Tùy Chỉnh
Đề cử
Nữ Hoàng Qeen ( Quá Khứ Không Màu )

Nữ Hoàng Qeen ( Quá Khứ Không Màu )

C 105

Ngày mới lại bắt đầu , nó hôm nay không đi chung với hắn . Nó tới trường trước rất sớm là đằng khác . Nó tới lớp sớm vậy mà không ngờ lại gặp nhỏ Du , nhỏ còn đến sớm hơn nó . Nó ngồi vào bàn nhìn ra cửa sổ . Nhỏ thấy nó đến sớm mà không thấy hắn đến thì biết ngay nó và hắn vẫn đang giận nhau , nhỏ cười một nụ cười đắc ý . Một lúc sau nhỏ đi ngang bàn nó , đặt trên bàn nó là một tờ giấy nhỏ rồi đi thẳng ra ngoài . Nó nhìn theo bước chân nhỏ rồi lại nhìn mảnh giấy nhỏ trên bàn mình . Đúng lúc này bọn hắn cũng đã tới học sinh cũng đã đi học đông đúc hơn , nó đem tờ giấy vò nát trong tay mình , nó đã đọc tờ giấy đó chỉ vỏn vẹn 5 chữ "gặp nhau trên sân thượng" . Nó đứng dậy tay nắm chặt đi đến cửa lớp thì nghe thấy Zun lên tiếng hỏi nó :
--Chị , chị đi đâu vậy ???__cậu nói nhưng nó không nghe dường như nó không để lời nói đó lọt vào tai . Sau khi nó đi thì bọn hắn cũng chỉ là nói chuyện cho vui . Tầm 20 phút sau có học sinh chạy vào thở "hộc...hộc" trước bàn hắn . Hắn thu tầm mắt nhìn từ ngoài cửa sổ chuyển lên người học sinh đó , hắn nheo mắt lại nhìn nhưng không nói gì cho đến khi học sinh đó thở lại bình thường , có vẻ như cậu ta chạy rất là mệt .
--Anh...anh Phong....chị...chị Du xảy ra chuyện rồi , cái cô Kim Ni gì gì đó tự dưng hẹn chị ấy lên sân thượng đó , em vừa đi ngang qua nhìn thấy , anh mau lên đi__cậu ta nói , nghe vậy hắn liền đứng dậy đi ngay bọn bạn hắn cũng đi theo . Hắn là đang lo cho nó hay là nhỏ Du đây ???
Còn cái cậu học sinh vừa nãy báo cho hắn biết chuyện thì nở nụ cười sau khi hắn rời lớp lên sân thượng . Có ai biết được ngoài cậu và nhỏ Du , đây chỉ là một màn kịch , một màn kịch hoàn hào .
Hắn và bọn bạn vừa lên được nửa đoạn cầu thang đi lên sân thượng thì nghe thấy tiếng
"rầm...rầm..." dường như là một vật gì đó rất nặng đang lăn xuống cầu thang . Bọn hắn chạy vội lên tới đoạn cua để lên một cái cầu thang nữa thì bất chợt dừng lại . Cái người đang nằm dưới nền ở đoạn cua cầu thang , cái người chân tay đầy máu đó không phải là nhỏ Du sao . Hắn thấy vậy vội chạy lại đỡ nhỏ lên , còn nhỏ thấy hắn thì khuôn mặt trở nên đau đớn một cách lạ thường , tay thì chỉ chỉ phía trên cầu thang cuối cùng dẫn lên sân thượng . Hắn nhìn theo thì thấy nó đang đứng nhìn bọn hắn từ trên cao . Chẳng lẽ ....
--Là em xô cô ấy ngã sao???__hắn nói ra nghi vấn của mình , nó không nói gì . Cho dù có nói thì hắn có tin không . Thì ra hắn không có lòng tin đối với nó như vậy , hắn chỉ tin nhỏ một cách vô điều kiện .
--Em thật là bỉ ổi , em vì tôi mà làm ra chuyện này thật là làm tôi rất thất vọng về em__hắn nói, nó vẫn im lặng không nói gì y như kiểu không phải là hắn đang nói nó vậy .
--Được rồi mau đưa cô ấy đi bệnh viện đi , máu mất nhiều quá__Hân nói. Hắn không nói gì nữa liền bồng nhỏ trên tay chạy xuống nhà xe lấy xe mình trực tiếp đưa nhỏ đến bệnh viện . Bọn bạn trước khi đi theo hắn thì cũng bỏ lại cho nó một câu :
--Chị làm cho em thật thất vọng__Đan nói , cô nghĩ nó là một người không bao giờ vì việc nhỏ như vậy mà đi làm tổn thương người khác nhưng dường như cô đã nhầm thì phải . Những người còn lại trừ Zun và C. Phong ra thì cũng lắc đầu theo câu nói của Đan rồi bắt đầu chạy theo hắn . Tất cả đều chạy đi riêng C. Phong và zun đứng lại hỏi nó nãy giờ vẫn im lặng không biện minh gì cả cho bản thân mình , bọn họ quá hiểu nó nên biết nó sẽ không làm ra những điều vô lí như thế đâu :
--Chị , tại sao chị không nói gì???__Zun hỏi , nó vẫn cứ im lặng .
--Cậu không làm đúng không???__C. Phong hỏi . Đúng chắc cắn là nó không làm .
Nó vẫn duy trì sự im lặng mà đứng từ trên cao nhìn xuống chỗ hắn vừa bồng nhỏ rời đi . Rốt cuộc thì ngay cả hắn và anh hai nó cũng không hề tin tưởng nó dù chỉ là một chút ít , chỉ có hai người trước mắt là có chút tin tưởng là nó không làm thôi . Thật thất vọng quá đi .
--Nói đi chứ , nói thẳng ra là cậu không làm tại sao phải giấu giếm để cho mọi người hiểu lầm chứ__C. Phong tức giận nói . Còn nó đã không còn nghe thấy C. Phong nói gì nữa mà đang nghĩ tới việc xảy ra vừa nãy .
~•~•~•~•~•~•~quay lại 20' trước
Lúc nó đặt chân lên tới sân thượng thì đã thấy nhỏ Du chờ sẵn ở đó . Nó tới gần nhỏ nhưng không nói gì giữ im lặng tay chống lên lan can sân thượng mắt nhìn xuống dưới sân trường mãi cho đến khi nhỏ chủ động lên tiếng trước .
--Chắc cô biết lý do tôi gọi cô lên đây__nhỏ nói , lúc này nó mới quay lại nhìn nhỏ , nó cười như không cười nói :

--Lý do ư ??? Nói thẳng đi , cô gọi tôi lên đây là muốn cho tôi xem cô diễn xuất tiếp câu chuyện hôm qua sao__nó nói giọng lạnh buốt nhấn mạnh bảy chữ "diễn xuất tiếp câu chuyện hôm qua" khiến cho nhỏ cảm thấy lạnh cả sống lưng , như nhỏ vẫn mạnh miệng cười ha hả nói :
--Cô rất thông minh đó , nhưng lần này tôi quay trở lại thì cô phải rời khỏi anh ấy rồi__nhỏ ra vẻ khinh bỉ nó nói .
--Bỏ người ta rồi quay lại giành lấy sao ???__nó giọng vẫn lạnh hỏi .
--Tôi rờ xa anh ấy là có lý do chính đáng__nhỏ nói mà như hét lên khiến cho nó nhăn mày.
--Lý do chính đáng sao ???__nó nhếch môi cười nhạt lặp lại câu nói của nhỏ .
--Lý do chính đáng của cô là gì ? Là đi học thực hiện ước mơ trở thành nhà thiết kế nổi tiếng ? Hay là vì căn bệnh quái ác mà cô đã nói cho anh ấy biết ???__nó nói ra từng chữ mà như sét đánh ngay tai của nhỏ vậy đó .
--Cô...cô điều tra tôi__nhỏ lên tiếng kết án nó , nhưng rồi nhỏ lại nói :
--Nhưng tại sao cô biết tôi nói với anh ấy là tôi bị bệnh ung thư.
--Vì sao biết ư , đơn giản là hack thông tin trong máy tính của cô thôi . Tôi không ngờ cô lại tạo ra cho mình một lịch sử bệnh án như vậy đấy , bệnh ung thư sao??? Điều trị suốt 2 năm qua sao ??? À , tôi còn biết ý định của cô ở bên cạnh bọn họ (bọn hắn)__nó cười khinh bỉ nói .
--Cô đã biết tất cả , cả việc tôi
là...__nhỏ nói chập chừng , nhưng nó hiểu nhỏ là đang nói gì nên nó gật đầu . Nhỏ rất hoảng sợ nhưng rồi :
--Cô đã biết tất cả vậy thì tôi nói thẳng , tốt nhất là cô hãy rời xa anh ấy , cô không thắng nổi tôi đâu . Trước đây anh ấy rất yêu tôi và giờ cũng vậy , cô không thấy cách anh ấy quan tâm tôi khi gặp lại tôi sao . Anh ấy quen cô chỉ là thay thế tạm thời cho tôi thôi . Tôi ra nước ngoài là vì mẹ anh ấy yêu cầu và tôi cũng muốn làm cho anh ấy bất ngờ sau khi tôi quay trở lại thôi . Mà cô cũng biết thân phận thật của tôi rồi__nhỏ nói một lèo .
--Nếu tôi nói tôi không rời xa anh ấy thì sao ???__nó khuôn mặt lạnh hỏi lại nhỏ , câu nói của nhỏ cũng đã có chút chạm đếm tim nó . Dường như trái tim nó đang hình thành lên một vết sẹo không tên .
--Vậy tôi sẽ tiếp tục chơi trò chơi hôm qua thôi__nhỏ trả lời .
--Được ,cô muốn dùng vở kịch của mình để chia rẽ tôi và anh ấy thì cứ tiếp tục , nhưng có điều tôi nói cho cô biết là cô bắt đầu trò chơi này nhưng người quyết định kết thúc là ở tôi . Bây giờ thì tôi không muốn nói chuyện nhiều__nói rồi nó đi ra mở cửa chuẩn bị xuống dưới rời khỏi sân thượng , nhưng chưa kịp xuống thì nhỏ chạy lại níu tay nó nói :
--Được thôi , tôi sẽ làm tất cả để giành lại anh ấy cho dù mình bị thương__nhỏ nói , sau câu nói của nhỏ thì nghe được tiếng bước chân của rất nhiều người đang đi lên sân thượng . Nhưng nó không để ý , nó nhìn nhỏ , nhỏ cười xong rồi tự làm mình ngã lăn từ trên cầu thang xuống dưới , nó chỉ biết mở to mắt nhìn nhỏ . Đúng lúc ấy thì bọn hắn lên . Thì ra là vậy ? Thì ra nhỏ đã cho người gọi hắn lên để xem tiếp vở kịch mà nhỏ diễn .
Sau đó như thế nào thì biết rồi .

Bình luận truyện Nữ Hoàng Qeen ( Quá Khứ Không Màu )

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

kelly phạm
đăng bởi kelly phạm

Theo dõi