Tùy Chỉnh
Đề cử
NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Chương 117: Ngươi nhất định tức giận đến giơ chân chứ

Sáng sớm hôm sau, Phượng Thiên Vũ vừa mới rời giường, rửa mặt xong, liền tới đến tiểu viện của Long Phù Nguyệt.Mới vừa vào tiểu viện, hắn cũng cảm giác có chút gì đó không đúng!

Thường ngày, Long Phù Nguyệt tuy rằng thích ngủ nướng, nhưng Điềm nhi lại không dám . Có lẽ đã sớm thức dậy. Lúc này đây, hắn cũng đã đi tới cửa rồi, cửa phòng lại còn gắt gao đóng chặt như trước. Hắn gõ cửa, bên trong vẫn cũng không có nửa điểm động tĩnh. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác không ổn, mạnh mẽ đẩy cửa phòng ra.

Trong phòng, Điềm nhi ngủ ở chỗ của hạ nhân, vù vù đang ngủ say sưa, mà Long Phù Nguyệt vốn nên ở trên giường nhưng lại không thấy bóng dáng.

Trong lòng hắn trầm xuống, đang muốn đem Điềm nhi thức dậy, chợt thấy trên tóc của nàng có cắm một cuộn giấy, trong lòng hắn vừa nghĩ, đem cuộn giấy lấy xuống vừa nhìn thấy nội dung trong tờ giấy. Vài giây sau khuôn mặt tuấn tú đã đen một nửa.

Trên tờ giấy trắng như bông tuyết viết một hàng chữ: "Nha đầu kia Đại gia thích! Thu làm đồ đệ rồi! Xú tiểu tử, ngươi nhất định tức giận đến giơ chân chứ gì? Ha ha ha ha!

Kí tên lại vẽ một hình lão nhân ưỡn bụng, hai tay chống nạnh, cười một cách thật sự là cao hứng.

Phượng Thiên Vũ tức giận đến căng thẳng, tờ giấy kia điều hóa làm mảnh nhỏ.

Hắn một chưởng đánh thức Điềm nhi, Điềm nhi vẫn không biết chuyện gì xảy ra, vừa nhìn thấy Phượng Thiên Vũ, hoảng hốt kêu lên, cuống quít quỳ xuống dập đầu.

"Lão nhân kia đâu? Đến đây lúc nào?" Thanh âm Phượng Thiên Vũ lạnh như băng làm cho Điềm nhi run run.

Nàng không dám ngẩng đầu, vội nói: "Tối hôm qua vào lúc canh ba, lão gia tử bỗng nhiên đến đây, không đợi nô tỳ kịp phản ứng, ông ta vung tay lên, nên nô tỳ cái gì cũng không biết..."

"Canh ba..." Đôi tay Phượng Thiên Vũ hơi có chút run run, khinh công lão gia tử không tồi, không chừng đã sớm ra khỏi thành rồi! Hiện tại truy bắt tuyệt đối là không đuổi kịp...

Muốn biến mất sao, xem ra hắn phải đi tới Nam Vực một lần. Hừ, hắn cũng không tin lão nhân kia ngay cả hang ổ đều cùng nhau mang đi! Dù sao hiện tại nơi biên quan không có chiến sự, hắn đi một lần cũng không phát sinh chuyện gì quan trọng.

Ngày hôm sau.

Trong cốc trầm Hương của Nam Vực. Màu xanh hoa cỏ um tùm, thúy trúc ngâm ngâm. Vùng hoàng thổ vây vòng quanh tường vài tòa trúc lâu,thanh nhã mà yên tĩnh, nơi này đúng là lãnh thổ của quỷ y, Phượng Thiên Vũ vô cùng quen thuộc địa phương này.

Giờ phút này, Phượng Thiên Vũ gần như đã đem tất cả các động tìm tòi một lần, rốt cục ở trong trúc lâu trên đỉnh của lò chế thuốc phát hiện một tờ giấy. Mở tờ giấy ra, sắc mặt nhất thời không phải bình thường mà trở nên quỷ dị!

Bình luận truyện NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương