Tùy Chỉnh
Đề cử
Nhật Kí Mr.Ken

Nhật Kí Mr.Ken

Chương 33

Về tới nhà , tui thảy xe xuống cái rầm, ngồi phịch trước cổng nhà thở dốc. Đầu óc bấn loạn, không biết mình vừa làm gì. Ngồi được một lát, tui đứng dậy kêu thằng Đức ra mở cổng.

_Đức!!!Mở cổng!!!

Kêu tới tiếng thứ ba nó mới chạy ra mở cổng.

_Đi chơi với ai vậy đại ca?

Tui đi thẳng vô nhà, không nói với nó câu nào. Nằm xuống võng, tui gác aty lên trán suy nghĩ. Bỗng dưng thấy hối hận tại sao lúc đó không quay lại và ôm bé Trang thật chặt. Thật sữ lúc đó giận quá mất khôn. Càng nghĩ càng thấy mình ngu.

_Đại ca? Đi chơi về làm gì mà mặt chù ụ vậy?

_Im, tao có chuyện buồn.

_Chuyện gì đại ca.

_Im, tao đang suy nghĩ.

_Suy nghĩ gì đại ca?

_Im, tao đang bực.

_Bực gì đại ca?

_Tao bực.....cái mỏ của mày á!!!- Tao sửng cồ lên

_Chỉ có gái mới có thể làm đại ca nổi khùng vầy thôi..hé hé- nó cười đểu tui

_Mày biết gì mà nói, lo đi học bài đi.

_Gì chứ, em thì em đi dép trong bụng đại ca- nó giở giọng rành đời ra

_Ngu! "Guốc" chứ không phải "dép".

_Ăn cơm chưa đại ca?- nó đánh trống lảng để che giấu cái sự ngu của mình.

_Chưa, xuống nấu mì gói ăn.- tui trả lời

_Nữa hả? Ăn quoài, ngán quá.

_Muốn ăn cơm thì tự nấu, tao làm biếng quá.

_Đại ca, nấu cơm đi, ami em về rồi.- nó nhằn

Thấy cũng tội nên tui xống dưới bếp nấu cơm. Ăn trứng tiếp. Ăn xong tui lên phòng làm mấy bài bài toán với học ngữ văn. Lần quần cũng tới 8 giờ mấy gần 9 giờ. Xuống nhà, coi Tv với thằng Đức. Vừa coi vừa nghĩ tới chuyện hồi chiều với bé Trang, bây giờ muốn nói chuyện với bé lắm nhưng mà không biết phải làm sao. Tui móc đt ra bấm số của bé, bấm xong rồi xóa, xóa rồi bấm vô tiếp. Đang bấm thì đt reo.

_Alô?

_Cho mình hỏi có phải T đầu dây hông?

_Phải? Ai vậy?

_Hì, hông nhận ra giọng mình hả?

_Không.

_Linh nè.

_Ủa, Linh hả? Gọi cho T có chuyện gì không?

_À....ừ....Linh muốn coi coi số đúng không đó mà.

_Sợ T xí gạt Linh hả?

_Hông phải....

_Chứ sao?

_Tại....tại...

_Tại gì?-tui hỏi

_Tại...Linh....muốn nghe giọng của T.- nhỏ lí nhí

_Thì giờ nghe rồi nè. Có chuyện gì Linh nói đi.

_À, Linh chỉ muốn hỏi là mai 5 giờ T lại nhà Linh được hông?

_Ài, hỏi hồi trưa rồi mà cô nương, chiều mai 5 giờ T qua nhà Linh.

_Chắc chắn luôn nha.

_Ừ, chắc mà.

_Hi hi, vậy Linh yên tâm rồi, thôi, bye bye T nha.

_Bye Linh.

Tui tắt đt, mắt dán lên trần nhà. Nói chuyện với nhỏ Linh xong, tui bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn mặc dù chỉ là 1 chút. Xuống bếp, lấy hộp sữa, tui tu ừng ực. Hết nửa hộp. Trả lại hộp sữa cho cái tủ lạnh. Tui đi lên nhà trước coi TV tiếp. Chán. Cáp gì mà phát toàn phim chán phèo. "Bíp!Bíp!", có tin nhắn. Mở ra coi:

_Ngủ ngon nha T .

Tin nhắn của nhỏ Linh, lại còn thêm cái dấu quỷ gì vô nữa. Nhắn lại chúc nhỏ ngủ ngon xong thì lại "Bíp!Bíp!", tin nhắn nữa à.

_Em xin lỗi anh chuyện hồi chiều, lúc đó em hơi lớn tiếng.- tin nhắn của bé Trang.

Ế!!!! Bé nhắn tin xin lỗi. Mừng như bắt được vàng, tui hí hoáy nhắn lại:

_Em có lỗi gì mà xin, cái đó cũng tại anh.

_Anh đừng giận em nha....T^T- bé Trang trả lời

_Anh biết rồi, anh không giận em. Hì.

_Hi hi, anh ngốc.

_Ê, nói ai ngốc hả?

_Anh là đồ đại ngốc.

_Hứ, giận.

_Thôi mà, em giỡn mà. Đừng giận em thương thương

Nhắc mới nhớ, tui liền nhắn tin hỏi bé Trang:

_Vậy hồi chiều em nói thật không?

_Thật gì anh?- bé ngây ngô

_Em...nói..em thích anh đó.

_Hì...

_Cười gì, trả lời đi.

_Hì...có...em thích anh ^x^! Anh có thích em hông?

_Ừ thì...hì hì...

_Trả lời em đi.

_Ờ thì...chừng nào gặp nhau đi anh nói, cái này phải nói trực tiếp.

_Trả lời em đi.

_Hông.

_Hứ,giận.

_Giận kệ cô...blêu .

_Anh là đồ xấu xa...hông thèm nói chuyện với anh nữa.

Rồi tui với bé nhắn tin cho tới khuya luôn. Lần đầu tiên nhắn tin với một người lâu như vậy, tui thấy thật là..........tốn tiền thấy mẹ. Chắc rủ bé xài Vietnammobile cho đỡ tốn.

Sáng, thằng Đức lấy đồ sửa soạn về.

_Đi về bằng gì?

_Xe ôm chứ gì.

_Ừ, rồi chừng nào mày về đây nữa?

_Hên xui, thôi bai bai nhá đại ca.

_Ừ.

Thằng Đức chạy ù ra chỗ ông xe ôm. Chiếc xe Dream của ông xe ôm rồ ga rồi vọt đi. Tui cũng đẩy xe ra khỏi nhà, khóa cửa cổng lại, tui nhảy lên xe rồi đạp tới trường. Vô lớp, thằng Kì Lân mặt hầm hầm nhìn tui. Tui cũng hiểu chuyện gì xảy ra. Tui bụm miệng cười sằng sặc. Thằng cờ hó chửi tui như tát nước:

_Con mẹ mày, mày cho tao số của đứa nào vậy?

_Số....của nhỏ Linh....há há há- nhìn mặt nó không nhịn nổi cười

_Số của bà nội mày hả? Mẹ nó, nhờ mày à tao mất chầu nước, mém mất trinh luôn, mẹ mày!!!!

_Sao? Éo hiểu?- tui thắc mắc

Há há há, ra là hôm qua nó nhắn tin qua số con vẹo, rủ con vẹo đi uống nước, con vẹo đồng ý. Trùng hợp cái là con ẹo đó cũng tên Linh....cờ hó Lân này ngu không tả nổi. Tưởng hẹn được người đẹp đi chơi ai dè ra con vẹo. Thằng tính đánh bài chuồn thì bị con vẹo túm đầu lại, vậy là mất chầu nước. Ngồi nói chuyện thì bị con vẹo vuốt từ trên xuống dưới, tới lúc về còn bị rủ đi khách sạn....hên là nó thoát được. Nghĩ lại thấy mình cũng ác quá nên giờ chơi dẫn nó ra căn tin mời nó uống nước.

Bình luận truyện Nhật Kí Mr.Ken

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Mèo Ttm
đăng bởi Mèo Ttm

Theo dõi