Tùy Chỉnh
Đề cử
NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Chương 289: Tất cả mọi người không thấy

Sương mù ban nãy vẫn còn mờ mịt, Long Phù Nguyệt đã muốn thấy rõ, cửa thành ở trước mắt không đến một trăm mét. Hơn nữa con đường này vừa thẳng vừa đều, không cần quanh co. Trương Vân Long đi ở tuốt đàng trước, Long Phù Nguyệt ôm tiểu hồ ly đang bị thương theo sát phía sau hắn , ở mặt sau là một chuỗi binh lính dài giống như kẹo hồ lô.

Cứ như vậy, thời gian kéo dài khoảng một nén nhang, nhưng vẫn như cũ nhìn không thấy cái cửa thành cũ nát kia .

Chung quanh sương trắng tràn ngập, sương mù kia dày đặc như bơ, hơn nữa dị thường bị đè nén, Long Phù Nguyệt gần như thấy không rõ tiểu hồ ly đang ôm chặt trong lòng .

Bốn phía tĩnh lặng đáng sợ, vốn đây là một tòa thành trống không vứt đi , không có động tĩnh gì là đương nhiên , nhưng trong này lại yên lặng bất thường, không phải hoàn toàn không có tiếng vang, mà là cái loại âm trầm này , cảm giác tĩnh mịch này, ngay cả mình hô hấp cùng tim đập cũng không cảm nhận được giống nhau, giống như đây không phải một tòa thành trống không mà là một ngôi mộ.

Chỉ có tiếng bước chân mọi người đá đạp đá đạp , từng bước một như người đang đi trên đầu quả tim.

Tại sao vẫn chưa nhìn thấy cửa thành? Hay là lại đụng tới quỷ đánh tường rồi? Trong lòng Long Phù Nguyệt âm thầm bồn chồn.

"A!" Nơi cuối của đội ngũ bỗng nhiên truyền đến một tiếng hét thảm . Tiếng kêu thê lương, lọt vào tai kinh tâm động phách.

"Làm sao vậy?" Trương Vân Long trầm giọng hỏi.

"Tướng. . . . . . Tướng quân. . . . . . Người mà tôi đang nắm, không. . . . . . Không thấy. . . . . . A!" Lại là một tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi, người vừa trả lời cũng không có động tĩnh.

Mà ở chỗ sâu trong làn sương mù dày đặc , đã có một tiếng động nhai nuốt xương và thịt truyền ra. Làm cho mọi người đền trợn mắt kinh hoàng.

Trong sương mù dày đặc có ẩn chứa quái thú ăn thịt người !

Nhận thức này làm cho tất cả mọi người kinh hoảng nhảy dựng lên.

Trong tiếng kêu sợ hãi, tất cả mọi người đều chạy tứ tán ra bốn phía .

Long Phù Nguyệt sửng sờ một chút, hét lên: "Mọi người không đưuọc chạy bốn phía , cùng một chỗ mới an toàn một ít." Nhưng mà thanh âm của nàng như là bị làn sương mù này nuốt mất, đừng nói là người khác, chính bản thân nàng cũng gần như không nghe rõ.

Cũng tại thời gian một cái nháy mắt như vậy , tất cả mọi người không thấy.

Đứng ở tại chỗ , chỉ còn lại mình nàng cùng tiểu hồ ly còn có Trương Vân Long!

Sắc mặt của Trương Vân Long tái nhợt, tựa hồ đã bị kinh hách cũng không nhỏ, nhưng hắn vẫn gắt gao che ở trước mặt Long Phù Nguyệt , run giọng nói: "Quận chúa, đừng. . . . . . Đừng sợ! Mạt tướng liều chết cũng phải bảo vệ quận chúa chu toàn."

Bình luận truyện NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương