truyen full
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 17

Thời gian trôi qua, ngủ ba ngày ba đêm, chờ đến khi Trần Hoài Ngọc tỉnh lại, nàng bỗng nhiên nhảy dựng lên, phát hiện trên người một tần bùn dơ bẩn, hôi thối.

Nhưng đồng thời, nàng có cảm thấy tay chân mình nhẹ nhàng đi rất nhiều, không chỉ có như thế, trong đan điền linh lực nàng so với trước kia hung hãn phồng một mảng lớn.

“Linh Sư cấp 9 Trung cấp, không thể nào?” Trần Hoài Ngọc thúc giục linh lực phục hồi, giống như nước lũ vỡ đê, điên cuồng trút xuống, trong thân thể Trần Hoài Ngọc, chạy đến toán loạn.

“Ha ha, Thiết Tí Vượn, lần này, ta phải cảm tạ ngươi rồi.” Trần Hoài Ngọc cười lớn, nàng cũng không khách khí, đem năm sáu vò Bách Niên Quả Tửu còn sót lại tất cả đều thuận tay lấy đi, dù sao cũng có vòng Càn Khônnàng dễ dàng dọn đi vài hũ rượu này.

Trần Hoài Ngọc đang định nâng những hủ rượu để vào vòng Càn Khôn nhờ Phi lão giữ hộ, liền nghe được một tiếng rống giận của Thiết Tí Vượn.

Sau đó thấy một con Thiết Tí Vượn chạy tới.

Thấy Trần Hoài Ngọc còn cứ nhiên dự định trộm bảo bối của nó, Thiết Tí Vượn bị kích động cũng không nhỏ, nó phát ra tiếng âm thanh gầm gừ tức giận, Thiết Tí Vượn nhấc tay lên xuất ra một lực không hề nhỏ, đánh về phía Trần Hoài Ngọc.

“Ồ, sau ba ngày tốc độ Thiết Tí Vượn tại sao lại chậm đi rất nhiều.” Trần Hoài Ngọc ngạc nhiên, nàng không biết sau khi uống Bách Niên Quả Tửu, trải qua tẩy tủy phạt cốt, thực lực trước kia đã sớm không thể so với nhau.

Trần Hoài Ngọc dưới chân đạp một cái, nhắm ngay một nơi góc chết, ra mấy đòn Hỏa Diễm đánh về phía đầu Thiết Tí Vượn, một chưởng này đi xuống, nhất thời đem dầu Thiết Tí Vượn đốt thành tro tàn.

Không kịp kêu một tiếng, Thiết Tí Vượn kia thân thể nặng hơn 200 cân* ngửa mặt ngã xuống đất, não bạch sắc (màu trắng) cùng với máu màu đỏ bắn ra đầy trên đất, chết cũng không nhắm mắt.

(*hơn 100kg)

Sau khi đấm một quyền vào Thiết Tí Vượn liền chết tươi, Trần Hài Ngọc còn có mấy phần giật mình, qua một lát sau, nàng mới ói một ngụm trọc khí*.

(*khí đục,dơ,bẩn)

“Da lông Thiết Tí Vượn có thể bán ra không ít tiền, thịt của nó chắc là không thể ăn.” Trần Hoài Ngọc nghĩ đến đây, chợt nhớ tới, nàng say rượu ở trong động cây, ngủ mê man ba ngày, thiếu chút nữa đem Hỏa Diễm và Thanh Loan quên mất tiêu.

Vậy là hôm sau nàng phải nướng rất nhiều thịt cho Hỏa Diễm và Thanh Loan ăn.

Sau khi luyện tập xong, Trần Hoài Ngọc liền chuẩn bị trở về. Nàng rời đi cũng đã khoảng nửa tháng rồi, không biết có ai phát hiện ra không.

Thanh Loan tiến vào không gian ma thú tu luyện, Hỏa Diễm vẫn đậu trên vai Trần Hoài Ngọc vui mừng, cái miệng nhỏ không ngừng nói chuyện.

“Chủ nhân, vì sao người so với bình thường lại nhỏ như vậy?

“Chủ nhân, chờ Hỏa Diễm lớn lên sẽ mang chủ nhân bay lên trời nha.”

“Chủ nhân…”

Nghe giọng nói nho nhỏ của Hỏa Diễm, Hoài Ngọc cảm thấy lòng nhìn mềm mại.

“Hỏa Diễm, ngươi có biết vì sao ngươi ở sơn mạch Huyền Nguyệt không?” Trần Hoài Ngọc có chút kỳ quái, sơn mạch Huyền Nguyệt không phải là nơi ở của Phượng Hoàng.

“Ta cũng không biết. Bây giờ, ta chưa có ký ức truyền thừa. Chờ ta lớn lên nó mới từ từ mở ra. Từ khi ta có ý thức, ta đã ở trong sơn mạch Huyền Nguyệt."

“Không biết thì thôi, về sau nhất định sẽ biết. Hỏa Dễm, rời khỏi sơn mạch, ngươi không được nói chuyện, biết chưa? Muốn nói thì chỉ ở nơi có hai chúng ta mới được nói.” Trần Hoài Ngọc dạy dỗ Hỏa Diễm.

“Vì sao không cho ta nói chuyện?” Hỏa Diễm từ trên vai nàng bay lên.

“Ta không muốn cho người khác biết ngươi là Thánh Thú. Ở trong mắt người khác, ta là một phế vật. Nếu họ biết ta có ma thú khế ước, thực lực của ta sẽ bị bại lộ.”

“Nga… Vậy được rồi. Nhưng ta muốn ăn thịt nướng.” Hỏa Diễm nhân cơ hội ra điều kiện.

“Được, về rồi ta sẽ nướng cho ngươi ăn.”

Một người một chim cứ trò chuyện như vậy cho đến khi về đến Phủ thừa tướng. Rời khỏi sơn mạch Huyền Nguyệt, Hỏa Diễm không mở miệng nói chuyện, mà dùng ý niệm nói chuyện với nhau.

Đi đến bức tường hậu viện Trần phủ, tìm được vị trí tiểu viện của Trần Hoài Ngọc, nhảy vào. Nhìn tiểu viện phủ lớp bụi mỏng, khóe môi Trần Hoài Ngọc khẽ nhếch. Quả nhiên không ai phát hiện nàng rời đi.

Mở cửa, Trần Hoài Ngọc quét tước lại căn phòng. Sau đó tìm quần áo lúc trước, rồi đi tìm Trần Phong, nói cho hắn biết nàng đã trở lại.

Đi đến gần chỗ ở của Trần Phong, còn chưa bước vào đã nghe thấy một trận ồn ào.

“Đánh hắn, lão đại, đánh mạnh vào.”

“Ha ha… Thế nào? Hôm nay ai mất hồn vây? Ha ha…!”

“Ai bảo ngươi nhiều chuyện ra mặt giúp phế vật A Cửu kia. Nhị tiểu thư muốn chúng ta thương lượng với ngươi, chúng ta cũng không có cách nào khác. Còn muốn phản kháng? Một chút sức đó thì coi là gì? Ha ha…”

Nghe những lời này, không cần nghĩ cũng biết chuyện gì xảy ra. Trần Hoài Ngọc đẩy cửa ra, nhìn 6, 7 thanh niên vây quanh Trần Phong. Mặt Trần Phong đã bầm tím không chịu nổi mà người ở chung với Trần Phong cũng trốn ở trong phòng không dám bước ra.

Nghe tiếng mở cửa, mấy người kia xoay người lại, nhìn thấy Trần Hoài Ngọc, tiếng đánh mắng nhất thời im bặt. Ngày đó, bọn họ đều nhìn thấy Trần Hoài Ngọc dùng một chiêu chiến thắng Nhị tiểu thư.

“Cút.” Độc Cô Thiên Diệp lạnh lùng liếc bọn họ một cái.

“Trở về nói với Trần Nhiễu Chi, nếu muốn sống, thì cách xa chúng ta một chút.”

Nhìn mấy người kia chạy trối chết, Trần Hoài Ngọc đi tới bên cạnh Trần Pnong, đỡ hắn dậy.

“A Cửu, cô trở về rồi. Tê ~~~” Trần Phong mở miệng, liền động tới vết thương.

“Tới chỗ của ta, chỗ này ngươi không thể ở.” Nhìn người trong phòng, Trần Hoài Ngọc mở miệng.

“Còn cử động được không? Thu thập mấy thứ gì đó đi.”

Trần Phong muốn cự tuyệt, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Trần Hoài Ngọc, đành phải nuốt trở về, xoay người thu dọn vài thứ. Lần trước, từ sau khi Trần Hoài Ngọc bị Nhị tiểu thư đánh, có đôi lúc nàng không giống như lúc trước, thỉnh thoảng liền lộ ra loại khí thế khiến người khác không dám phạm vào.

Trần Hoài Ngọc liếc mắt nhìn nơi này một cái, nhiệt độ rất thấp. Trần Phong là người nàng nhận định, bởi vì giúp đỡ nàng mà bị người khác khi dễ, hơn nữa không chỉ một, hai lần.

Những người khác trốn trong phòng, không dám ra ngoài. Bọn họ không biết Trần Hoài Ngọc từng đánh thắng Trần Nhiễu Chi, nhìn thấy đám người kia nhìn thấy nàng như chuột thấy mèo, đều rất kỳ lạ.

“Đi thôi.” Thấy Trần Phong đi ra, Trần Hoài Ngọc mở miệng, xoay người rời đi.

Trần Phong cầm hành lý, đi theo Hoài rời đi chỗ ở của mình.

Bình luận truyện Phế vật tiểu thư nghịch thiên: Thần y kinh thế tuyệt diễm

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ice Moon
đăng bởi Ice Moon

Theo dõi