Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 1

Một buổi sáng lại bắt đầu, chiếu theo những tia sáng ấm áp và những sương gió mát lạnh của buổi sáng mang theo những ngày mới. Những tia ánh nắng cố gắng len lỏi vượt qua rào cạn của ngôi nhà nghèo nàn sơ sụp. Một vài ánh nắng đã thành công khi bước vào chiếu thẳng vào một khuôn mặt xinh xắn của cô gái đang nằm trên giường với một vài âm thanh ánh sáng của tiếng chim hát líu lo ngoài cửa

- Ukmm... trời sáng rồi ư

Nó cố gắng ngồi dậy bước vào phòng nhanh chóng làm VSCN, nó bước vào nhìn mình trong gương và nghĩ thầm

- Tại sao mình lại sinh ra trong một gia đình tàn bạo như vậy chứ. Tại sao suốt ngày người đàn bà đó cứ đàn áp, hành hạ mình đến việc này việc khác chứ. Tại sao tuổi thơ của mình không được hạnh phúc như những gia đình khác chứ. Tại sao... tại sao chứ ???~

Trong đầu nó là những câu hỏi lập qua lập lại trong những năm tháng qua của nó. Tiếng bước chân bên ngoài ngày càng to lớn và tiếng gần hơn ngày một nhanh hơn, không ai khác chính là người mẹ ruột độc ác của nó

- Cái con chó kia, mày muốn ở lầm ở lì trong đó khi nào mới chịu bước ra đây cho tao vậy hả ??!

- Dạ... dạ con ra liền !!!~

- Mày bước ra nhanh cho tao, nếu không thì mày sẽ biết hậu quả của việc mày dám ở lì trong đó

- Dạ con ra liền T.T

Nó nhanh chân bốn cặng nhanh chóng mà bước ra ngoài thật nhanh, nếu không thì.... chuyện gì đến cũng sẽ đến...

- Cái con chó kia, mày qua đây làm hết đống này cho tao, lát tao kiểm tra, nếu không thì bữa nay mày nhịn đói tiếp cho tao, tao cho mày đúng 1 tiếng để làm xong công việc mà tao giao, không hơn không kém

Bà ta cầm cây chỉ vào một đống đồ lộn xộn mà kêu nó làm. Nó chỉ còn biết nghe lời mà làm theo lời nói

- Dạ mẹ con làm liền :(

- Làm nhanh cho tao lát tao quay lại kiểm tra

Nó nhanh chân làm việc mà bà ta đã giao ra cho nó. Đúng 1 tiếng đồng hồ bà ta quay lại xem xét hiện trường, cầm theo trên tay cây roi da mà bà ta thường dùng hành hình nó hằng ngày

- Mày làm xong hết việc tao đã giao chưa ??!

- Dạ... con... chưa... làm xong :(

- Mẹ kiếp nhà mày, nuôi mày ăn học đến từng tuổi này mà bây giờ công việc tao giao cho mày có chút xíu mà mày làm đéo xong hả mày

Bà ta cầm cây roi da quất lên trên người nó từng chỗ vị trí không thương không tiếc, khiến làn da trắng nọn nà của nó nhuộm một màu máu xung quanh cơ thể thon gọn của nó

- Ahhh... đau mà mẹ... ơ.... i..... huhu.... tha cho con ik m... à... m... ẹ

- Tha cho mày để mày ngày càng lười biếng, bỏ bê công việc nữa hả

- Ahhh... ahhh... đau mà mẹ T.T

- Hôm nay tao xử mày hết một lượt luôn

- Mẹ tha cho con... hức... hức... đi mà

- Người như mày sống trong căn nhà này chỉ để chật đất chật của nhà tao thôi, có bao nhiêu công việc tao giao cho mày mà mày không làm xong, con gái con lứa như mày chỉ có chó sau này mới lấy về mà rước họa vào thân thôi

---------------------------------------------------------

Bà vừa nói vừa đánh không chừa một miếng thịt nào trên người nó. Nó cố gắng bừng tỉnh lại để có thể định hình lại nó đang ở trong hoàn cảnh nào. Nó chống chọi lại và cố gắng vươn tay lên để nắm lấy cái cây roi đang bay phi tiêu trên người nó rồi nắm chặt cái cây.

- Mày... sao mày dám hả con chó kia

Bà ta giận dữ quát lên. Nó quay đầu nhìn chằm chằm vào bà mà nói

- Bà quá đáng vừa vừa thôi, tôi nói cho bà biết tôi là người chứ không phải là một con chó mà phải nghe lời chủ như bà, bà nói tôi là chó thì khác nào bà cũng đang nghe những lời nói của đồng loại chó như tôi chứ, bà hiểu và nghe được thì cũng như bà biết nói chuyện với động vật được. Và tôi nói cho bà biết tôi là người biết có cảm xúc đau, buồn, vui, khóc, cười.... Chứ không phải là một con nô lệ làm công trong nhà bà. Tôi cũng cảm ơn bà vì đã sinh tôi ra và nuôi tôi lớn lên đến chừng này đã đối đại hơi tốt với tôi như một con người... à không mà là một con chó mới đúng. Một người mẹ như bà suốt ngày chỉ thích làm đẹp, sang chảnh, chà đạp và bôi nhọ tôi, loại đàn bà như bà không xứng đáng để tôi có thể gọi bà bằng một tiếng "MẸ" như vậy được gọi bà thì chỉ có thể tổn thọ hư danh vinh dự của tôi thôi. :p

Bà ta đứng hình vì những lời nói mà nó phát ngôn ra, miệng chữ A mắt chữ O, khi bà hoàn hồn lại thì đã kịp định hình lại câu nói của nó. Nó ném cái cây xuống thật xa về phía nó vì không để ý đến bàn tay to lớn đang hướng về phía mặt nó thì một cái "BỐP" đã in nguyên 5 ngón tay vào khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của nó.

- Sao mày dám nói câu đó... Mày.... mày có quyền gì mà nói vậy với tao

- Hừ... tất nhiên là tôi có quyền để phán xét lại bà chứ, hừ với lại cái tát này của bà không làm cho tôi phải sợ bà mà khóc như vậy, giờ đây cái quyền hạn hành hạ của bà đã không còn nữa và tôi xin nói luôn. Từ nay trở đi từ bà làm bà chịu, tất cả công việc trong nhà này mình bà làm đi nha, tôi đây "ĐÉO" cần và "ĐÉO" thèm ở lại căn nhà ác độc này nữa. Bye bà

Nó cười khinh nhanh với bà ta và nhanh chân bước ra khỏi tơi tàn ác ấy. Bây giờ con người thật của nó đã quay trở lại, nó vừa đi vừa khóc. Nước mắt cứ tuôn ra đầm đìa kéo theo mà chảy dài trên gương mặt nó, bàn chân nó như có một ma thuật cứ kéo theo nó đi thật nhanh phía trước. Những cơn mưa tầm tã rơi xối xả mang theo những giọt nước mắt của nó mà chạy xuống thành dòng suối và cuốn theo những mảnh kí ức đau buồn của những năm tháng qua cuốn trôi theo những giọt mưa. Nó cảm thấy thân hình nó ngày càng nhẹ đi, đầu óc quay cuồng, xung quanh nó mờ mờ ảo ảo và chân tay mềm nhũn mà thả xuống đất tự do "Phịch"

------------------------------------------------------

Bình luận truyện Ông xã lạnh lùng đáng yêu của tôi

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

phuong2k2
đăng bởi phuong2k2

Theo dõi