Tùy Chỉnh
Đề cử
NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Chương 248: Thần tiên? Hay là yêu quái

Tình cảnh này vô cùng quỷ dị, Long Phù Nguyệt gần như xem ngây người, nàng tuy rằng không biết người nọ là kẻ địch hay là bằng hữu, nhưng tối thiểu sẽ không táng thân trong bụng sói .

Nàng nhìn thấy trong đôi mắt của tiểu hồ ly cũng lộ ra sắc thái mê loạn , nhưng nó dù sao cũng là tiên hồ tu luyện thành tinh , cũng nhận thấy được không thể đối đầu, đầu nhỏ liều mạng lay động, giống như chỉ muốn thoát khỏi âm nhạc trói buộc,

Long Phù Nguyệt trong lòng vừa động, lấy tay bịt lỗ tai của nó, thân mình chấn động tiểu hồ ly, thế này mới chân chính tỉnh táo lại. Một đôi mắt xanh rờn nhìn Bạch y nhân kia, bỗng nhiên toát ra một tia sợ hãi, chui vào trong lòng Long Phù Nguyệt, hai lỗ tai nhỏ tự động khép kín, kề sát ở nơi đó, nhìn buồn cười nói không nên lời .

Nếu như không phải ở trong tình huống quỷ dị như vậy, Long Phù Nguyệt sẽ bật cười. Sờ sờ đầu tiểu hồ ly , trong mắt toát ra ôn nhu.

Nàng cùng tiểu hồ ly một lần này đồng sinh cộng tử như vậy, cảm tình tự nhiên gần lại rất nhiều.

Tiếng sáo kia càng ngày càng nhanh, đám sói hiện tại tựa như điên cuồng. Bỗng nhiên quay sang cắn xé nhau, máu tươi phun tung toé, tiếng tru thảm thiết cùng tiếng cắn xé tiếng vang thành một mảnh, trong một mảnh hỗn loạn, cũng không lấn át được tiếng sáo kia lượn lờ .

Không đến một lúc sau, đám sói, con chết con bị thương hầu như không còn khắp nơi trên cồn cát đều là thi thể sói nằm hỗn độn.

Long Phù Nguyệt bị loại cảnh tượng này làm cho kinh hãi ngây người.

Người này giống như là từ hư không xuất hiện. Tại hoang mạc này tại sao có thể có một người như vậy tồn tại? Chỉ dùng một khúc sáo đã giết chết đám sói hoành hành sa mạc !

Thần tiên? Hay là yêu quái?

Trái tim nàng phốc phốc nhảy loạn, mặc dù là người này vừa mới cứu mình, nàng lại không có lý do cảm thấy một tia e ngại, dưới chân như là mọc rễ. Không dám đi tới.

Cho đến lúc con sói cuối cùng cũng nức nở rồi ngã xuống. Tiếng sáo mới chậm rãi ngừng lại. Người nọ cũng không thèm nhìn tới Long Phù Nguyệt bên này, quay đầu liền đi.

Long Phù Nguyệt hoảng sợ, nàng thật vất vả thấy được người, làm sao có thể buông tha.

Kìm lòng không đậu đuổi tới: "Dừng lại, chờ một chút."

Bước chân người nọ giống như mây bay nước chảy lưu loát sinh động, bước chân nhẹ nhàng, một cái dấu chân cũng không có, giống như lướt bay trên mặt cát. Long Phù Nguyệt ở phía sau liều mạng đuổi theo, lại càng đuổi càng xa.

Long Phù Nguyệt nhìn thân hình kia mơ hồ như gió , ẩn ẩn có chút quen thuộc, bỗng nhiên trong lòng vừa động, kêu lên: "Đại sư huynh! Huynh là đại sư huynh sao?"

Bình luận truyện NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương