Níu Tay Tớ Một Lần, Được Không? / Chương 28 - 29


A A A B

Chương 28 - 29


Níu Tay Tớ Một Lần, Được Không? - update - Chương 28 - 29
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!)

Chương 28


@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Bảo Nam đúng là một cô nhóc vô ưu. Mấy hôm trước còn mặt mày ủ dột, giờ đã trở lại làm một thằng “con trai” tràn đầy năng lượng. Nhìn dáng vẻ vội vàng của nó khi lao xuống canteen khiến Vũ Hoàng khẽ bật cười, cô nhóc này đúng thật chẳng có chút nữ tính nào cả. “Đắc Thành rốt cuộc là làm thế nào mà phát hiện ra được thân phận thật của cậu ta vậy?”

Bảo Nam đương nhiên vui vẻ, bởi từ hôm hội trại đến giờ, mối quan hệ giữa Đắc Thành và nó đã trở lại như bình thường. Đúng là khiến nó nhẹ nhõm hẳn. Bảo Nam lại có thể tiếp tục chuyên tâm mà học thêm cùng Vũ Hoàng, nói sao thì kì thi học kì cũng đến gần rồi lắm rồi. Nếu tình trạng điểm chác còn giống như giữa kì thì nhất định cuộc sống sau này của nó sẽ còn rất bi thảm.

Có điều Bảo Nam không cần phải đến thư viện nữa, tuần ba buổi đến câu lạc bộ với nó đã quá đủ rồi. Thế nên dạo này thông thường Bảo Nam thường ngồi ở phòng tự học, nếu có gì không hiểu thì chạy qua réo Vũ Hoàng. Tuy có chút phiền phức, nhưng nhìn cái bộ dạng hí hửng ra mặt của Bảo Nam khi giải được bài khiến Vũ Hoàng không chịu được, đành phải quay sang chỉ

bài cho nó. Vả lại dạo này Bảo Nam cũng có chút tiến bộ, không còn hễ chút là gọi cậu nữa nên cũng không đáng ngại lắm.

-Vũ Hoàng này! Bảo Nam ngồi ở giường gọi với sang.

-Lại là bài nào vậy? Vũ Hoàng đang đọc sách thản nhiên nói. Đem qua đây!

-Không phải – Bảo Nam đi sang giường cậu, biểu hiện có phần lấm lét – Cho tôi mượn điện thoại của cậu đi!

-Bài tập thì đã xong hết chưa mà qua đây mượn điện thoại tôi? Để làm gì?

-Mượn để lên mạng mà. Cậu nhìn đi, suốt ngày ở kí túc xá chán chết đi được. Cái điện thoại này lại vào mạng chậm rì nữa…

-Cậu thì có việc gì để làm chứ, chờ một chút cũng chẳng sao đâu! Không cho! Vũ Hoàng lạnh lùng nói.

-Keo kiệt! Bủn xỉn!

Bảo Nam bực dọc nói, rồi chán nản leo lên giường, mở cái điện thoại ra. Nhìn qua Vũ Hoàng, tên nhóc lúc nào cũng cắm mặt vào sách vở, cần gì phải dùng điện thoại xịn vậy chứ. Người ta chỉ mượn một chút thôi cũng không được, đáng ghét!

-Này, cậu đang chửi thầm tôi đấy hả? Sao ngứa tai quá vậy? Vũ Hoàng nhìn thấy dáng điệu thảm não của Bảo Nam thì có chút để tâm, quay sang trêu nó.

-Ở ác thì phải chịu người ta xỉ vả thôi! Đâu chỉ có mình tôi ghét cậu! Bảo Nam tiếp tục cằn nhằn.

-Hừ, phải chiều theo ý cậu thì mới là người hiền lành à? Vũ Hoàng nhún vai bất lực. Muốn mượn thì qua đây lấy, cơ mà tôi nói trước, cấm cậu lục lọi lung tung đấy!

-Trong điện thoại cậu thì có gì để tôi lục lọi chứ! Bảo Nam phóng đến đem ngay điện thoại của Vũ Hoàng về giường, khẽ mỉm cười ranh mãnh. Chẳng lẽ lại có ảnh nóng của cậu trong này sao?

-Thật là! Vũ Hoàng bật dậy nhìn nó bực dọc. Còn nói lung tung nữa thì tôi lấy lại đấy!

-Biết rồi!

Bảo Nam mặc kệ lời Vũ Hoàng nói, thản nhiên mở ứng dụng ra để vào facebook. Điện thoại đắt tiền đúng là khác hẳn, giao diện rộng, lại chẳng phải chờ đợi lâu. Bảo Nam thoải mái lướt web, rồi mới sực nhớ ra, hình như mình vẫn chưa đăng nhập thì phải. Vậy cái địa chỉface này là của Vũ Hoàng?

Bản tính tò mò nổi lên khiến Bảo Nam lấm lét nhìn sang Vũ Hoàng, lúc này vẫn còn đang chăm chú đọc sách. Hóa ra cậu ta cũng dùng mấy thứ này, vậy mà lúc nào cũng tỏ ra lạnh lạnh lùng lùng. Để tôi xem cậu viết những gì?
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Bảo Nam khẽ giấu một nụ cười gian xảo, rồi tiếp tục lục lọi face của cậu. Nhưng ngoài cái thông tin cá nhân ra thì trên trang của Vũ Hoàng chỉ toàn là hình của một cô gái rất xinh xắn. Tên nick là lizy à, có thể là ai được nhỉ? Bảo Nam càng xem càng tò mò, tên Vũ Hoàng này bình thường tỏ ra ghét con gái như vậy, hóa ra là do không đủ xinh. Cô gái này gương mặt thì khả ái, dáng người cân đối, lại còn ăn vận đẹp như vậy, chắc chắn là con nhà giàu có rồi. Thì ra là do tiêu chuẩn của cậu ta quá cao!

“Hi”.

Đột nhiên cô nhóc tên lizy nhảy vào chat, khiến Bảo Nam giật mình. Nó nhíu mày suy nghĩ, không biết có nên trả lời không. Nếu Vũ Hoàng biết được, chắc lại la ó ỏm tỏi cả lên. Cơ mà nó thật sự tò mò quá!

“Gì vậy?”

“Lâu lắm rồi em mới thấy anh lên face. Mà hình như đây là lần đầu anh trả lời tin nhắn của em thì phải?”
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Bảo Nam vừa đọc tin vừa nghĩ ngợi. “Tên nhóc này thì ra vẫn kiêu ngạo như vậy, con gái người ta xinh xắn là thế, mà còn chảnh chọe không thèm trả lời tin nhắn. Đúng là biết cách làm màu mà!”. Nó khẽ liếc sang nhìn Vũ Hoàng, lúc này vẫn không có động tĩnh gì, bèn yên tâm nhắn tiếp.

“À, dạo này anh hơi bận. Mà em gọi anh có việc gì không?”
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) “Đầu tuần sau em sẽ về Việt Nam, lúc đó mình gặp nhau được không?”
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) “Ơ, là con gái đang ở nước ngoài sao? Thảo nào lại xưng anh ngọt xớt như vậy? Chín năm ở nước ngoài, chắc chắn là cũng có vài mối tình sâu đậm rồi!”. Bảo Nam tự mình tưởng tượngp, rồi quả quyết khẳng định, Vũ Hoàng đích thị là tay lăng nhăng giả vờ lạnh lùng để thu hút bọn con gái. Đã vậy, tôi cho cậu khốn khổ một phen!

“Được thôi, anh đang học ở trường NTB. Thứ hai này hẹn gặp em ở quán cà phê Zic Zắc gần đó nhé”.
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) “Em nhất định tới đó, anh không được cho em leo cây đâu!”
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Cô gái kia nhanh nhảu nhắn lại, còn gửi thêm một cái icon hình trái tim đỏ tươi, khiến Bảo Nam không chịu nổi lăn ra cười. Con gái gì mà đỏng đảnh quá vậy, chắc là khiến Vũ Hoàng đau đầu không ít.

