Níu Tay Tớ Một Lần, Được Không? / Chương 4 - 6


A A A B

Chương 4 - 6


Níu Tay Tớ Một Lần, Được Không? - update - Chương 04 - 06
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!)

Chương 04 


@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Trời cao không toại nguyện cái ước vọng độc ác của Bảo Nam, nên Vũ Hoàng không những không nghẹn chết, mà còn ngày càng nổi tiếng khắp trường. Bảo Nam cũng nổi tiếng không kém, nhưng với danh nghĩa là cái đuôi của cậu ta. Nó không có đủ bản lĩnh như Vũ Hoàng, nên mỗi ngày bị bọn con gái nhìn chằm chặp là nó có cảm giác người đang bị mòn dần đi, thật là cực kì khó chịu. Còn nhân vật chính thì vô cùng thản nhiên, ra vẻ như với nhan sắc như “thế này” thì chuyện đang xảy ra quả thật rất bình thường.

Bảo Nam bĩu môi nhìn Vũ Hoàng, rồi mở hộc tủ lấy giầy. Nó thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy một lá thư nằm gọn lỏn trong đấy. Bảo Nam ngờ vực đóng hộc tủ lại, đọc cẩn thận tên nó trên cánh cửa, rồi mới an tâm lấy thư ra. Vũ Hoàng đứng bên cạnh nhìn thấy cử chỉ kì lạ của nó thì phì cười, nói bằng giọng lạnh tanh:

-Này, chỉ là một lá thư thôi, có cần căng thẳng vậy không?

-Thì do là lần đầu tiên nhận được thư bạn học gửi mà. Bảo Nam hào hứng nói, rồi bất ngờ u ám khi nhìn thấy ánh nhìn khinh khỉnh của Vũ Hoàng.

-Là lần đầu thật sao? Vũ Hoàng cười nhạt.

-Gì chứ, cậu khinh người vừa thôi. Bảo Nam tức khí mắng hắn, rồi tò mò quay sang dọ hỏi. Chẳng lẽ cậu cũng nhận được thư?

-Chuyện đó đương nhiên, tôi đang phiền đến chết đi được đây.

Vũ Hoàng nói, rồi thản nhiên mở hộc tủ ra, trong đó tràn ngập không những thư mà còn quà và đồ ăn nữa. Bảo Nam há hốc mồm nhìn cậu ta, thắc mắc:

-Này, cậu có nhiều đồ ăn như vậy, sao còn mỗi bữa sáng bắt tôi phải chen lấn đi mua hả?

-Đây là đồ không rõ nguồn gốc, sao tôi dám ăn chứ. Vũ Hoàng thờ ơ trả lời. Lỡ có kẻ ác tâm bỏ thứ gì vào ám hại tôi thì sao?

-Thì ra là cậu cũng biết sợ. Vậy cậu không nghĩ là tôi cũng biết âm thầm hạ độc thủ à? Bảo Nam nhìn Vũ Hoàng, cười cợt.

-Tôi mà có chuyện gì thì chắc chắn cậu sẽ thảm hơn gấp đôi, chắc chắn đấy.

Vũ Hoàng nói giọng lạnh tanh, rồi thản nhiên lấy hết đống thư và quà ra khỏi hộc tủ, đem đến sọt rác gần đó vứt. Bảo Nam nhìn thấy cảnh này, quay sang bức xúc mắng:

-Này, cậu làm thế là sao hả? Người ta nhọc công viết thư, làm quà cho cậu, cậu không thèm liếc qua một cái thì vứt đi à?

-Hừ. Vũ Hoàng ngán ngẩm quay sang liếc đống đồ đó một cái, rồi đi thẳng.

“Tên này quả thật quá khinh người mà”, Bảo Nam lẩm bẩm, rồi tiếc nuối nhìn đống đồ ăn bị bỏ phí. Mặc kệ vậy, nó còn phải vào lớp. Đến nơi, Bảo Nam mới chợt nhớ ra lá thư hồi nãy. Nó hồi hộp lấy lá thư ra, rồi quay sang hỏi Vũ Hoàng lúc này đang thản nhiên đọc sách:

-Này, cậu nhận được nhiều thư như vậy, thế có lần nào mở ra đọc chưa?

-Không có. Vũ Hoàng đáp lạnh tanh.

-Thật sao? Bảo Nam đưa cặp mắt ngờ vực nhìn cậu chằm chặp. Một lần cũng chưa đọc?

Vũ Hoàng nhìn cái vẻ mặt háo hức của nó thì không chịu được, quay mặt đi nói khẽ:

-Thật ra có đọc một lần.

-Phải vậy chứ. Bảo Nam thích thú quay sang tấn công Vũ Hoàng. Thế trong đó viết gì vậy?

-Viết những lời lẽ rất sến súa, ớn lạnh. Tôi xem xong thì trúng độc đến mấy ngày.

Bảo Nam nghe cậu ta nói, có phần hơi chột dạ. Nó nhìn lá thư chằm chằm, thắc mắc:

-Thật sự đáng sợ vậy sao?

Vũ Hoàng ngồi bên thấy cái sự ngờ nghệch của nó thì ngứa cả mắt, quay sang nói gọn lỏn:

-Mà cậu hồi hộp làm gì? Không nhớ mình đang là con trai sao? Nếu có thư thì cũng là con gái tỏ tình thôi…

-Nhưng đây là thư của con trai mà!

Bảo Nam ngắt lời Vũ Hoàng, khiến cậu quay sang nhìn nó, ngờ vực.

-Sao cậu biết?

-Thì trên thư ghi tên Nguyễn Đức Hoan đây này. Bảo Nam đưa sang cho Vũ Hoàng xem.

-Đúng thật. Vũ Hoàng nhìn sang, rồi nhíu mày thắc mắc. Không lẽ tên này bị gay?

-Gì chứ. Cậu đừng có nói xằng.

Bảo Nam giật lại lá thư, tiện thể liếc cho Vũ Hoàng một cái sắc lẹm. Không phải vậy chứ, lá thư đầu tiên nó nhận được lại là của một thằng con trai, mà lại còn bị… Bảo nam hít một hơi sâu, quyết không chấp nhận số phận bi thảm của mình, rồi xé thư ra đọc. Nó chuyển từ hồi hộp sang ngẩn tò te, rồi quay sang Vũ Hoàng.

-Lần trước cậu không phải bị trúng độc,mà là do bị người ta đánh nằm viện đúng không?

-Hỏi nhảm gì vậy?

Vũ Hoàng quay sang mắng nó, chợt nhìn thấy gương mặt buồn cười của Bảo Nam thì hơi chột dạ. Cậu giật phắt lá thư trên tay nó, rồi không nhịn được phì cười.

-Cậu quả thực rất lợi hại đấy, Trần Bảo Nam. Không ngờ mới đi học được có mấy ngày đã có thư thách đấu, còn là từ một thằng con trai nữa. Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ!

Bảo Nam chẳng còn lòng dạ nào cãi nhau với cậu ta, nó rầu rĩ đọc lại bức thư, rồi gục đầu xuống bàn suy nghĩ. Chợt Vũ Hoàng bên cạnh giật lấy lá thư trên tay nó, xé xoạt xoạt. Bảo Nam ngán ngẩm quay sang nhìn cậu ta, hỏi:

-Cậu làm gì vậy?

-Mặc kệ tên điên đó đi. Vũ Hoàng thản nhiên nói. Là mấy trò hù dọa vớ vẩn thôi.

-Nhưng mà tôi đã làm gì đâu chứ? Bảo Nam ủ rũ.

Nhưng nó không quan tâm được lâu, giờ vào lớp, Bảo Nam lại chăm chú nghe giảng, còn phải ra sức chép bài cho cả Vũ Hoàng. Thôi thì đành mặc kệ vậy, biết đâu hắn gửi nhầm thư, cái tên Trần Bảo Nam phổ biến như vậy (?), cũng có thể lắm. Bảo Nam nghĩ, rồi tươi tỉnh ngay lại, chuyên tâm ngồi học.

Hết giờ học, Bảo Nam theo phản xạ thu dọn đồ đạc nhanh như chớp, rồi lao vội ra căn tin. Nhưng gần đến nơi thì chợt ba tên con trai to lớn đứng chắntrước mặt, khiến nó mất đà đâm vào tên đứng giữa. Nó lồm cồm bò dậy, thu dọn vội sách vở, rồi nhìn sang gương mặt đang đằng đằng sát khí trước mặt, nở một nụ cười cầu hòa.

-Xin lỗi!

-Mày nghĩ xin lỗi là xong à?

Tên nhóc bị ngã túm lấy cổ áo Bảo Nam, rồi ra hiệu cho hai tên còn lại lôi nó đi, mặc kệ Bảo nam luôn miệng la hét. Đến chỗ cầu thang gần đó, cậu ta đẩy Bảo Nam vào tường, khiến nó bị đau tức giận hét lên:

-Này, cậu làm vậy là sao? Tôi đã xin lỗi rồi mà.

-Mày có biết tao là ai không? Cậu ta hằn giọng hỏi lại.

-Làm sao tôi biết được? Bảo Nam gắt, rồi định thần lại đọc trên phù hiệu cậu ta.Cậu là Nguyễn Đức Hoan. Vậy người gửi bức thư cho tôi là…

-Đúng vậy. Cậu ta hắng giọng nói. Tao rõ ràng hẹn mày sau giờ học đến đây ngay, vậy mà mày cả gan không xem lời nói của tao ra gì à?

-Nhưng tại sao mới được? Bảo Nam thắc mắc. Tôi với cậu có thù hằn gì với nhau đâu?

-Mày biết Ngọc Anh lớp 10C1 không?

-Lại là ai nữa, làm sao tôi biết được chứ? Bảo Nam khó chịu gắt. Tôi mới nhập học được hai tuần thôi mà.

-Ngọc Anh là người mà đại ca thầm thương trộm nhớ từ hồi mẫu giáo đến bây giờ. Tên béo đứng bên cạnh Đức Hoan lên tiếng.

-Vậy sao? Bảo Nam mở tròn mắt kinh ngạc, rồi tiến đến vỗ vai Đức Hoan. Cậu quả thực rất chung tình đấy. Cố lên, tôi ủng hộ cậu!

-Hừ. Đức Hoan không nói gì, xô mạnh Bảo Nam vào tường. Còn dám nói, là mày cướp Ngọc Anh của tao!

-Hả. Bảo Nam mắt tròn mắt dẹp nhìn Đức Hoan. Tôi còn chưa gặp cậu ta lần nào cơ mà, cậu có nhầm lẫn gì không vậy?

-Lầm thế nào được. Đức Hoan đưa đôi mắt giận dữ nhìn nó. Ngọc Anh chính là hội trưởng của Fc Vũ Hoàng, ngày ngào cô ấy cũng lăng xa lăng xăng đi theo hắn, làm quà tặng hắn. Thật chướng mắt!

Đức Hoan nói, giọng nghẹn ngào khiến Bảo Nam mủi lòng. Nó đến bên cạnh, vỗ vai cậu, tỏ vẻ thông cảm:

-Thì ra là do tên khốn đó. Yên tâm, tôi với cậu cùng một hội mà. Tôi cũng ghét hắn đến tận xương tủy.

-Láo toét. Đức Hoan đẩy Bảo Nam ra. Mày là đứa ngày nào cũng bám dính theo hắn, còn dám lắm lời. Hôm nay tao phải cho mày một trận ra trò!

-Này, sao lại thế? Bảo Nam hốt hoảng. Người cậu nên đánh phải là Vũ Hoàng chứ, sao lại là tôi được?

-Ngọc Anh đã lên tiếng cảnh cáo, đại ca nào dám đụng tới một sợi lông của hắn ta.

Tên bên cạnh lên tiếng, rồi ngay một cú đánh vào đầu thật lực của Đức Hoan, cho chừa tội lẻo mép. Bảo Nam nhìn thấy cảnh đó thì nhăn mặt kinh hãi, “Tên Vũ Hoàng này mang đến cho nó biết bao nhiêu là phiền phức. Thật chỉ muốn băm hắn ra”. Bảo Nam nắm chặt nắm đấm, nếu đã đánh hắn không được thì đánh tên ngốc gàn dở trước mặt vậy.

Nhưng Bảo Nam chưa kịp động thủ thì đã thấy Đức Hoan bị nắm lấy cổ áo, rồi liên tiếp nhận hai

 

cú đấm vào bụng. Hai tên đàn em cũng lãnh mấy phát bầm dập, la lên thảm thiết. Bảo Nam chứng kiến cảnh này, có phần hơi khiếp đảm. Vũ Hoàng đột nhiên xuất hiện, lúc này đang đè Đức Hoan xuống, bẻ ngược tay lên, hằn giọng:

-Mày hơi to gan rồi đấy. Không biết câu đánh chó phải nhìn mặt chủ sao?

-Đại ca tha mạng. Em quả thật không dám nữa!

Đức Hoan luôn miệng kêu than, còn Bảo Nam ở bên cạnh nộ khí xung thiên. “Tên điên này, dám bảo mình là chó sao, thật đáng ghét. Có điều, hắn giỏi võ như vậy, lần trước đấm được một cú vào bụng, chẳng lẽ là do ăn may sao?”

Đang mãi suy nghĩ thì chợt, thầy giám thị xuất hiện với cây thước gỗ to tướng trên tay, nhìn bọn nó hằn giọng:

-Là em nào đánh nhau?

Bảo Nam chưa biết phản ứng ra sao thì đã thấy Vũ Hoàng đứng dậy nghiêm chỉnh từ lúc nào, thản nhiên đưa tay chỉ thẳng vào mặt nó:

-Là cậu ta!

-Gì cơ? Bảo Nam bất ngờ hỏi lại.

-Là cậu ta đánh nhau. Vũ Hoàng vẫn điềm nhiên. Không tin thầy cứ hỏi hai người kia xem.

Thầy giám thị quay sang hai tên đàn em của Đức Hoan, đương nhiên sau khi bị tẩn một trận, chúng nào dám hó hé điều gì. Bảo Nam chưa kịp thanh minh gì thì đã bị thầy lôi cả nó cả Đức Hoan về văn phòng, bắt viết kiểm điểm. Nó đưa mắt nhìn Vũ Hoàng, lúc này thản nhiên đi về phòng mà uất ức không thể tả. Tên đáng ghét, nhất định sẽ có ngày nó trả mối thù này.


@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Chương 05


@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Bảo Nam không chỉ phải viết bản kiểm điểm, mà còn bị cấm túc một ngày trong văn phòng với Đức Hoan. Nhìn cậu ta thoải mái như vậy, chắc là bị phạt như cơm bữa rồi. Còn nó, sao lại phải chịu cảnh này chứ? Bảo Nam ngước mặt kêu trời, nhưng có lẽ vẫn chưa đủ thảm thiết nên tên Vũ Hoàng đáng ghét vẫn ung dung tự tại ngoài kia, sau khi vu oan giá họa cho nó xong.

Ngồi cả buổi mà không nói gì quả thật rất bức bối, Bảo Nam đánh bạo quay sang khều Đức Hoan, khiến cậu ta trừng mắt nhìn nó, gắt:

-Có chuyện gì?

-Này, thái độ đó của cậu là thế nào? Bảo Nam bực dọc nói. Từ đầu đến cuối rõ ràng là lỗi của Vũ Hoàng, đánh cậu cũng là hắn ta. Sao cậu không nói cho thầy giám thị biết mà để tôi phải ngồi đây?

-Nếu để Ngọc Anh biết tôi đánh nhau với Vũ Hoàng, còn khiến cậu ta viết kiểm điểm, chắc chắn cậu ấy sẽ không thèm nhìn mặt tôi nữa.

Đức Hoan ngậm ngùi, khiến Bảo Nam nhìn thấy có chút mủi lòng. Nó tò mò hỏi tiếp:

-Cậu thích Ngọc Anh như vậy sao? Cô ấy chắc chắn rất xinh nhỉ?

-Đương nhiên, trong trường này người xinh nhất chính là Ngọc Anh đấy!

Nghe nói đến Ngọc Anh thì Đức Hoan lập tức phấn chấn trở lại, luôn miệng bô bô khiến Bảo Nam không khỏi bật cười. Nó nhìn cậu, thắc mắc:

-Này, nghe bạn cậu nói cậu thích Ngọc Anh từ hồi mẫu giáo. Là thật sao?

-Ừ. Đức Hoan xấu hổ gật đầu.

-Gì chứ? Vậy là từ đó tới giờ cậu không thích ai khác nữa à? Cô gái này thật sự tốt như vậy sao? Rồi nó quay sang vỗ vai Đức Hoan. Cậu an tâm đi, nếu có dịp gặp tôi sẽ khuyên bảo cô ấy, nhất định không để cô gái tốt như vậy rơi vào tay tên ma đầu Vũ Hoàng đâu.

-Cám ơn cậu. Đức Hoan mừng rỡ bắt tay nó lia lịa. Xin lỗi vì đã hiểu lầm cậu.

-Bỏ đi. Dù sao thì kiểm điểm cũng đã viết rồi, phạt cũng đã phạt rồi. Muốn trách phải trách tên khốn kia, sao lại trách kẻ si tình như cậu chứ. À, đang rảnh rỗi, cậu kể chuyện của cậu và Ngọc Anh cho tôi nghe đi.

-Được thôi. Đức Hoan hào hứng nhìn nó, rồi bô bô kể.

Nhưng cậu ta càng kể, càng khiến Bảo Nam đổ mồ hôi hột. Đức Hoan học chung mẫu giáovới Ngọc Anh, và kết ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng Ngọc Anh xinh xắn, đáng yêu nên từ bé đã có đám con trai đu bám. Đức Hoan cậy mình khỏe mạnh, cứ thấy đứa nào dám tò te lại gần Ngọc Anh là cho kẻ đó nhừ đòn. “Chuyện tình cảm gì mà khủng bố quá vậy?”, Bảo Nam nghĩ thầm.

-Thế Ngọc Anh có thích cậu không?

Đức Hoan bị chạm vào nỗi đau, nét mặt đột nhiên sầu thảm. Cậu ta rầu rĩ kể tiếp:

-Không hiểu sao Ngọc Anh lại rất ghét tôi, cứ thấy tôi ở đâu thì bỏ chạy mất dép!

“Không chạy mới lạ đó”, Bảo Nam cười thầm trong bụng. Biểu lộ tình cảm như tên này, quả thật khiến con gái nhà người ta phát khiếp. Nhưng Ngọc Anh là một cô nhóc thông minh, lớn lên một chút thì biết mình không có cách nào cắt đuôi Đức Hoan được. Cô cũng không việc gì phải sợ cậu ta nữa, mà ung dung biến Đức Hoan thành tên sai vặt của mình. Cô bảo đi đằng đông, Đức Hoan tuyệt đối không dám bước một bước sang phía tây.

Ngọc Anh hành hạ Đức Hoan nhiều điều, nhưng nhìn cậu ta huyên thuyên kể mà không có chút phẫn nộ nào khiến Bảo Nam chợt liên tưởng đến thời thơ ấu của mình. Thì ra là hồi bé mình vẫn còn quá nhân từ. Biết vậy khi đó phải bắt tên Vũ Hoàng đó treo lên cây, rồi tét thật đau vào mông cậu ta, biết đâu bây giờ cậu ta cũng đâm ra yêu mình cũng nên. Nói đến chữ yêu, Bảo Nam bất chợt rùng mình, rồi lắc đầu ngầy ngậy. “Không được, thà cậu ta cứ ghét mình thế này lại đỡ đáng sợ hơn”.
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Bảo Nam được tha về phòng vào lúc xẩm tối, bụng sôi lên sùng sục. Vừa mở cửa phòng đã thấy Vũ Hoàng thong thả ngồi đọc sách, đưa mắt nhìn nó:

-Về rồi à?

Bảo Nam không thèm trả lời, vứt cặp lên giường rồi đi tắm. Sống lâu với Vũ Hoàng, nó cảm thấy phục mình quá. Nếu là trước đây, nó đã xông vào cho hắn mấy cú đấm, bồi thêm dăm cú đá, để tiễn hắn vào viện rồi. Nhưng giờ đây Bảo Nam hiểu rất rõ, có đánh Vũ Hoàng thì người chịu thiệt nhiều hơn vẫn là nó, không khéo lại bị ba từ luôn thì khổ.
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Bảo Nam tắm xong bước ra, bụng lại càng sôi lên. Nó nhìn cái bánh mỳ ngọt trên bàn Vũ Hoàng, nuốt nước bọt hỏi:

-Này, cái đó, cậu có ăn không?

-Muốn ăn thì tự đi mà mua. Vũ Hoàng thản nhiên đáp, vẫn cắm cúi đọc sách.

-Nhưng giờ tối rồi, mà căn tin lại xa nữa. Bảo Nam cố kì kèo.

-Chuyện đó thì có liên quan gì đến tôi. À, mà tiện thể mua dùm tôi ly cà phê.

-Cậu!

Bảo Nam cố nén cơn giận khiến mặt mũi đỏ ửng trông rất khó coi. Tên khốn này, còn dám mở miệng gửi đồ mình. Đã thế, ta sẽ không nương tay nữa đâu.

Bảo Nam lần ra căn tin, mua vội ổ bánh mỳ ăn ngấu nghiến. Cả ngày nay nó chưa có cái gì vào bụng, tất cả đều nhờ phúc của tên khốn đó. Càng nghĩ càng tức, nó bèn quay lại quầy mua một ly cà phê, tiện thể cho vào đó một ít thuốc xổ (!). “Giờ thì mình đã hiểu tại sao ba cứ hay bảo mình đem theo mấy thứ thuốc này trong người. Chính là để dành cho những lúc cần thay trời hành đạo thế này đây mà”.
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) -Của cậu này!

Bảo Nam chìa ly cà phê cho Vũ Hoàng, rồi định đi về giường. Không ngờ cậu ta bất ngờ gọi giật lại:

-Cho cậu đấy. Coi như tôi xin lỗi vì chuyện hồi sáng!

-Cậu nghĩ chỉ ly cà phê này là xong sao? Bảo Nam tức giận gắt. Cậu vu oan giá họa cho tôi như vậy, có phải là con trai nữa không đấy.

-Là tôi ra tay giúp cậu mà, chịu viết một bản kiểm điểm có sao chứ. Sắp tới tôi phải đi du học, không thể để hạnh kiểm có chút vết đen được.

-Vậy tôi thì hạnh kiểm có đen bao nhiêu cũng được chứ gì? Bảo Nam gắt, rồi chợt tươi tỉnh. Mà cậu nói sẽ đi du học sao, khi nào thì đi?

-Còn lâu lắm. Cậu an tâm đi. Vũ Hoàng biết tỏng ý định đá đít cậu đi của nó, cười nhạt. Nè, uống đi.

-Tôi không cần! Bảo Nam vội vàng từ chối.

-Không lẽ… Cà phê này có gì lạ sao? Vũ Hoàng nhìn nó nghi ngờ. Cậu chắc không thủ đoạn tới mức bỏ gì vào đây hại tôi chứ?

-Làm gì có. Bảo Nam bị nói trúng tim đen, giật vội ly cà phê trên tay Vũ Hoàng. Tôi uống là được chứ gì.

Vũ Hoàng nhìn nó cười cợt, rồi lại chú tâm đọc sách. Còn lại Bảo Nam sắc mặt càng lúc càng khó coi. Nếu giờ mà không uống, chắc chắn hắn ta sẽ nghi ngờ, rồi báo cho ba và chủ tịch biết. Nó bấm bụng uống một ngụm, rồi đưa ánh mắt căm thù nhìn Vũ Hoàng. Suốt đêm đó, Bảo Nam phải rón rén trực nhà vệ sinh. Còn Vũ Hoàng thì nhếch miệng cười nhạt, rồi thoải mái ngủ tiếp. “Là do cậu có ý đồ xấu xa trước mà, không phải lỗi của tôi đâu đấy!”

 

Chương 06


@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Sau một đêm bị Tào Tháo rượt, Bảo Nam thất thểu đến lớp, cả người tàn tạ trông rất tội. Đi bên cạnh là một Vũ Hoàng vẫn đẹp trai sáng láng như mọi ngày, quả thực khiến Bảo Nam trông càng khó coi hơn. Giờ ra chơi, nó vừa chép xong bài thì nằm gục luôn xuống bàn, thở dài mệt mỏi.

-Bảo Nam!

Một giọng nói quen thuộc vọng vào lớp, khiến Bảo Nam khó nhọc ngước mắt lên nhìn. Đức Hoan đang đứng trước cửa lớp, không ngừng giơ tay vẫy vẫy nó.

-Tên đó lại muốn làm gì? Vũ Hoàng ngồi bên cạnh thắc mắc. Tên này lì đòn thật, chắc phải ăn vài ba trận đòn nữa mới chịu chừa mà.

-Không ai khiến cậu. Bảo Nam liếc sang Vũ Hoàng. Cậu ta là bạn của tôi!

-Kết bạn nhanh vậy sao?

-Đương nhiên. Có chung kẻ thù mà!

Bảo Nam câng mặt lên nói, rồi phóng ra cửa gặp Đức Hoan, hỏi:

-Có chuyện gì vậy?

-Ngọc Anh bảo muốn gặp cậu!

-Hả, tại sao?

-Cô ấy không nói. Cậu cứ đi đã!

Đức Hoan thấy Bảo Nam còn chần chừ thì nắm lấy tay nó lôi đi luôn, để lại phía sau là ánh mắt ngờ vực của Vũ Hoàng. “Giữa ban ngày mà nắm tay nắm chân, có hơi chướng mắt rồi đó”.

Đi đến sân sau, nó thấy một đám con gái đã đứng chờ sẵn. Đức Hoan vừa thấy thì tươi tỉnh ra mặt, đến gần một cô gái xinh xắn, nói:

-Tớ đưa Bảo Nam đến rồi này!

Nhìn gương mặt hớn hở của Đức Hoan, Bảo Nam đoán chắc cô gái đó là Ngọc Anh rồi. Đúng là rất xinh xắn. Ngọc Anh nhìn thấy Đức Hoan, nói dửng

dửng dưng:

-Được rồi. Cậu về đi. Tôi có việc cần nói riêng với Bảo Nam.

Đức Hoan tần ngần không muốn đi, nhưng nhìn thấy ánh mắt không hài lòng của Ngọc Anh thì lập tức biến mất, khiến Bảo Nam không khỏi phì cười. Cậu ta to xác là thế, mà đứng trước Ngọc Anh lại như chú cún con ngoan ngoãn, cô gái này quả thực rất lợi hại.

-Cậu là bạn chung phòng của Vũ Hoàng?

-Phải.

Bảo Nam nghe đến tên Vũ Hoàngthì có chút ngán ngẩm.Từ lúc bước vào trường đến giờ, hễ việc gì có dính líu đến hắn thì kết cục của nó đều rất thảm. Lần này lại là chuyện gì nữa? Không phải đến tụi con gái cũng muốn đánh nhau đấy chứ?

-Chắc cậu biết tôi là ai rồi phải không?

-Đức Hoan có nói cho tôi biết. Cậu là Ngọc Anh đúng không?

-Phải. Nhưng trên hết, tôi là trưởng Fc của Vũ Hoàng. Những người đằng sau là thành viên của Fc đấy.

-Hả, nhiều vậy sao? Bảo Nam trố mắt nhìn, trong lòng không khỏi thắc mắc tên khốn đó có cái gì mà thu hút được đám con gái này.

