Tùy Chỉnh
Đề cử
NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Chương 139: Hoa khôi

Nàng kia nhìn nàng một cái, mỉm cười: "Khách nhân tới đây, đều không rời rượu. Công tử liền lấy rượu ngon làm đề được không?"

Vù, hoàn hảo, hoàn hảo! Thơ về rượu sao, Long Phù Nguyệt vẫn là nhớ kỹ một đống lớn .

Nàng hơi trầm ngâm, mở miệng:

"Lan Lăng mỹ tửu uất kim hương

Ngọc uyển thịnh lai hổ phách quang

Đãn sử chủ nhân năng túy khách

Bất tri hà xứ thị tha hương”

"Đãn sử chủ nhân năng túy khách, bất tri hà xứ thị tha hương. . . . . . thơ hay, thơ hay!" Nàng kia gõ nhịp tán thưởng, thế nhưng đứng dậy, thi lễ một cái thật sâu: "Công tử tài trí hơn người, thỉnh!" Quay đầu hướng một tiểu nha hòan tóc trái đào nói : "Thanh nhi, ngươi mang hai vị công tử tiến vào.

Long Phù Nguyệt cười ha ha, thầm nghĩ: "Đương nhiên là thơ hay, bằng không cũng sẽ không lưu truyền thiên cổ . . . . . . Hắc hắc, trách không được người ta nói xuyên qua kiếp trước mang một bụng thơ hay đâu. Hôm nay quả nhiên dùng tới.

Nàng kéo Điềm nhi, rốt cục tiến vào Hoa Âm lâu trong truyền thuyết.

Đại đường Hoa Âm lâu chính giữa có một Phương Thanh trúc xoay chung quanh thành các đền đài.

Trúc xanh như tường thành, mạn rèm khẽ buông, lư hương tao nhã, lượn lờ yên lặng thấm đẫm ngát hương, dường như có thể áp đảo khí rượu và thức ăn, làm cho tâm người ta nhờ đó sáng lên.

Trên đài, có một vị nữ tử áo trắng như tơ đang gảy hồ cầm, hai ngón tay nàng linh hoạt trên dây đàn dao động.

Tiếng đàn róc rách.

Như dòng suối nhỏ chảy ra từ núi cao, trong suốt thấy đáy, nước gợn trong trẻo, đá cuội trong suối lòe lòe sáng lên, tựa như từng viên đá đều có niềm vui nho nhỏ của nó, ưu thương nho nhỏ. . . . . .

Khách nhân trong Hoa Âm lầu đều nín thở không nói, ánh mắt chăm chú tập trung ở trên người bạch y nữ tử kia, như si như say, thân thể theo tiếng đàn vang trên không trung không phải chính mình, dường như rơi vào một vùng ảo ảnh nhẹ nhàng khoan khoái .

Tiểu nha hòan dẫn các nàng vào lén lút nhìn Long Phù Nguyệt nói : "Vị cô nương đánh đàn trên đài chính là hoa khôi Bất Dạ cung của chúng ta—— Thủy Diệu Âm cô nương, thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa, mọi thứ tinh thông. . . . . ."

Long Phù Nguyệt cẩn thận liếc mắt nhìn chằm chằm vị hoa khôi này một cái, thấy nàng mặc một bồ y phục trắng mềm mại tinh khiết, trang bị một dãy lụa mềm trắng thanh khiết. Búi tóc vấn cao, đơn giản tự nhiên, chỉ cài một cây trâm dương chi bạch ngọc, phong tư yểu điệu, như một tiên tử thanh lệ từ trong sương mù ẩn hiện.

Bình luận truyện NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương