Tùy Chỉnh
Đề cử
Ngày Hôm Qua..đã Từng

Ngày Hôm Qua..đã Từng

Chương 63


Nó chạy xuống...nhưng ko thể chen nổi từ sân khấu ra chỗ chị với anh Phong nhanh dc vì lúc này đám cổ động viên quá khích đang ùa lại gần sân khấu để tranh giành hoa do lớp nó thả xuống dưới tạo hiệu ứng....Đến khi chen dc chỗ đó thì chị đã ko còn ở đó nửa..tìm kiếm xung quanh...vẫn ko có...chợt nhận dc tin nhắn : “nhoc ra ngoai cong truong di”Nó chạy ào ra cổng ko quên quay lại nói với nhỏ Hân đang ngồi ghế đá:- Chờ chút nhaRa đến cổng chị và anh Phong đang ngồi trong xe đậu trên vỉa hè cách trường một khoảng. Ngồi vô xe chị trêu liền- Nhìn cái mặt ca sĩ nhóc con ngố thấy sợ- Hix..run muốn chết còn le lưỡi chọc nhox nửa...mún gì..Nó đưa tay nhéo cái mũi đang nghinh nghinh ra với nó- Em hát hay đó M...ít nhất hơn bà cô này- Xí ai bà cô hả tên tài xế kia..ngồi im nha..- Rồi rồi...Phong im- Ủa sao 2 người ra đây chi vậy- Uhm...ở đó nhìu người cứ nhìn hoài ngại nên chị bắt Phong ra đây liền đó- Ừ..ai bỉu 2 người nổi quá chi- Hihi chị nữ hoàng của nhóc con mà...tại chị đẹp đó- Trời...tự tin thấy sợ lun- Kệ chị nha...- Rùi giờ sao..anh chị tính làm gì- Uhm...chị phải về nè...chán ghê lun...mami call kiu về- Vậy hả...thui bửa khác...tại hum nay nhox sợ tụi lớp nhox hổng chịu thả nhox đi nửa nè- Ừ hen...vậy bửa khác chị với Phong rủ nhox đi chơi hen hen...lâu rùi hổng dc đi chơi đó- Uhm...khi nào rảnh nói nhox biết- Thui chị về nhox vào trong đi...ủa mà chút về bằng gì...hay chút Phong qua chở nhox M về đi Phong- Cũng dc...em chờ anh đưa Phương về đã – anh Phong quay đầu lại nói- Thôi thôi vậy mất công lắm..có gì nhox có giang mấy đứa trong lớp cũng dc mà...hổng sao đâu- Thiệt hok...uhm vậy cũng dc có gì call chị nha..chị bắt tài xế điên điên kia qua chở nhox về..hihi- Ai điên hả cô kia...tui cho đi bộ về à- Hứ hứ dám hok...ta là nữ hoàng 2 người ko có quyền cãi...Chóng mặt với chị...lúc nào cũng thích làm nữ hoàng, lúc nào cũng như con nít...ít nhất là trước mặt nó và anh Phong...Xe anh Phong đi rồi...nó đi trở vào lại gần nhỏ Hân ngồi xuống- Nè uống đi. Chạy đâu dzạ- À có anh chị bạn lại coi diễn ra chào 1 tiếng- Uhm...ủa chiều lên đây bằng gì- Đi xe bus...- Sax...sao đi xe bus...đồ khùng- Sao la nửa trời- Hok la sao dc...giờ còn xe nửa đâu cho mấy người về hết giờ xe chạy rồiSax...nó nhìn lại đồng hồ...mèn ơi vụ này nó hổng biết, 9h mất tiêu rồi còn gì...thôi xong...hix chắc phải tốn tiền xe ôm về rồi chứ nghe nói lớp nó đi đủ cặp ko có dư xe. Đánh vào vai nó 1 cái nhỏ Hân cười- Nhìn cái mặt lo lắng...ngố chưa từng có...Chút đi chung xe với tui nèỜ hen...đúng rồi...nhỏ Hân lên đây một mình mà...mừng quá nó quên mất nó cầm lấy tay nhỏ bắt lia lịa- Ừ ừ đúng rùi..hehe cảm ơn nha...Nhỏ Hân nhìn nó mắt tròn xoe ngạc nhiên vì cái hồn nhiên bất tử của nó...phù...đúng là đêm nay tinh thần nó hơi run vì bị đứng diễn trên sân khấu...Đang lúng túng vì tự nhiên nắm tay con gái ngta thì chuông điện thoại reo lên cứu nó bàn thua trông thấy. Là Thy:- Alo anh diễn xong chưa- Ừ mới hát xong- Hihi hay hôn- Ừ..tạm ổn...run muốn chết- Người lạnh lùng vậy mà cũng run nửa hen- Sao ko...tại hổng quen mà- Uhm...tiếc ghê hổng dc thấy tên ngốc hát trên sân khấu- Ai ngốc- Hihi hông biết..hỏi chi...giờ anh về nha chưa- Ừ đang chuẩn bị về ở đây ồn quá ko thích- Uhm..vậy về nhớ ngủ sớm hen- Biết rồi...nè cũng đừng thức khuya nha. Ngủ sớm luôn đi- Uhm...đang nằm ôm ngoại nè..chút ngủ liền- Giữ ấm nhé...cup máy nha- Hihi bye anh...ngủ ngonNghe điện thoại xong nó ngồi thả mình dựa người vào ghế thở phì...đúng là căng thẳng thiệt...hát xong giờ ngồi im...giữa không khí ồn ào xung quanh...dù sao tâm lí nó cũng thoải mái hơn....Nhỏ Hân ngồi kế bên ko làm gì, chỉ im lặng nhìn nó và uống nước....Dc một lúc nhỏ lên tiếng- Sao rùi hổng coi thì đi về- Ừ..cũng dc..thôi về- Chìa khóa nè dẫn xe ra đi.Nó dắt xe ra khẽ nhắn 1 tin nói với nhỏ phó phong trào về trước rồi đi thẳng ra cổng. Lẽ ra nó phải ở lại để chờ công bố giải thưởng luôn nhưng thôi về sớm để còn nghĩ ngơi, nó chẳng thích đông người cho lắm với lại đi nhờ nhỏ Hân..dù gì cũng nên về sớm để nhỏ Hân còn về nhà chứ nhỏ nói đường về nhà nhỏ hay có cướp mà. Ra đến cổng Hân leo lên xe ngồi sau lưng rồi nói nhỏ- Kiếm gì ăn đi. Đói bụngNhỏ nói nó mới nhớ chiều giờ chưa ăn gì- Ăn hả...ăn ở đâu giờ - Vậy đi ăn KFC nha- Ở đâu...hổng biết đường- Uhm chạy đi chỉ choLàm như đứa con gái nào cũng thích ăn KFC hay sao nhỉ...bởi vậy suốt time đó nó bị đầu độc KFC nên mãi tời giờ....tự nhiên cũng thích ăn KFC luôn ...Ghé qua một quán KFC gần đó nó rụt rè đi theo nhỏ Hân vào cửa hàng vì đây cũng chỉ mới lần thứ 2 nó đi ăn KFC, lần đầu tiên nó đi với chị...Theo trí nhớ nó chỉ biết gọi 1 phần combo giống lần trước chị gọi cho nó, còn nhỏ Hân cũng vậy. Lần này nó chủ động trả tiền nhưng nhỏ Hân ko cho- Bạn bè chia 2 đi hén...hổng ai bắt mấy người ga-lăng đâuXong nhỏ đi thẳng lên lầu, còn nó đứng chờ lấy KFC rồi bê lên trên....Nhỏ chọn một chỗ ngồi sát cửa kính có thể nhìn xuống đường. Sau một hồi vật lộn với cái dao và nỉa mà chẳng ăn dc chút gà nào ngoài mấy miếng bột rơi ra...bực mình nó sử dụng tuyệt chiu 5 ngón cho nhanh. Nhỏ Hân vẫn ăn bằng dao nỉa 1 cách thành thạo...nhìn nó trề môi- Đồ ở dơChẳng nói gì nó im lặng ăn..công nhận lần này ăn thấy đỡ chán hơn lần đầu tiên chứ gà ở đây làm sao ngon bằng loại gà ở dưới quê của nó. Ăn trong im lặng và thi thoảng nhỏ Hân chỉ chê bai hay nói một vài điều gì đó vu vơ cho có không khí một tí rồi thôi. Đúng là với nó chẳng có cuộc hẹn hò nào vui vẻ cả, tất cả đều nhàm chán vì nó rất dở nói chuyện, những người cảm thấy thân thiết, yêu thương nó toàn là những người có thời gian tiếp xúc và quan sát nó lâu dài chứ ko phải 1-2 lần mà gây ấn tượng.

Bình luận truyện Ngày Hôm Qua..đã Từng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi