Tùy Chỉnh
Đề cử
NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Chương 404: Ta tìm nàng thật cực khổ

Cách bọn họ cách đó không xa, trên một ngọn cây đại thụ, một người phiêu phiêu đứng đó.Một thân áo trắng ở trong gió tung bay. Giống như tiên nhân đứng ở nơi đó. Lại thấy ngọn cây những cành lá rung rinh ở trong gió, người này đứng ở trên lại vững vàng vô cùng.

Dung mạo tuyệt mỹ, đôi mắt màu lam giống như biển rộng trên thế giới khó lường nhất, thâm thúy mà đẹp rực rỡ, tản ra tia sâu kín giống như hào quang băng tuyết .

Trên mặt có vẻ cô đơn cùng tiều tụy, tay đè sáo nhỏ, đang thổi.

Huynh đệ Dương thị cả kinh giật mình chấn động, đây là nam nhân hay là nữ nhân? Là thần tiên hay là yêu quái?

Bọn họ tự hỏi võ công đã xem là không thấp, nhưng cùng người trước mắt này so sánh, quả thực là không thể so sánh nổi. Chỉ cần đứng ở ngọn cây cao nhất này, bọn họ luyện hai mươi năm nữa cũng không đạt được cảnh giới này.

Long Phù Nguyệt lại giật mình chấn động: “Wow, thật khá MM! Vừa lạnh lùng lại thật đẹp, so với Đông phương Bất Bại còn hơn cả Đông Phương Bất Bại. . . . . .”

Nàng đối với tiếng sáo này thật ra không có cảm giác gì, lại nhìn huynh đệ Dương thị, hai người này thế nhưng hai má đỏ như lửa, theo tiếng sáo hoa chân múa tay vui sướng . Nhưng thần sắc trên mặt lại hoảng sợ vạn phần, tựa hồ là bị tiếng sáo thao túng, muốn ngừng ngừng không được .

Long Phù Nguyệt chấn động, bỗng nhiên nhảy dựng lên, kêu to: “Ngừng! Ngừng! Đừng thổi nữa!”

Tiếng sáo run lên, rốt cục dừng lại.

Lại nhìn huynh đệ Dương thị, như là đã đánh một trận đánh ác liệt, tay chân tất cả đều bủn rủn đổ sụp xuống.

Dương Côn Vũ không đứng thẳng được, lay động một cái, suýt nữa té ngã. Long Phù Nguyệt cuống quít vừa đỡ, không ngờ ngón tay vừa mới chạm vào nửa thân mình Dương Côn Vũ. Dương Côn Vũ liền kêu to một tiếng, toàn bộ thân mình tựa hồ bị một luồng ngoại lực kéo bay ra ngoài.

Bùm một tiếng ngã ở trên cỏ, rơi đầu hắn choáng váng hoa mắt , suýt nữa đã ngất đi.

“Gặp quỷ! Côn Vũ, ngươi không sao chứ?”

Long Phù Nguyệt nhảy dựng lên, muốn chạy qua nhìn xem là chuyện gì xảy ra, nhưng đầu suýt nữa tấn công vào trong lòng một người.

May mà hai năm qua khinh công của nàng đã có chút tiến triển, đúng lúc sát ở bước chân, đang muốn ngẩng đầu nhìn xem là ai không có mắt như vậy, nhưng không ngờ thấy hoa mắt, bên hông căng thẳng, đã bị kéo vào trong lòng một người.

Chỉ nghe bên tai một thanh âm trầm thấp thở dài một tiếng: “Phù Nguyệt, ta tìm nàng thật cực khổ!”

Thanh âm này ấm áp mà hơi khàn khàn, còn mang theo một tia hơi run rẩy.

Bình luận truyện NGHỊCH NGỢM CỔ PHI

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi

Danh sách chương