Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 2: Giữ Em Đi

SÁNG HÔM SAU

*Cạch*

Người con gái diện cho mình với chiếc đầm trắng phối ren ngồi trước gương bỗng quay lại sau khi nghe được động tĩnh từ cửa phòng. A, người đó không phải là anh trai kính mến của nó hay sao chứ?

Tuyên Thy, khuôn mặt con bé thật nhợt nhạt biết mấy !

Hiếu Phong biết rõ được sự hối lỗi trong lòng mình nhìn em gái thở rõ dài, sau đó đưa tay khép chặt cửa phòng lại, di chuyển nhanh về phía của Tuyên Thy đang ngồi. Biết được Won không mấy vui vì chuyện tối qua, nó khó nhọc đứng nhanh dậy với bộ dạng thống khổ. Bây giờ mà nói thì nó có khác gì một người tàn phế chứ !

Tuyên Thy, anh hai thật sự không muốn như vậy đâu !

- Anh hai, anh làm sao vậy? Sao nhìn anh có gì đó không được vui?

Tuyên Thy lo lắng hỏi Hiếu Phong, chàng ta vẫn không nói không rằng dùng tay kéo lấy tiểu nha đầu ở đối diện vào lòng mình.

- Anh, chỉ là đang cảm thấy mình khiến em chịu uất ức thôi, cho nên tâm trạng mới không được vui như vậy. Em cũng không vì vậy mà giận người anh trai này chứ?

Nói rồi anh từ từ buông nó ra. Tuyên Thy nhìn anh trai cười tươi lắc lắc đầu:

- Không có ! Tuyệt đối không có !

Nó đáp. Won nghe xong liền khuyến mãi cho Tuyên Thy một nụ cười ấm áp như chưa từng, như vậy thì anh yên tâm ra nước ngoài công tác rồi.

- Bây giờ, anh đưa em đi gặp một người, người này từ hôm nay trở đi sẽ là người chăm sóc cho em !

Nói rồi anh đưa tay kéo nó đi, nhưng đi được mấy bước thì nó chợt khựng lại. Chân nó hiện tại rất đau a.

Hiếu Phong biết rõ nó đang bị thương như thế nào liền quay lại cười nhẹ rồi ngồi xuống quay lưng về phía nó.

- Mau lên !

VƯỜN HOA

Ra đến vườn hoa thì Won nhẹ nhàng đặt nó xuống thảm cỏ xanh. Bấy giờ khung cảnh ở đây lúc này thật đẹp, phải nói đây là lần đầu tiên nó được đặt chân ra đây luôn ấy chứ ! Vì từ trước đến giờ ở đây được xem là một khu vực cấm, chỉ có những người lớn hơn nó mới có thể bước vào thôi !

- Đẹp quá đi !

Hồn nhiên, nó cảm thán. Người con trai đang cắm cúi tưới hoa ở phía xa bỗng quay lại mỉm cười, nhưng khi nhìn thấy nụ cười đó của anh nó liền đột ngột giữ im lặng. Ơ, người đó.. Không phải là Nae sao? Sao anh ấy lại ở đây?

- Won à? Anh ấy..

Chỉ tay về phía Nae, nó quay lại Won thắc mắc. Người đứng bên cạnh nó thở một hơi dài, sau đó di chuyển bàn tay mình lên đầu cô gái kia xoa nhẹ.

- Nae không cần phải kết hôn nữa. Cho nên, nó tình nguyện về đây chăm sóc em !

- Chăm sóc em sao? Vậy còn anh, anh sẽ đi đâu?

- Hmm.. Dĩ nhiên là đi công tác rồi cô bé !

Anh đáp. Nó không nói gì thêm mà chỉ quay mặt về phía xa thở dài. Won phải đi công tác sao? Nhưng thời gian là bao lâu chứ? Nó không muốn anh đi. Nhưng mà nếu anh ở đây thì hằng ngày nó sẽ bị phạt phải quỳ gối như tối qua cho xem. Nó đã nói với anh là muốn chuyển trường rất nhiều lần, nhưng mà mỗi lần nó nói đều bị anh mắng xối xả. Nếu như lần này người chăm sóc nó là Nae thì có lẽ nó có lợi thế hơn rồi !

“ Mình nhất định phải chuyển trường. Tuyệt đối phải chuyển trường ”

- Dạ được ! Anh hay là Nae chăm sóc em, em đều không có ý kiến !

Quay lại Won, nó ngoan ngoãn đáp. Anh dù nửa tin nửa không nhưng vẫn quyết định gật đầu:

“ Tốt nhất là như những gì em đã nói ”

***

- Nè nhóc, em làm gì mà ngồi ở đây một mình vậy?

Thấy nó có vẻ không được vui khi một mình ngồi trên xích đu ở khuôn viên, Nae khó hiểu tiến đến gần hỏi. Còn hỏi nó nữa sao, đương nhiên là đang tính kế rồi !

Nhìn anh, nàng ta tỏ ra vẻ ảo não:

- Nếu em nói ra, anh cũng sẽ không giúp gì được cho em đâu !

Ai kia phủ định, sau đó quay mặt về hướng khác mỉm cười. Nó không tin khi nó nói như vậy mà Nae tàn nhẫn không giúp a. Rồi thở rõ một hơi, anh ngồi xuống bên cạnh nó chau mày:

- Em là đang xem thường anh đúng không?

Nghiêng đầu sang, Nae hỏi. Tuyên Thy dường như đã bày xích được Tường Nguyên quay lại nhìn anh trai lắc lắc đầu:

- Đương nhiên là không rồi ! Em nào có xem thường Lạc Tường Nguyên anh chứ. Chỉ là chuyện này, có liên quan đến anh hai của em. Mà em cũng biết, anh không muốn đối đầu với anh ấy. Cho nên Nae, anh sẽ không giúp được em đâu. Vì vậy, anh đừng hỏi thì tốt hơn. Em, sẽ không nói cho anh biết đâu !

Cương quyết giữ vững lập trường, nó đáp. Người bên cạnh nghe thấy liền lấy làm hiếu kỳ. Anh đúng là không muốn đụng chạm với Won, nhưng mà Won đã có dặn qua là không được làm phật lòng nó. Nhưng mà chuyện này lại có liên quan đến Won, vậy nên anh phải làm sao để vẹn cả đôi đường đây?

Quan sát nét mặt khó coi của anh hồi lâu, nó theo phản xạ thở dài:

- Dù sao thì anh cũng sợ sẽ đụng độ với Won thôi. Cho nên, em sẽ không nhờ anh giúp. Vậy đi, em đi học bài đây !

Nói rồi, nó đứng dậy, sau đó một rồi hai bước rời đi. Trời ạ, sao Nae không lên tiếng giữ nó lại chứ? Nếu anh giữ nó lại nó nhất định sẽ nhờ anh giúp mà..

“ Nae ! Giữ em lại đi. Nói là anh sẽ giúp em. Năn nỉ anh luôn đó ! Làm ơn giữ em đi mà ”

- Được rồi ! Anh sẽ giúp em ! Bất kể đó là chuyện khó khăn như thế nào !

Bình luận truyện Ở Cùng Nhà Với Mỹ Nam

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi