Ông xã ăn vụng xin chùi mép / Chương 13.1

A A A B

Chương 13.1


Chơi Game Miễn Phí Cùng SanTruyen.com
Phong Vân Truyền Kỳ - Sơn Hà Xã Tắc
Đỉnh cao thể loại turnbase, kết hợp Đông Tây, có hương vị của fantasy và tinh thần của Phong Vân.
Thiên Địa Quyết - Game gMO đỉnh nhất 2013
gMO đình đám nhất hiện nay với đồ họa xuất sắc, nội dung hay, tính năng hấp dẫn.

“A. . . . . .” Trong khoảng thời gian ngắn, Vu Linh San còn không cách nào tiếp nhận việc mình mang thai, còn chưa kịp phản ứng sau này phải làm sao, vẫn ngây ngốc, không có phản ứng.
“Vu Linh San, cậu có tính toán gì?”
“Mình không có tính toán gì. . . . . .” Vu Linh San cười hì hì, “Này, Nhã Tử, mình để bảo bảo nhận cậu làm mẹ nuôi nhé.”
“Cậu không phải cứ như vậy ỷ lại mình, muốn mình giúp cậu nuôi đứa nhỏ chứ?”
“Mình, mình còn có chút tiền. . . . . .” Tiền gửi ngân hàng của cô còn có một chút thôi.
“Vậy cậu thật sự tính ly hôn? Đứa bé kia vừa sinh ra đã không có cha. . . . . .” Mặc Nhã Tử liếc mắt nhìn cô.
“Ngô. . . . . .” Những vấn đề này, cô thật sự chưa nghĩ tới.
Chính là Vu Linh San không ngờ thời điểm bọn họ vừa mới vào bệnh viện, đã có người để mắt tới cô.
Sáng sớm ngày hôm sau, cô còn đang ngủ, Lục Hiên Vũ đã tìm đến cửa.
Bởi vì phiền não chuyện của bảo bảo, Vu Linh San có chút mất ngủ, cho nên ngủ thẳng đến bây giờ vẫn còn có điểm mơ mơ màng màng, nghe tiếng chuông cửa, còn tưởng rằng Mặc Nhã Tử ra ngoài mua đồ quên mang chìa khóa, mặc áo ngủ, đi ra mở cửa.
Sau khi mở cửa mới phát hiện, đứng trước mặt chính là Lục Hiên Vũ cô né tránh một tháng qua.
Hắn từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nhìn cô, “Vu Linh San, cô chỉ có một chút khả năng như vậy sao? Cô không còn nhỏ nữa, gặp chuyện chỉ biết trốn tránh sao?”
Trong tích tắc nhìn thấy Lục Hiên Vũ, trái tim Vu Linh San tựa hồ có một tia vui mừng bắt không được lướt qua, càng nhiều hơn là hốt hoảng, có chút lắp bắp nói: “Làm sao anh tìm được tôi?”
“Cô cho rằng cô có thể trốn được tôi sao?” Trong tay hắn cầm kết quả khám thai, giống như là đến khởi binh hỏi tội.
Cô, cô chỉ là đến bệnh viện một chuyến mà thôi, sớm biết thế này cô đã không đi rồi! Chỉ là không nghĩ tới hắn cư nhiên tìm đến nhanh như vậy, hắn thật đúng là thần thông quảng đại a, cô mới vừa thiếu chút nữa cho rằng Mặc Nhã Tử bán đứng cô đấy.
Sắc mặt của Lục Hiên Vũ hết sức khó coi, hắn đi lên phía trước, bắt được tay của cô, “Vu Linh San, cô nên cùng tôi về nhà.”
“Tôi không muốn.” Vu Linh San cúi đầu, bĩu môi, vẻ mặt quật cường, “Dù sao phụ nữ bên ngoài của anh nhiều như vậy, anh tùy tiện đưa một người về nhà tốt lắm, tôi nghĩ có rất nhiều người cam tâm tình nguyện làm con dâu Lục gia.”
Trong con ngươi của Lục Hiên Vũ, sóng lớn mãnh liệt, hắn híp mắt lại, hơn một tháng qua, mỗi ngày hắn đều tìm cô! Thời điểm hôm qua, người bạn ở cục cảnh sát gọi điện tới nói cho hắn biết, đã tìm được Vu Linh San, lúc ấy hắn nghe xong không biết có bao nhiêu vui vẻ.
Nhưng bây giờ thì sao? Cô là cái vẻ mặt gì, thái độ gì, nói cái gì? Nếu không phải lúc này cô đang mang thai, hắn thật sự, thật sự muốn hung hăng đập cô một trận.
Tim của Lục Hiên Vũ trầm xuống, hung hăng thở ra một hơi, nhìn cô, tức giận đi lên, lại hít sâu thở ra một hơi, hắn cười lạnh nói: “Rất tốt, rất tốt.”
Vu Linh San đột nhiên có một loại ảo giác hắn muốn lập tức rời đi, trong lòng không khỏi mang theo mấy phần thất vọng, lại thấy hắn đột nhiên khẽ cúi người, bế ngang cô lên, rước lấy một tiếng thét chói tai của cô.
Thời gian lâu như vậy, hắn cũng hiểu ra cá tính thích mềm không thích cứng của cô, hắn cúi đầu, thanh âm êm ái nói: “San San, chúng ta về nhà có được hay không?”
“Không được! Tôi muốn ly hôn.” Vu Linh San nói, trên mặt mơ hồ còn mang theo vài phần tức giận.
Lục Hiên Vũ hận không thể trực tiếp ném cô xuống, vẫn cứng rắn chịu đựng, lại tiếp tục dụ dỗ cô.
Vu Linh San cũng không thuận theo, không buông tha náo loạn, nói đi nói lại vẫn là muốn chia tay, muốn ly hôn!
Lục Hiên Vũ rốt cuộc lại phiền não rồi, đột nhiên quát một tiếng, “Cô đừng náo loạn có được hay không, tôi ở đâu có những phụ nữ khác? Tại sao cô không hỏi rõ ràng?”
“Chứng cớ đều ở đó! Tôi hỏi hay không có khác biệt sao?” Cô che kín mặt, vẻ mặt sầu não nói: “Trên TV đều đưa tin rồi, nhiều người đều thấy được.”
Hắn ngay cả nói cũng không muốn nhiều lời, hắn đã chẳng thèm tốn nước miếng với cô, ôm cô trực tiếp đi ra ngoài, “Được, cô đã cho rằng như vậy, chúng ta liền đi hỏi rõ ràng!”
Vừa lúc đó, Mặc Nhã Tử vừa vặn mua xong bữa ăn sáng xuất hiện ở cửa, cau mày nhìn bọn họ, thấy người đàn ông kia chính là Lục Hiên Vũ thì mới ồ một tiếng, “Lục tổng, nhanh như vậy đã tới rồi?”
Lục Hiên Vũ vừa nhìn thấy Mặc Nhã Tử, sắc mặt càng thêm khó coi.
Đây không phải là Mặc Nhã Tử, nhân viên chủ quản mới của công ty sao? Cư nhiên âm thầm giấu người phụ nữ của hắn lâu như vậy, cũng không biết lên tiếng chào hỏi hắn. Hắn lạnh lùng nhìn Mặc Nhã Tử, nếu như ánh mắt của hắn có thể giết người, Mặc Nhã Tử đoán chừng mình đại khái đã bị giết đến vài lần.
Vu Linh San nhìn thấy Mặc Nhã Tử tới, không khỏi hét lớn: “Nhã Tử, Nhã Tử, mình không muốn đi, mau cứu mình.” Mặc Nhã Tử ngược lại khẽ mỉm cười, cũng không ngăn cản, còn dùng tay ra hiệu, “Lục tiên sinh, hi vọng anh đối xử tốt với cô ấy, nếu không tôi có biện pháp giấu cô ấy đi, khiến cho cả đời anh cũng không tìm được.”
Sắc mặt của Lục Hiên Vũ lập tức trở nên rất khó coi, khuôn mặt anh tuấn của hắn bởi vì tức giận mà có chút vặn vẹo, “Cô dám!”
“Nhã Tử, Nhã Tử, mình không muốn đi.”
Mặc Nhã Tử trừng mắt nhìn Vu Linh San, “San San, bây giờ mình là nhân viên dưới chướng Lục Hiên Vũ, căn cứ vào kết quả nằm vùng quan sát hơn một tháng của mình. . . . . . Chồng của cậu rất giữ mình trong sạch, xì xăng đan lúc trước của hắn và Trương Yên Nhi chẳng qua chỉ là hiểu lầm, bởi vì cậu, Trương Yên Nhi đó hiện tại bị chỉnh đến rất đáng thương nha!”
Vu Linh San có chút không dám tin nhìn Mặc Nhã Tử, thân thể cũng đã không giãy dụa nữa.
Mặc Nhã Tử khẽ cười, “Đi đi, cho hắn một cơ hội, cậu còn chưa tin mình sao? Nếu như cậu còn muốn trở lại liền gọi điện thoại cho mình, mình đi đón cậu!”
Vu Linh San còn muốn nói điều gì, cảm giác được hai tay của Lục Hiên Vũ siết chặt thêm, không khỏi kêu đau.
Lục Hiên Vũ nói: “Vu Linh San, hiện tại nếu không muốn tôi làm ra chuyện gì với cô, cô tốt nhất thành thật một chút cho tôi!”
Vu Linh San thấy Mặc Nhã Tử cười với cô, kiên định khích lệ cô, trong lòng không khỏi bắt đầu suy nghĩ lại, có phải cô thật sự hiểu lầm hắn hay không, nhưng cô lại không muốn bị mất mặt như vậy, bất đắc dĩ hừ một tiếng, “Được rồi.”
Hai người rốt cuộc trở về nhà!

Đọc tiếp: Ông xã ăn vụng xin chùi mép – Chương 13.2

Prev Next

Bình luận

Bạn còn lại 250 ký tự

Bình luận facebook