-Đúng vậy. Tôi muốn cậu làm nội ứng cho tôi, tiện thể chụp vài tấm hình của cậu ấy ở phòng. Chúng tôi nhất định sẽ trả thật hậu.

-Để làm gì? Bảo Nam ngây người ra. Ngày nào cậu ta chẳng đến trường?

-Nhưng tôi muốn thấy những hình ảnh đời thường của cậu ấy. Một cô gái gần đó lên tiếng. Cậu được ở chung phòng với cậu ấy quả thật rất may mắn đó, biết không?

-Ặc, gì chứ?

Bảo Nam không nhịn được cười điên dại. Ngày may mắn nhất cuộc đời tôi là trước khi hắn đặt chân về Việt Nam. Chính xác hơn là ba tuần trước. Ôi thời tươi đẹp nay còn đâu?

Bảo Nam chưa kịp nói ra suy nghĩ, và ngay lập tức cảm thấy thật may mắn. Nó chỉ trót cười một tràng, đã thấy mấy chục cặp mắt nhìn chằm chặp vào như muốn ăn tươi nuốt sống mình, khiến nó phải lập tức trấn tĩnh lại.

-Nếu tôi không đồng ý thì sao?

-Chúng tôi không ép cậu. Chỉ là với mỗi hình cậu chụp, tôi sẽ trả 50 nghìn.

-Thật sao? Thôi được, tôi làm.
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) (truyện được post tại Kenhtruyen.Pro,hãy giới thiệu cho bạn bè để đọc nhiều truyện hay)
@Copyright of santruyen.com |) b; ?4  Y' R  J8 M/ Y+ K. j$ y- @3 d' C8 m& B- c& X2 L8 k! W4 Y(Do not Copy, pls!!) Bảo Nam thỏa thuận với Ngọc Anh xong thì thong thả đi về phòng. Làm như thế này hơi có lỗi với Đức Hoan, nhưng mà đây là cơ hội hiếm có của mình. Tên khốn đó bóc lột mình nhiều như vậy, giờ có thể kiếm lại chút đỉnh, coi như tiền bồi thường vậy.

Nghĩ là làm, Bảo Nam tranh thủ dịp nào Vũ Hoàng lơ là là lấy điện thoại ra chụp ngay. Chỉ là tên này mắt sắc như dao cạo, tính tình lại rất đa nghi. Thấy Bảo Nam đột nhiên cứ nhìn chằm chằm về phía mình thì không khỏi nghi ngờ. Tranh thủ lúc cậu đang đọc sách, nó lại giơ điện thoại lên định bấm máy, không ngờ Vũ Hoàng đột ngột để sách xuống, giương mắt nhìn nó:

-Cậu đang làm gì vậy?

-Tôi có làm gì đâu chứ? Bảo Nam chối biến.

-Còn dám nói dối. Vũ Hoàng ngồi bật dậy, nhìn nó chằm chằm. Cậu đang chụp hình tôi đúng không?

-Sao tôi phải chụp cậu chứ? Tự dưng tôi thích phong cảnh trong phòng, nên chụp không được sao?

-Phong cảnh? Vũ Hoàng nhìn quanh. Góc này chỉ có tôi với cái đèn bàn thôi mà.

-Tôi thích chụp cái đèn bàn đó, can gì đến cậu. Bảo Nam túng quá cãi liều.

-Hừ, tôi chỉ nhắc vậy thôi. Cậu liệu hồn đấy, đừng có mà thích tôi đấy. Đứa con gái bạo lực như cậu không phải là mẫu người của tôi đâu.

-Ặc. Cám ơn cậu đã nhắc nhở! Tôi đâu có bị điên!

Bảo Nam lăn ra giường cười ngất. Tên này không những ngang ngược mà còn bị hoang tưởng nữa. Đám con gái kia chi mạnh như vậy vì hắn, thật khiến nó không thể hiểu nổi.

 

 

Đọc tiếp: Níu Tay Tớ Một Lần, Được Không? – Chương 7 - 9

Prev Next

Bình luận

Bạn còn lại 250 ký tự

Bình luận facebook