun anh Phong ảnh biết ảnh dạt mỏ hai đứa thì có.
- Hihi biết sợ hen.
- Sợ sao không. Bửa ăn nguyên cú đấm…sợ tới già.
- Hihi ai bỉu nhox con dê chị chi.
- Ờ đổ thừa thì giỏi lắm. Nhiêu chuyện toàn tại nhox hết được chưa.
- Biết vậy tốt. Hihi sau này chị làm sai gì nhox cũng phải chịu trách nhiệm biết chưa.
- Ở đâu ra. Thân ai nấy lo.
- Nhox phải lo nhox phải lo.
- Tại sao.
- Vì chị là chị của nhox.
- Lãng xẹt.
- Hihi.
Nó cũng bật cười hút một ngụm sinh tố trong ly của chị rồi ngả người ra ghế. Chị ngồi thẳng người dậy gỡ vỏ hột gà rồi mới dựa vào vai nó tiếp, vừa ăn vừa đút cho nó. Hai chị em cứ ngồi nói chuyện linh tinh như vậy mãi cho đến gần 1h hơn mới chịu rời quán sinh tố về nhà. Tất nhiên như thói quen, nó phải cõng chị lên phòng, ngồi đọc tiểu thuyết ru chị ngủ rồi mới được ngả lưng xuống ghế sô-pha ngủ. Hôm nay nhắc tới anh Phong mới nhớ cũng lâu rồi không gặp anh. Bửa nào rảnh rủ anh đi uống caffe mới được. Dù sao ngoài ông Kha ra người nó thân ngoài bạn bè trên lớp chính là anh, ngoài tính tình và vẻ ngoài lịch lãm của anh, thực sự anh là một người khá giỏi trong công việc, điều này nó biết được thông qua lời chị kể, chơi với anh, học hỏi được gì thì tranh thủ tốt chút ấy. Sắp ngủ được thì có điện thoại của nhỏ Hân.
- Ngủ chưa.
- Ờ đang chuẩn bị ngủ.
- Mấy bửa nay anh đi đâu mất tiêu vậy?
- Mất đâu mất. Đi học, rồi làm bên quán có đi đâu đâu. Cỡ này thiếu nhân viên ở bên quán suốt.
- Anh nói dối!
- Gì nửa đây.
- Anh đi chơi với chị Phương đúng hôn?
- Ờ!
- …
- Sao im ru vậy?
- Thôi anh ngủ đi.
- Sao vậy?
- Anh ngủ ngon!
Vậy là nhỏ cúp máy. Không hiểu gì hết, giọng có vẻ buồn. Chắc đang có chuyện gì buồn mà nó thì mãi làm, làm xong là bị chị bắt cóc liền quên mất nhỏ. Đành chịu thôi chứ đâu phải lúc nào nó cũng có thời gian nhiều để dành cho bạn bè. Mấy hôm nay tại nhỏ cũng không kiếm nó chứ tự nó cũng đâu có sắp xếp được thời gian. Ngay cả chị hôm nay muốn chơi với nó thì cũng phải đợi cả buổi ngoài quán chờ nó làm xong mới đi chơi được chút mà. Thôi ngủ cho khỏe bửa khác tính, con gái khó hiểu thiệt, nói gì thì nói chắc mai qua rủ nhỏ đi uống nước coi nhỏ có chuyện buồn gì không.

Sáng dậy, hôm nay không có tiết học cho nên điểm đến chắc chắn phải là quán như kế hoạch hôm qua. Chị đêm qua đi chơi về khuya nên giờ vẫn ngủ ngon lành. Nó ôm chị đem lên giường cho chị ngủ đàng hoàng xong xuống nhà tranh thủ ăn sáng chung với chú thím ba rồi mới ba chân bốn cẳng qua quán làm. Ông Kha cũng đang phụ mấy đứa nhân viên ca sáng sắp xếp lại bàn ghế chuẩn bị đón những vị khách đầu tiên trong ngày. Caffe sáng bao giờ cũng đem lại cho người ta cảm giác bình yên, trong lúc tụi phục vụ tranh thủ ngồi túm tụm ăn sáng khi quán chưa có khách thì nó với ông Kha cũng nhâm nhi caffe. Ổng giờ sáng nào mà hổng phải chạy qua chở chị Tiên đi ăn sáng sớm rồi mới quay ngược trở về quán, tính về khoảng siêng năng đưa đón bạn gái đi ăn uống mỗi ngày thì ổng đứng số một. Chuyện của ổng với chị Tiên nhìn qua vậy thôi chứ cũng nhiều sóng gió, bởi vì dù sao hai người cũng đã lớn nên cũng nhiều vấn đề xảy ra hơn, nhất là ông Kha lại là người theo kiểu xã hội. Nói thì nói vậy chứ mỗi lần ổng đi với chị Tiên nó thấy thế nào cũng phì cười vì sự chênh lệch chiều cao của cặp đôi đó. Tính ra nói là xứng đôi thì nhìn hai người không xứng chút nào nếu nói về chiều cao, chênh lệch còn hơn nó đi với em nhiều.
Đã có khách vào quán. Nó với ổng vẩn ngồi uống caffe nói chuyện phiếm vì giờ chưa phải lúc đông khách, để mấy đứa phục vụ ăn xong tiếp cũng được. Điều làm nó suýt đứng tim đó là chị không biết ở đâu xuất hiện ngay cửa. Chẳng những vậy mà lại còn mặc váy màu trắng, cao gót, make up đàng hoàng. Không phải lần đầu tiên nó nhìn thấy chị diện đẹp nhưng hôm nay vẫn ngẩn người ra nhìn chị, phần vì đẹp phần vì bất ngờ. Nay lại bày trò gì không ở nhà ngủ chạy qua đây chi không biết. Quán xôn xao vì sự xuất hiện của chị, phía sau anh Phong cũng bước vào. Anh thì cứ như người hầu chị vậy, tay xách cái ví đầy nữ tính của chị, chân mang giày trắng, quần short, áo thun bình thường. Chị vui vẻ đi lại ngồi xuống kế nó mặt cười cười.
