Tùy Chỉnh
Đề cử
Nhật Kí Mr.Ken

Nhật Kí Mr.Ken

Chương 12

....Bị tát phát thấy tám ông trời, tui choáng váng. Em ấy lấy xe rồi đạp đi 1 mạch. Ngồi dậy, nhìn theo e thêm chút nữa rồi quay qua mấy thằng bạn.
_ Con cờ hó nào đạp ông xuống dưới?!!!!!!!!-tui trừng mắt
_ Thằng Năm nổ!!!!!!!!!!!!!!- Cả đám đồng thanh chỉ về phía máy nổ của lớp.
_ Sao mày dám đạp ông xuống dưới?
_ T...ại...tại... mày rề rà quá nên tao mới đạp?-Nó cúm khi thấy tui nổi nóng
_ Tao nói là tao đang khởi động. Mày làm tao dọp bẻ mém chết nè, giờ tính sao hả con trai?
_ Bình tĩnh,đừng nóng,.. chuyện gì từ từ tính, đại ca.....- Nét mặt của nó chuyển sang cầu hoà, nhìn đê tiện không đỡ nổi.
Không nói gì thêm, tui cười nhếch môi rồi vận công sút cho nó 1 phát vô bàn toạ. Dám nửa tháng sau nó vẫn chưa đi cầu được...
Thù đã trả, đời lại tươi đẹp.
_ Bộ mày không biết bơi à?- thằng nào chọt trúng chỗ nhột
_ Không tại tao muốn cho tụi bây thấy tao nín thở lâu cỡ nào thôi...rồi hồi nãy ai cứu tao?-tui lảng sang chuyện khác.
_ Con nhỏ mới bụp mày xong đó. Hồi nãy nó chạy xe ngang qua thấy mày quằn quại nên nhảy xuống vớt mày lên đó.-tụi nó nhao nhao
_ Công nhận nó xinh ha bây, chuyến này để tao chinh phục cho- Thằng Nổ ôm bàn toạ nói chen vào
_ Ê....ê...nãy nó có hô hấp nhân tạo cho tao hông bây?
_ Hô cái con gái mợ mày chứ hô, uống nước nhiều quá sảng rồi à?
Nhìn đồng đã 5h rồi. Trễ giờ rồi! Trễ giờ cơm rồi! Mặc kệ tụi nó ngồi đó, tui lấy xe phóng như bay về nhà. Ba má tui không khó tính nhưng làm gì thì làm cũng không được trễ bữa cơm gia đình. Mình mẩy ướt nhem, đã vậy còn gặp gió ngược chiều, về được tới nhà vừa mệt vừa lạnh teo luôn cái muri.
Mở cổng, tui rón rén đẩy xe vô nhà. Má mà thấy là ăn hành mệt nghỉ luôn. Đột nhiên tiếng"cọt...kẹt...tạch...tạch...tạch.." xé tan bầu không gian tĩnh mịch. Chiếc xe đạp phản chủ rên rỉ. Cũng may là không ai phát hiện. Chạy vù vô nhà, ngó trước ngó sau như anh Giăm-Bông rồi dông thẳng lên lầu tắm rửa. Mười lăm phút sau có mặt ở nhà dưới, đúng 5h30. Hôm nay cơm chiều có thịt chiên, rau muống luộc, canh chua. Không có cá, quá đỡ.
Vừa ăn vừa trình báo tình hình học tập với 2 ông bà. Tối, ông già coi thời sự. Không biết ổng ghiền hay sao mà ngày nào cũng coi. Ngày nào cũng Iraq, Iran, rồi thì Tàu khựa chiếm đảo của Việt Nam. Ổng coi thôi thì không có gì, hễ gặp tin về Tàu khựa là ổng chửi cho thúi um lên. Mấy mụ hàng xóm thì tưởng ba chửi má con tui nên lúc nào gặp tui cũng hỏi sao ba mày lớn tiếng với má mày dữ vậy. Còn má thì chỉ lắc đầu cười trừ. Bây giờ mới biết ổng yêu nước.
Hết màn thời sự là tới phim Hàn của má. Coi được chừng năm phút thì thấy má sụt sùi. Thằng Chơi Song Jông gì gì đó trong phim bị ung thư chết, bỏ lại con nhỏ người yêu đang mang thai. Má khóc quá chừng. Lúc đó tui nằm võng nhớ lại bé cứu mình hồi chiều bỗng thấy lòng nao nao. Không biết ẻm nhà ở đâu nữa. Chán chết. Nằm đó vỗ trán 1 hồi, nhìn đồng hồ thì lúc đó 9h rồi.
_Đi ngủ, mai còn đi học- Má nhắc
Đánh răng rửa mặt xong tui vô phòng nằm mà sao cứ nhớ tới khuôn của em, sao mà lại dễ thương tới vậy, nhớ tới cái áo sơmi đẫm nước của em, ôi sao mà sếch si quá...hix.... Nếu không có em thì chắc giờ tui đã chuyển hộ khẩu xuống nhà vợ chồng thím Hà, anh Bá rồi....
Sáng 6h, như thường lệ. Má réo dậy đi học, mắt nhắm mắt mở đi ra.
Ăn sáng xong tui xách cặp dông vô trường. Vừa vô tới lớp thì tụi nó ồ lên. Không hiểu mô tê gì hết. Ra là thằng cờ hó Năm nổ chơi tui đây mà. Nó muốn trả thù vụ hôm qua tui sút nó. Bây giờ cả lớp ai cũng biết tui không biết bơi. Nhục tới mức chỉ muốn đào cái lỗ dưới đất rồi cắm đầu xuống dưới chết luôn. Đám con gái trong lớp đứa nào cũng chọc. Chỉ có Vi em là không cười. Ẻm nhìn tui với ánh mắt thông cảm, đôi mắt to đen láy, chớp chớp . Đang giữa giờ học thì Vi em viết cho tui tờ giấy. Ệt!!!! Có nằm mơ không vậy, Vi em viết thư cho tui kìa.
Mừng rơn, tui mở ra coi, nội dung là vầy:
"T ko pk bơj thjt ah? Zj màk kũg đj tắm sôg nữa. Vi coá nhỏ e họ bơj jỏj lém, níu mún thì Vi nkờ noá dạy choa..."
Tạm dịch:
"T không biết bơi à? Vậy mà cũng đi tắm sông nữa. Vi có nhỏ em họ bơi giói lắm, nếu muốn thì Vi nhờ nó dạy cho"
Hê hê tự dưng được học bơi với người đẹp, ngu gì không đi. Tui nhìn ẻm gật đầu cái rụp, ẻm nhìn tui cười phát, muốn phọt máu mũi.
Vi em hẹn tan học thì ra gặp nhỏ em họ Vi rồi làm quen nhau luôn...
Tan học, tui đi với ẻm ra quán nước trong căn tin. Nhỏ em họ của Vi ngồi đợi trong đó.
Ủa?! sao ai mà giống bé cứu mình hồi bữa quá vậy?
Chưa kịp mở miệng chào thì" Thằng đó là thằng dê cụ mà bữa em kể chị nghe đó!!!"
Tui đứng hình, Vi em quay qua nhìn tui, mắt chữ A mồm chữ O

Bình luận truyện Nhật Kí Mr.Ken

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Mèo Ttm
đăng bởi Mèo Ttm

Theo dõi