“Rầm”.

Bảo Nam bị tấn công bất ngờ, theo phản xạ vội chui vào góc giường, lấm lét nhìn sang. Vũ Hoàng lúc này đang đứng ngay bên cạnh nó, đấm một đòn thật lực xuống bàn, gương mặt đang rất giận dữ. Bảo Nam nhìn thấy cái dáng vẻ đángsợ đó của cậu thì vội thu mình như con mèo ướt mưa, chìa cái điện thoại ra, nét mặt cực kì bi thảm:

-Xin lỗi! Tôi chỉ định…

-Hừ! Vũ Hoàng lúc này đang cố gắng kiềm chế, cả người nóng ran lên. Cậu có biết cô gái kia là ai không hả? Còn dám nhắn tin hẹn gặp, có biết là đã gây phiền phức lớn thế nào không?

-Tôi thấy hình cô ấy trên trang cá nhân của cậu nhiều như vậy nên nghĩ là người quen thôi mà!

-Thế nên cậu tự ý trả lời tin nhắn của con bé hả? Vũ Hoàng lúc này vẫn còn đang rất bực bội. Mấy tấm hình đó, là do nó tự ý tag tôi vào!

Vũ Hoàng nói, rồi giật phăng cái điện thoại trên tay Bảo Nam, khó chịu đi về giường. Tự dưng lại giải thích với cậu ta làm gì. Lẽ ra ngay từ đầu đã không nên cho cậu ta mượn điện thoại, giờ gây họa lớn rồi. Còn hẹn gặp nữa, cậu biết phải làm sao đây. Cô gái kia vốn không phải là nhân vật có thể dây dưa vào, không biết là lần này về nước bao lâu nữa, tốt nhất là cứ cắt đứt sớm để tránh hậu họa về sau.

Vũ Hoàng nghĩ, rồi quyết định phải sử dụng Bảo Nam một lần. Cậu đến bên giường, nhìn chằm chằm vào nó rồi cất giọng lạnh tanh:

-Sự việc lần này rất nghiêm trọng, cậu định chịu trách nhiệm sao đây?

-Tôi đã xin lỗi rồi mà! Bảo Nam rụt rè đáp.

-Cậu có biết cô gái kia là ai không?

Bảo Nam đương nhiên không biết, liền khẽ lúc lắc đầu. Vũ Hoàng đành bất lực ngồi xuống, kể sơ lược. Cô gái với cái nick lizy khi nãy là Phan Thùy Linh, học dưới cậu một lớp. Cả hai người đều được đưa ra nước ngoài học, và xui xẻo thế nào mà lại chuyển đến cùng một trường. Thùy Linh rất xinh xắn đáng yêu nhưng tính tình thì khó chịu không ai bằng. Cô đã thích cái gì thì nhất định sẽ chiếm đoạt cho bằng được.

-Và tôi đương nhiên cũng nằm trong list những thứ mà con bé chọn. Vũ Hoàng kể đến đây thì chán nản thở dài.

-Cậu thường ngày phách lối như vậy, cũng có người có thể thuần phục được sao? Cô gái này quả thực không đơn giản. Bảo Nam nghe đến đây thì bật cười thích thú.

-Tôi không giỏi đối phó với con gái, nhất là những cô cứ bám dính không nhả. Với lại trọng điểm là gia thế của cô ta khá khủng, nếu không cần thiết thì tốt nhất là không nên dây vào! Vũ Hoàng nói tiếp, giọng vẫn còn khá căng thẳng.

-Cậu là con gái của chủ tịch mà còn sợ cô gái này sao? Là cao nhân phương nào vậy?

-Không phải sợ mà là không muốn đối đầu – Vũ Hoàng bực bội giải thích – Thùy Linh là con gái của người đứng đầu Đại Hùng bang – Phan Đắc Hưng. Nói cách khác là người đang chiếm giữ vị trí trước đây của ba cậu đấy!

-Tôi có nghe qua rồi – Bảo Nam nghe nhắc đến tên người này thì liền ngồi phắt dậy, nghiêm túc – Ông ta chính là người đã lật đổ “Tùng cáo” – kẻ từng phản bội ba tôi đúng không?

-Cậu cũng có chút kiến thức đấy – Vũ Hoàng nói tiếp – Đại Hùng bang vốn là thế lực có thể đối đầu với Long Hổ bang. Nhưng từ ngày Tùng cáo bị hạ bệ, ba cậu đã không còn ý định trở về Đại Hùng bang nữa mà chuyên tâm vào lo việc ở Long Hổ bang, quan hệ giữa hai bên cũng được thiết lập. Có thể nói Phan Đắc Hưng là người rất tinh ý, ông ta chịu bắt tay với chúng ta chính là để tránh xung đột không cần thiết mà chuyên tâm mở rộng địa bàn, hiện giờ thế lực của Đại Hùng bang cũng không phải là vừa đâu. Tôi cũng không thể vì một Thùy Linh mà vô cớ đắc tội với ông ta được, chỉ có thể gặp cô ta ở đâu thì trốn biến…

-Xin lỗi, tôi không ngờ lại gây ra rắc rối lớn như vậy cho cậu – Bảo Nam rụt rè nói, xen hai bàn tay vào nhau đầy lúng túng – Vậy giờ tôi có thể giúp gì được không? Cậu cứ nói đi, tôi nhất định bán mạng làm!

-Được vậy thì tốt! Vũ Hoàng mặt mày có phần tươi tỉnh một chút, nói tiếp. Tôi muốn cậu thứ hai này trước mặt Thùy Linh giả làm bạn gái tôi!

-Cái gì! Bảo Nam bị bất ngờ hét ầm lên, rồi đưa mắt nhìn cậu đầy kinh hãi. Sao tự nhiên lại bắt tôi làm việc kì cục vậy?

-Thùy Linh vốn là người tự tôn rất cao, nếu biết tôi đã có bạn gái rồi thì sẽ chẳng thèm đụng vào một cọng tóc của tôi nữa. Lúc đó không những tôi được tự do, mà lại còn khôngđắc tội gì với Đại Hùng bang, chính là nhất cử lưỡng tiện rồi. Cậu chịu khó một chút để chuộc lỗi đi!

Bảo Nam cúi mặt suy nghĩ, trong đầu rối tung lên. Nó chẳng muốn làm việc này, cơ mà họa này là do nó gây ra, giờ chẳng phải bản thân nó nên chịu trách nhiệm sao? Nghĩ vậy, Bảo Nam liền hít một hơi sâu, rồi quay sang Vũ Hoàng, nói một cách chán nản:

-Được rồi, tôi đồng ý!

Vũ Hoàng nhìn thái độ bất lực của Bảo Nam thì có chút không hài lòng. Giả làm bạn gái của cậu thiệt thòi cho nó đến vậy sao? Quả thật có chút uất ức. Nhưng đành vậy, bây giờ việc quan trọng nhất cậu cần làm chính là cắt đuôi Thùy Linh – cô nhóc đã từng khiến cậuđau đầu không ít.

 

Chương 29

 
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Trưa thứ hai đầy nắng, cộng với việc phải chờ đợi quá lâu khiến cho Vũ Hoàn 

Hoàng cảm thấy hơi bực dọc. Cậu đứng dựa lưng vào tường nhà vệ sinh công cộng gần trường, nét mặt nhuốm phần mệt mỏi. Cứ nghĩ đến lát nữa còn phải gặp lại Thùy Linh là Vũ Hoàng phấp phỏm không yên. Cô nhóc này tại sao lại đột nhiên trở về Việt Nam vậy? Cũng một thời gian rồi không gặp mặt, đúng là khiến cậu có chút bất an…

Chín năm trước, việc gửi một đứa trẻ bảy tuổi sang nước ngoài đúng là một quyết định táo bạo của ông Huy, và cũng mở ra một con đường mới cho Vũ Hoàng. Ở đây cậu được một người đàn em tín cẩn của ông chăm sóc, dạy cho ngoại ngữ, rồi đến trường cùng những đứa trẻ ngoại quốc. Vì là khu vực có nhiều người Việt sinh sống, nên Vũ Hoàng cũng không mấy lạc loài. Chỉ là, dụng ý của ba mình cậu vốn hiểu rất rõ, nên việc kết giao đối với Vũ Hoàng quả thật không mấy cần thiết.

Khi đó, ngoài ngày hai buổi đi học thì Vũ Hoàng toàn ru rú ở trong phòng, cuộc sống nếu so với bây giờ thì đúng là rất buồn tẻ. Người chú đảm nhận trách nhiệm chăm sóc Vũ Hoàng nhất mực kính trọng cậu, nhưng ngoài ra thì tuyệt nhiên không hề có một biểu hiện yêu thương gì cả. Để đào tạo một người kế nghiệp như ý, ba cậu quả nhiên đã bỏ ra không ít công sức. Nếu đã vậy, cậu chỉ còn cách làm cho ông hài lòng thôi, không phải sao?

Vậy mà, cuộc sống vốn dĩ bình lặng của Vũ Hoàng, vào hai năm trước đã bị một cô nhóc chenvào, khiến nó trở nên đầy sóng gió. Thùy Linh vì sao phải ra nước ngoài, đến giờ cậu cũng chưa rõ. Chỉ nhớ một ngày nọ, cô đột nhiên đến trường cậu nhập học, rồi từ đó bám dính cậu không buông. Khi đó Vũ Hoàng không ghét cô, chỉ là cảm thấy hơi phiền phức. Từ lúc bị đưa sang đây, cậu đã tự quyết định con đường đi cho riêng mình. Đơn độc, cái cảm giác này lúc đầu thật khiến người ta không thoải mái, nhưng nếu tồn tại quá lâu lại trở thành một thói quen. Sự xuất hiện của Thùy Linhkhi ấy đột nhiên trở thành mối đe dọa và khiến cho Vũ Hoàng trăn trở không ít. Quả thật lúc đó cậu đã dao động, bởi một cô gái xinh xắn nhiệt tình luôn xuất hiện bên cạnh mình, nhưng cái cảm xúc thoáng qua ấy ngay lập tức bị dập tắt sau khi cậu biết cô là tiểu thư của Đại Hùng bang…

Có một chút dày vò, một chút tiếc nuối và đau đớn trong tim, khiến Vũ Hoàng khẽ run người khi nhớ lại. Hình bóng của cô gái đó hóa ra vẫn chưa thể xóa sạch trong tim cậu, điều này quả thật khiến Vũ Hoàng đau đầu. Cậu khẽ ngước mặt lên để giấu một tiếng thở dài thật nhẹ, lần này gặp mặt, cô gái này nhất định sẽ rời xa cậu mãi mãi. Không thể phủ nhận, cũng không thể chối bỏ, cậu tin rằng mình hiểu rõ Thùy Linh hơn bất cứ ai. Chỉ cần nhìn thấy sự xuất hiện của Trần Bảo Nam, cô chắc chắn sẽ không còn cần cậu nữa. Bởi Thùy Linh là một cô gái, khi muốn làm gì thì sẽ quyết tâm đến cùng, nhưng nếu đó đã là vật sở hữu của người khác, cô sẽ chẳng còn chút hứng thú nào cả. Lòng tự trọng và bản tính ngang ngạnh của một cô gái 15 tuổi đã khiến Vũ Hoàng phải đau đớn trong một khoảng thời gian dài, liệu lần này có thể thật sự kết thúc?

-Sao tự nhiên lại thẫn thờ như vậy?

Bảo Nam đột nhiên xuất hiện, cắt ngang dòng suy nghĩ của Vũ Hoàng. Cậu khẽ nhếch một nụ cười thật nhạt, ra vẻ như không có chuyện gì cả. Cô gái này quả thật rất có tài biến hóa, ở trường thì tưng tửng đúng chất một thằng con trai, nay lại xuất hiện một cách nữ tính như vậy. Vũ Hoàng khẽ lướt nhìn một lượt, hiện giờ Bảo Nam đang mặc một một cái quần jean bó sát người, thêm một chiếc áo thun trắng và khoác ngoài một sơ mi kẻ sọc caro, trông đơn giản mà khỏe khoắn. Nếu cộng thêm nụ cười tươi tắn hồn nhiên lúc này nữa thì đúng là có chút khiến cậu nao lòng. Chỉ là giờ đây trong đầu Vũ Hoàng đã bị choáng ngợp bởi Thùy Linh, người mà sắp tới đây cậu phải thật sự từ bỏ.

-Không có gì! Đi thôi!

Vũ Hoàng nói, rồi thản nhiên nắm lấy tay Bảo Nam, dắt nó đi đến quán café gần đó. Bảo Nam có hơi bất ngờ trước hành động của cậu, không kịp suy nghĩ đã gạt tay Vũ Hoàng sang một bên, nhìn cậu đầy thắc mắc:

-Sao tự nhiên…

-Không làm thì thôi, đã giả thì phải cố cho giống chứ! Cậu chịu khó chút đi!

Vũ Hoàng nói, rồi lạnh nhạt nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn bên cạnh lôi đi. Có lẽ cậu hơi đường đột, cũng hơi bất nhẫn, nhưng mà giờ đây quả thực tâm trạng của Vũ Hoàng đang rất rối bời. Cậu đã không để ý rằng, bàn tay của mình hiện giờ đang nắm rất chặt, cốt để che giấu những cảm xúc vốn phải chôn chặt trong lòng. Bảo Nam cảm thấy hơi đau, nên ngây thơ nghĩ rằng Vũ Hoàng chắc đang giận nó, liền quay sang nhìn cậu, lí nhí nói:

-Xin lỗi, tôi đã làm sai gì rồi, đúng không?

Vũ Hoàng ngừng bước, quay sang nhìn nó thật buồn. Cái ánh mắt mà trước giờ Bảo Nam chưa từng thấy, thậm chí còn không dám nghĩ đến. Rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến tên nhóc vô tâm này mệt mỏi đến vậy, Bảo Nam quả thực rất muốn biết. Lần này đi, thật sự chỉ đơn giản là từ chối một cái đuôi bám cứng như lời Vũ Hoàng đã nói sao?

-Lần này nhờ cả vào cậu đấy – Vũ Hoàng vừa nói vừa lảng đi ánh nhìn sâu vào mắt mình của Bảo Nam – Có lẽ phải tỏ ra thân mật một chút, không vấn đề gì chứ?

-Không sao – Bảo Nam buột miệng nói, tâm trạng bỗng dưng rối bời – Tôi sẽ cố gắng hết sức!

-Cảm ơn cậu!

Vũ Hoàng nói nhẹ tênh, rồi khẽ siết chặt tay Bảo Nam đi tiếp. Chỉ là cô nhóc bên cạnh cậu hiện giờ đã bị câu nói vừa rồi làm cho rối trí. Ba tiếng cảm ơn cậu của Vũ Hoàng đột nhiên cho Bảo Nam cảm giác rất thật lòng. Tại sao vậy? Một người trước giờ chưa từng thể hiện cảm xúc trước mặt nó, lại đang làm gì đây? Bảo Nam cảm thấy hơi tức ngực, hơi thở bỗng nhiên gấp gáp. Cảm xúc bây giờ của nó, là đau đớn, tiếc nuối hay ganh ghét? Không phải, chắc chắn không phải. Nó chỉ đơn giản là đang tò mò, rốt cuộc Thùy Linh là một cô gái như thế nào mà lại có thể khiến Vũ Hoàng trở nên thế này? Nhất định là thế, tim nó đau là do trời đang nắng gắt, và cái tên đáng ghét bên cạnh cứ nắm chặt tay nó lôi đi như thể nếu gặp người đó trễ thêm một giây thì cả thế giới sẽ sụp đổ vậy.

Bảo Nam khẽ lắc đầu để xua tan đi những dòng suy nghĩ đang dạt dào trong tâm trí. Bởi nó tuy ngốc, nhưng hiểu rất rõ vai trò của mình. Vũ Hoàng đưa nó đến đây cốt là để làm cớ mà đẩy Thùy Linh ra khỏi tầm tay cậu ta, còn tại sao cậu lại làm thế thì giờ Bảo Nam chẳng màng đến nữa. Nó chỉ cần làm tốt nhiệm vụ của mình rồi rời khỏi đó thật nhanh, đẻ trở lại là một Trần Bảo Nam hoạt bát vô ưu. Đúng vậy, chỉ đơn giản thế thôi…

Vũ Hoàng đưa tay đẩy cửa quán bước vào, lướt nhìn quanh một lượt. Cậu khẽ nhếch miệng cười nhạt, rồi từ từ tiến đến một bàn nằm sâu trong góc. Cô gái ngồi đó quả thật rất xinh đẹp. Nước da trắng, làn môi mọng đỏ e ấp, cùng với một suối tóc dài thả hờ xuống một bên vai khiến cô toát ra một vẻ nữ tính kì lạ. Bảo Nam nghe thấy tim mình đập mạnh, trong lòng dâng lên thứ cảm xúc khó tả. Hai người này, quả thật rất xứng đôi.

Quãng đường đi từ cửa quán vào đến bàn tầm mười bước nhưng Bảo Nam có cảm tưởng như đã qua một vòng trái đất. Cô gái đó, nét mặt hầu như không có chút cảm xúc nào cả, chỉ đang nhìn chằm chằm vào hai người. Vũ Hoàng thì vẫn thản nhiên nắm lấy tay BảoNam lôi vào, nhưng nó cảm nhận được cái siết tay càng ngày càng chặt của cậu. Bỗng dưng nó cảm thấy mình thật dư thừa, tên nhóc này rốt cuộc là đi từ chối hay trùng phùng vậy, tại sao lại đưa nó đến gặp một cô gái tuyệt vời thế này. “Lấy mình là cớ để từ chối cô ấy, không phải quá nực cười rồi sao?”, Bảo Nam cay đắng nghĩ, trong đầu đang nóng dầnlên như sắp nổ tung.

-Đến rồi sao? Thùy Linh khẽ ngước lên nhìn Vũ Hoàng, cất giọng bình thản.

-Phải!

Vũ Hoàng nói, giọng lạnh tanh, nhưng Bảo Nam lại cảm thấy tay cậu đang rất nóng rát. Thùy Linh khẽ chuyển ánh nhìn sang đôi bàn tay đang nắm chặt của hai người, khẽ nở một nụ cười thật nhạt:

-Đem theo một cô gái đến gặp em, anh không cảm thấy mình quá tàn nhẫn rồi sao?

-Anh trước giờ vẫn nhẫn tâm như vậy, em quá rõ rồi mà!

Vũ Hoàng nói, rồi đột ngột buông tay Bảo Nam ra, kéo ghế ra hiệu bảo nó ngồi xuống. Cậu quay sang nhìn Thùy Linh, cất giọng thật bình thản:

-Chắc anh phải giới thiệu một chút! Đây là bạn gái của anh!

Vũ Hoàng vừa nói vừa đưa tay sang khoác vai Bảo Nam, khiến nó cảm thấy thật nặng nề. Nhìn ánh mắt của hai người họ, đột nhiên Bảo Nam thấy cổ họng mình hơi đau rát. Nơi này hình như đã không còn chỗ nào cho nó nữa…

 


Prev

Bình luận

Bạn còn lại 250 ký tự

Bình luận facebook