- Nè! Nè!
- Gì?
- Cái mặt nhox làm gì ngơ ra dzạ. Nhìn ngố quá chừng…
- Sao hổng ở nhà ngủ đi đâu qua đây?
- Hihi đi đâu kệ chị đi.
- Hi em. Hi anh Kha.
Anh Phong cũng vừa đi vào tới kéo ghế ngồi xuống. Hỏi chị không được thì hỏi anh.
- Anh!
- Sao em?
- Nay chỉ bày trò gì nửa vậy. Nảy thấy còn ngủ ngon ở nhà…tự nhiên qua đây chi.
- Ai biết. Anh đang ngủ bị lôi dậy bắt chở qua đây nè.
- Không biết thiệt hả. Mà nay sao chỉ dậy sớm được hay vậy?
- Ừ anh cũng thấy lạ chưa dám hỏi.
- Hix!
“Cốp”, chị cú một cái lên đầu hai anh em.
- Nè! Hai anh em mấy người xì xầm gì đó hả. Nói xấu ta hả.
- Có đâu. Mà qua đây làm gì hỏi hoải hổng nói.
- Kệ chị. Hihi
Chị nghênh mặt rồi quay qua ông Kha nháy mắt. Hai người này có chuyện gì nè, cái mặt ổng cũng nhăn nhăn như mếu chống cằm giả bộ làm lơ. Vậy là cả bàn caffe chỉ có mổi mình chị vui vẻ còn ba người còn lại thì một người suy tư hai người thì ngơ ngác không biết chuyện gì. Không khí có lẽ cứ căng thẳng như vậy nếu không có một số khách bước vào quán. Nó đứng dậy đi vào trong lấy trà ra tiếp khách, ông Kha cũng đứng dậy đi vào trong quầy chỉ còn lại anh Phong với chị ngồi tại bàn, anh Phong uống caffe còn chị thì hút rột rột ly nước ép dâu tây một cách ngon lành. Mãi tiếp khách, mang nước ra cho khách nên không để ý bàn chị, tới hồi rảnh tay chạy trở ra thì suýt đột quỵ khi thấy chị đang đứng sáng bừng cả cái cổng quán tươi cười với người khách đang bước vào quán. Chuyện gì đây trời, bày trò gì nửa đây….nhìn qua anh Phong, cái mặt anh cũng ngơ ngác nhìn chầm chầm về cổng. Nó lò dò bước lại ngồi xuống kế anh Phong.
- Anh! Anh!
- Gì gì em?
- Chỉ làm gì vậy?
- Em đừng hỏi anh.
- Chứ hỏi ai giờ?
Hai anh em ngơ ngác bần thần ngồi ngẩn mặt nhìn ra cổng, như cùng chung ý nghĩa sự xuất hiện của ông Kha đúng là điều duy nhất để anh em nó biết chuyện gì đang xảy ra. Ông Kha vừa ngồi xuống, nó với anh Phong vội quay qua nhìn ổng. Chắc ổng cũng hiểu, thờ dài một cái vỗ vỗ đầu.
- Hai đứa mày khỏi hỏi.
- Nói đi anh!
- Nó đòi qua đây làm đó.
- Hả!!!!!!!
- Làm gì bên này. Tự nhiên đòi làm bên này làm gì…sao anh dám cho làm?
- Mày hổng thấy hôm qua nó hành tau cả buổi hả. Nằng nặc đòi làm cho bằng được, hổng cho nó quậy hoài sao tau chịu nổi.
- Trời ơi! Lâu lâu qua một lần là loạn cái quán rồi giờ cho làm đây chắc dẹp quán quá ông.
- Đ.M tại mày chứ ai…Mày tự mà quản lý nó đi. Tau là tau sợ nó số một.
- Rồi anh cho chỉ làm gì vậy?
- Nó đòi làm, la cho làm gì cũng chịu thành ra tau cho nó làm lễ tân.
- Ờ!...rồi lương sao?
- Mày hỏi nó đi. Nó bắt tau bí mật.
- Trời ơi ông già làm gì sợ chỉ dữ vậy?
- Mày ngon! Hai đứa mày anh hùng quá. Đ.M mày quản lý nó nha thằng ôn. Kệ chiều nó vài ngày. Đứng vài ngày bảo đảm sợ chạy mất dép liền.
- Haha
Anh Phong phá lên cười
- Cười gì đó anh?
- Không có gì em. Thì ra bửa nay đòi qua đây làm nhân viên. Bó tay rồi Phương lại bày trò nghịch phá nửa rồi hai người cẩn thận! Haha.
- Mày Đ.M cười con khỉ. Yêu đương gì con nhỏ muốn làm gì cũng đéo biết. Đ.M
- Hehe!
Anh Phong chỉ biết cười còn nó thì cũng hết biết nói gì nên lời lúc này. Không biết suy nghĩ cái gì trong đầu rồi bày trò gì nửa đây.
- Anh!
- Sao?
- Sao sao em bắt đầu thấy sóng gió rồi đó.
- Haha Phương là vậy mà em!
- Hix hix!

Bình luận truyện Ngày Hôm Qua..đã Từng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi