truyen full
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 13

Nghe thấy người trước mặt chính là phế vật A Cửu mà không ai không biết, mấy người Hoàng Ánh Ngọc vô cùng bất ngờ.

“Đúng vậy, ta chính là phế vật A Cửu. Ngạc nhiên lắm sao?” Nhìn thấy phản ứng của bọn họ, Trần Hoài Ngọc có chút khinh thường nói.

“Ách, có chút kinh ngạc. Nhưng mà, cho dù ngươi không thể tu luyện linh lực cùng kiếm khí, ngươi vẫn là bằng hữu của Trịnh Nguyễn Tuấn Phong ta!” Trịnh Nguyễn Tuấn Phong bắt lấy bả vai Trần Hoài Ngọc, vỗ ngực nói.

“Hơn nữa, ngươi nướng thịt ngon như vậy, về sau, ai dám nói ngươi là phế vật, ta liền đánh hắn.”

Nhìn bộ dáng Trịnh Nguyễn Tuấn Phong vỗ ngực hùng hồn, trên trán Trần Hoài Ngọc đổ mồ hôi lạnh, tình cảm của tên nhóc này lại gắn liền với thịt nướng a.

“Ngươi thực sự không thể tu luyện linh lực và kiếm khí sao? Vậy ngươi đến sơn mạch Huyền Nguyệt rất nguy hiểm đó.” Hoàng Ánh Ngọc nhìn Trần Hoài Ngọc, trong mắt toát lên vẻ không đồng ý.

Bình thường, Linh Sư và Kiếm Sư cũng không dám đến sơn mạch Huyền Nguyệt một mình, huống chi là người không thể tu luyện như nàng?

“Ha ha, ta đến sơn mạch Huyền Nguyệt đương nhiên là để đi săn, bằng không thịt nướng các ngươi đang ăn là từ đâu ra? Không thể tu luyện thì sao, con đường này không đi được, thì vẫn còn con đường khác. Cường giả chân chính, cho dù là thể chất phế vật, cũng không thể ngăn hắn tiến về phía trước. Nếu không, gặp thần sát thần, gặp phật sát phật!” Nghĩ đến chuyện nàng còn phải đi tìm cha, trong mắt Trần Hoài Ngọc nảy lên một tia lãnh ý.

“Ha ha… không hổ là huynh đệ của ta! Đủ bá đạo!” Trịnh Nguyễn Tuấn Phong cười lớn.

“Ân, Hoài Ngọc, ngươi thật không tệ!” Hoàng Ánh Ngọc cũng nói.

“Ngươi có một trái tim mạnh mẽ, không tệ.” Ngay cả Hạ Nham cũng không nhịn được nói một câu, bất quá mặt than thì vẫn là mặt than.

Mai Gia Kiệt cùng Lạc Quy Vũ đều cười tươi, vẻ mặt vẫn còn nét tự hỏi.

Đột nhiên, Trần Hoài Ngọc đứng lên, cảnh giác nhìn bốn phía. Tiếp theo, mấy người Hạ Nham cùng Mai Gia Kiệt cũng đứng lên.

Một con phong lang từ trong rừng phóng ra, tiếp theo là con thứ hai, thứ ba,… Rất nhanh, mấy người bọn họ liền bị hai mươi con linh thú cấp ba vây quanh.

“Nhiều linh thú như vậy!” Trịnh Nguyễn Tuấn Phong bước từng bước, đứng chắn trước mặt Trần Hoài Ngọc, nói.

“Huynh đệ, lát nữa ngươi nhớ theo sát ta. Bằng không, nhiều linh thú như vậy, ta cũng khó bảo vệ ngươi an toàn.”

Đám người Hoàng Ánh Ngọc nhìn thấy đàn sói này, cả thân thể cũng đều căng thẳng, cảnh giác nhìn bọn chúng, họ đứng bên cạnh Trần Hoài Ngọc, cố ý vây nàng bên trong.

Nhìn mấy người chắn phía trước mình, Trần Hoài Ngọc nhếch khóe miệng.

“Đây còn không làm khó được ta. Ta hiện tại không cần bằng hữu. Ta cần là đồng đội có thể khiến ta yên tâm phó thác phía sau lưng của mình, cùng nhau song vai đối chiến với kẻ địch.” Nói xong, cầm lấy chủy thủ, vận hành Bộ pháp Phiêu Miểu tấn công vào bầy sói.

Trần Hoài Ngọc phóng tới một con sói gần nhất, cắt đứt cổ họng của nó dễ như trở bàn tay.

Tất cả mọi người nhìn thấy Trần Hoài Ngọc như vậy, đều ngây ngẩn cả người, ngay tại khoảnh khắc vừa rồi, cả người Trần Hoài Ngọc phát ra khí thế đứng đầu thiên hạ.

Trần Hoài Ngọc bây giờ phát ra hào quang, đâu còn dáng vẻ phế vật ngày xưa, giống như nàng có thể làm mù tất cả mắt mọi người.

Đá, chém, đâm, động tác sạch sẽ lưu loát, chỉ chốc lát đã giải quyết xong mấy con phong lang.

Nhìn Trần Hoài Ngọc lao ra khỏi vòng bảo hộ, mọi người đều sững sốt. Sau đó, họ đều ngưng tụ linh lực, đánh về phía mấy con phong lang khác. Hoàng Ánh Ngọc và Lac Quy Vũ là Linh Sư cấp 7, Trịnh Nguyễn Tuấn Phong cùng Mai Gia Kiệt là Linh Sư cấp 8. Mà Hạ Nham lại là một Kiếm Sư cấp 7. Trình độ như vậy, 20 năm tu luyện, không ai không phải thiên tài.

Sau một khắc( 15 phút), hai mươi mấy con phong lang té ngã xuống đất. Nhìn thi thể phong lang dưới chân Trần Hoài Ngọc, mọi người đều ngạc nhiên không khép được miệng.

Thật lâu sau đó, Trịnh Nguyễn Tuấn Phong mới phun ra một câu.

“Mẹ nó, ngươi thật sự là phế vật A Cửu?”

Đây là phế vật Trần Hoài Ngọc lúc trước sao? Không, tuyệt đối không phải!

Thuần thục lấy ma tinh, đem thi thể cất vào nhẫn không gian, Trần Hoài Ngọc quay đầu, nhìn thấy biểu tình kinh ngạc của mọi người. Nhún nhún vai, nàng cũng không định giải thích.

Thu thập xong chiến lợi phẩm, mọi người nhanh chóng rời khỏi đây, tìm một nơi cách xa nơi này mà hạ trại một lần nữa.

Mùi máu tươi, có đôi khi rất phiền phức.

Bình luận truyện Phế vật tiểu thư nghịch thiên: Thần y kinh thế tuyệt diễm

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ice Moon
đăng bởi Ice Moon

Theo dõi