Tùy Chỉnh
Đề cử
NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Chương 254: muốn sống trên Sa mạc

Ánh mắt người kia lạnh lẽo nhìn nàng bận trước bận sau, không hề có chút ý tứ muốn hổ trợ. Tiểu hồ ly nổi giận, đôi mắt xanh biếc trợn trừng nhìn hắn: "Uy , ngươi là một đại nam nhân, một chút việc cũng không giúp? Ngươi thực sự muốn nhìn một nữ hài tử bận trước bận sau ?" Nét lạnh nhạt hờ hững trong đôi mắt người kia hoàn toàn không có một tia xao động, thản nhiên nói: "Không ai ép nàng làm. Nàng có thể không làm."

"Hừ, tâm địa ngươi thực cứng rắn lạnh lùng. . . . . ."

Long Phù Nguyệt ôm tiểu hồ ly qua , ngăn cản nó tiếp tục lải nhải, nhìn thoáng qua người kia: "Đại sư huynh, ta không có công cụ nhóm lửa . . . . . ."

Cũng không thấy người nọ rat ay như thế nào, tay nhẹ phất một cái, một đạo ánh lửa bay qua. Ngay lập tức ngọn lửa cháy bùng lên.

"Ta cho ngươi thêm một canh giờ, đem những miếng thịt này hoàn toàn nướng chín."

"Nha. . . . . . Được rồi." Long Phù Nguyệt lúc này không cầu gì khác. Chỉ cần người này có thể mang nàng cùng đi, muốn nàng làm cái gì cũng được. May mắn nàng cùng Nam Vực Quỷ Y học võ hai năm, cũng học được một ít kĩ thuật đốt lửa nướng thịt. Đương nhiên chuyện này cũng không làm khó được nàng.

"Đùng" một tiếng, ngọn lửa cắn nuốt củi khô, phát ra tiếng vang giòn, bốc lên từng trận khói nhẹ, Long Phù Nguyệt ngồi ở bên cạnh đống lửa, dùng một cành cây góc thô to xiên qua mấy miếng thịt sói, chậm rãi đưa lên ngọn lửa nướng.

"Ba !" Một bao muối ăn ném ở bên người Long Phù Nguyệt.

"Ướp chút muối vào, thịt không dễ dàng bị hư. . . . . ." Người nọ lại phân phó một câu.

Một canh giờ rất nhanh đã trôi qua rồi. Cuối cùng Long Phù Nguyệt cũng đã nướng xong hơn mười cân thịt sói, đem mọi thứ gói gọn gang vào bên trong miếng da sói…..

Long Phù Nguyệt mang túi thịt sói này trên lưng lặng lẽ đi theo phía sau lưng của người nọ, tiếp tục cuộc hành trình.

Bước chân của người nọ đi cực nhanh, Long Phù Nguyệt gần như sử dụng tất cả khí lực, mới miễn cưỡng có thể đuổi kịp hắn.

Mặt trời lại từ từ dâng cao. Độ ấm trên sa mạc nhanh chóng tăng lên, mặc dù là cùng một cái mặt trời, nhưng mặt trời trên đến sa mạc này, liền bỗng nhiên trở nên vừa âm vừa độc, giống như là muốn đem trọn cái sa mạc đều đốt cháy lên cả.

Long Phù Nguyệt cắn chặt răng, theo thật sát phía sau người kia.

Không có gió, một ngọn gió nhỏ cũng không có, cũng không có chút thanh âm, dưới ánh mặt trời đã khuất, tất cả sinh mệnh trên sa mạc, đều đã tiến nhập vào một loại trạng thái hôn mê.

Bình luận truyện NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương