Tùy Chỉnh
Đề cử
NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Chương 290: Cổ tổ tông

Long Phù Nguyệt gật gật đầu: "Chúng ta cùng nhau xông ra trước đi nói sau."

Trương Vân Long lúc này rốt cuộc bất chấp cái gì nam nữ hữu biệt, lôi kéo một bàn tay Long Phù Nguyệt, lại đi thẳng về phía trước.

Một trận gió bỗng nhiên không biết từ nơi nào thổi qua . Thổi khắp cả người đều phát lạnh, đồng thời cũng đem sương mù dày đặc trước mắt thổi tan một chút. Ở trong sương mù loãng ra hiện ra một bóng đen mơ mơ hồ hồ !

Bóng đen kia giống con hổ, lại lớn hơn so với hổ

, toàn thân đều là hoa văn màu sắc rực rỡ , thân hình run rẩy, toàn thân cơ bắp tựa hồ cũng ở nhúc nhích và cử động. . . . . .

Ánh mắt sáng quắc của nó nhìn sang về hướng bên này. Đôi mắt màu xám tro kia đang cùng ánh mắt Long Phù Nguyệt bên này giao nhau

Trong lòng Long Phù Nguyệt run lên bần bật: "Đó là cái gì vậy?”

Ngón tay bất giác nắm chặt bảo kiếm bên hông .

Vật kia bỗng nhiên ngẩng đầu lên, vọt mạnh về hướng bên này!

Trương Vân Long thất thanh kêu to, hắn tuy rằng sợ muốn chết, nhưng vì bảo vệ Long Phù Nguyệt, cắn răng một cái, rút đao muốn xông lên nghênh chiến.

Hắn còn chưa kịp vọt tới trước mặt quái vật kia

Một bóng người đột nhiên từ trong sương mù dày đặc lao tới, vừa vặn cùng quái vật kia đến đây mặt đối mặt. Long Phù Nguyệt thấy rõ, đây đúng là một binh lính của Thiên Tuyền Quốc. Hắn đánh bậy đánh bạ chạy đến nơi đây.

Người nọ sợ tới mức kêu to một tiếng, xoay người liền trốn, vẫn chưa chạy được hai bước, trên người quái vật kia bỗng nhiên tăng vọt ra một đôi râu, giống như rắn bò lên eo của người này, cuốn mạnh về phía sau một cái, đồng thời nó mở ra miệng to như chậu máu, răng rắc một tiếng, đem đầu người binh lính kia cắn xuống! Đáng thương người lính kia ngay cả kêu thảm cũng không kịp phát ra, đã trở thành thức ăn cho quái vật kia

"Long! Đây là Cổ Long!" Long Phù Nguyệt kêu to lên.

Hôn mê! Đây chính là cổ tổ tông của tất cả các loại cổ a! Nhưng tại sao trong tòa thành hoàng này lại có thứ này? !

Long Phù Nguyệt sợ tới mức hai chân đều run lên.

Cổ Long ăn hết người lính kia, lại từng bước một đi về hướng Long Phù Nguyệt.

Trương Vân Long tuy rằng cũng sợ cả người phát run, nhưng hắn dù sao cũng là một đại tướng quân, năng lực phản ứng so với người bình thường cao hơn nhiều.

Hắn kéo tay Long Phù Nguyệt lại : "Chạy mau! Chạy mau!"

Bình luận truyện NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương