Tùy Chỉnh
Đề cử
NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Chương 320: Chu Sa Lệ

“Nga, được rồi.”

“Hai chú ong nhỏ a, bay ra từ giữa bụi hoa a, phi a, phi a….” Hai người bắt đầu ra quyền.

Mấy lần trước, Phượng Thiên Vũ bởi vì chưa thuộc cách chơi, mà Long Phù Nguyệt lại là tay chơi lão luyện, nên Phượng Thiên Vũ bị phạt hơn mười chung rượu, lại đồng dạng biết, cũng là hòa nhiều, Long Phù Nguyệt bị hắn hôn hoàn toàn, cái miệng nhỏ nhắn suýt nữa bị hắn hôn sưng lên.

Sau đó, Long Phù Nguyệt bị phạt mấy chung rượu, mắt thấy khuôn mặt nhỏ nhắn càng ngày càng hồng, nàng bỗng nhiên cười híp mắt sờ mặt Phượng Thiên Vũ nói: “Đại Vũ Mao, ta hát cho ngươi một bài được không?”

((((đoạn này ta thấy được mà))))))))

Phượng Thiên Vũ nhớ tới khi nàng ở phế thành trong sa mạc gào khóc thảm thiết, không khỏi nở nụ cười. Ung dung nhìn nàng: “Được, nàng hát đi.”

Long Phù Nguyệt nhìn hắn một cái: “Ngươi có thể đệm nhạc cho ta không?”

Phượng Thiên Vũ cười ha ha: “Có gì là không thể?” Vỗ tay vài cái, gọi tiểu nhị ở ngoài cửa điếm lại, dặn dò hắn vài câu. Tiểu nhị kia chạy như bay đi.

Hai người lại đánh quyền một hồi, Long Phù Nguyệt tuy rằng thua nhiều, nhưng Phượng Thiên Vũ cũng không cho nàng uống nhiều rượu sợ nàng say, cũng không nghe nàng có tiếng động gì.

Tiểu nhị kia mang đến một cây đàn cổ.

Phượng Thiên Vũ thử âm một chút, thở dài: “Dù sao cũng không phải là danh cầm, thôi cứ dùng tạm vậy. Được, ngươi hát, ta đàn.”

Long Phù Nguyệt trầm ngâm một chút: “Ta sẽ hát bài "Chu sa lệ"”.(một bài hát của Đổng Trinh của phim nói về đam mỹ)

Dẫn ca Trường Khiếu mây bay kiếm thử thiên hạ áo trắng nhuộm sương hoa

Năm đó say hoa ấm hạ hồng nhan khoảnh khắc lăng hoa nước mắt chu sa

Vẫn còn nhớ ca lý phồn hoa trong mộng pháo hoa bằng ai sai vướng bận

Hoàng Hạc lâu không tiêu điều sống nơi đất khách quê người thiên nhai tóc đen thành đầu bạc

Năm xưa trộm đổi bằng tình này tương ký

Dịch biên đầu cầu bộ dạng phục tùng thì thầm

Cùng trời cuối đất hồng trần tan mất khó tìm

Quay đầu trăm năm đi

Kính Hồ núi xanh thẳm mây thấp cúi giai nhân trước trướng ám vẽ lông mày ai đang hỏi Vua Hồ Bất Quy

Tình này bất quá pháo hoa toái yêu biệt ly rượu tưới ngàn chén mỏng châm chu nhan ngủ

Khinh hàn Mộ Tuyết gì tùy tướng lần đi kinh niên nhân tự mình bi chỉ nói cuộc đời này ứng dứt khoát

Khoan thai nhạn tự đi lại quay về đồ mi hoa nở hết

cách say chính là thiếu ai một giọt chu sa nước mắt. . . .

Bình luận truyện NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương