Tùy Chỉnh
Đề cử
Phụ nữ vạn người mê

Phụ nữ vạn người mê

Chương 26: Khoảng cách nào xa nhất (kết)

Ba năm sau.

"Lý do gì khiến bạn viết ra được một cuốn sách như vậy?"

Cô mỉm cười, nhìn vào ống kính máy quay.

"Không biết các bạn đã từng trải qua cảm giác ấy chưa, cảm giác bị người mình tin tưởng nhất phản bội, cảm giác chờ đợi mà mãi không có thành quả, cảm giác tình yêu của mình bị người khác giẫm đạp dưới chân, cảm giác đau đớn phải chạy trốn đến một thành phố khác..."

"Tôi nghe nhiều độc giả nói rằng, khi đọc xong cuốn sách này họ mất niềm tin vào tình yêu, bạn nghĩ sao?"

Cô cười dịu dàng, nét đẹp đằm thắm càng thêm tao nhã.

"Sau tất cả những gì chúng ta đã làm và cố gắng, kết cục dù có hạnh phúc hay dở dang đề là vận mệnh. Có thể trong mỗi chúng ta lúc này, người thì đang mong tin nhắn của người yêu, người thì đau đớn đến chết đi sống lại mà trên môi vẫn giữ nụ cười, hoặc vừa trải qua một cuộc tình đau khổ, cũng có người tỏ ra thật mạnh mẽ, cười thật tươi dù ngày hôm ấy nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy. Đến sau cùng, dù tổn thương bao nhiêu, chúng ta đều mong cầu sẽ được hạnh phúc. Đến một ngày nào đó chúng ta nhất định sẽ gặp một người yêu chúng ta hơn bản thân họ, mặc cho chúng ta không thể yêu họ hơn chính bản thân mình nữa rồi."

Anh nhìn màn hình ti vi, trên đó đang phát chương trình trực tiếp. Bấm nút tắt, anh mệt mỏi ngả lưng ra đằng sau.

Sau hôm đó, anh không thể tìm được cô, anh lục tung Hà Nội cũng không có tin tức gì của cô. Cô như một cơn gió biến mất không để lại chút dấu vết.

Hơn một năm sau anh mới có tin tức của cô, nhưng mọi thứ đã khác.

Sau khi biết mình đã đánh mất đi một thứ quan trọng nhường nào, anh thấy hối hận, tìm cách gọi cho cô để xin lỗi. Nhưng tất cả là do anh để lỡ, anh không có tư cách nói xin lỗi cô.

Cho đến hôm nay nhìn cô sống tốt, anh cũng cảm thấy nhẹ lòng, ít nhất anh sẽ không dằn vặt bản thân vì sai lầm năm ấy.

Khoảng cách xa nhất trên đời không phải là anh và cô xa nhau hàng nghìn cây số, không phải là cô và anh đã trở thành người cũ mà chính là dù cho đứng trước mặt nhau, cũng không có tư cách nói câu "xin chào".

Cô rời khỏi đài truyền hình, lái xe ra khỏi gara, ngắm nhìn từng con phố quen thuộc, ngắm nhìn thành phố cô lấy hết can đảm để trở về.

Bây giờ cô thành công thì sao chứ? Cuối cùng những tâm sự chỉ có thể giấu ở trong lòng, tự mình gặm nhấm.

Hai năm qua cô vẫn chưa quên hình bóng của anh, vẫn chưa quên nụ cười ngày mới yêu dịu dàng thế nào, vẫn không quên được những lúc cô nịnh anh như đứa trẻ và anh chiều chuộng cô bao nhiêu. Cuối cùng, cô vẫn không thể quên đi sự quen thuộc ấy.

Thật ra trong cuộc đời đâu phải ai cũng may mắn được đi cùng đường với nhau, một con đường chia bao nhiêu khó khăn, hạnh phúc, một con đường chắt chiu bao nhiêu yêu thương và ngọt ngào, một con đường dù cho có đi mãi cũng chẳng thể đến cuối cùng.

Bình luận truyện Phụ nữ vạn người mê

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Tan
đăng bởi Tan

Theo dõi