truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử
Rào cản

Rào cản

Chương 1: Chúng tôi như những người xa lạ

Tháng tư. Đường phố Tokyo tràn ngập hoa anh đào.
Một ngày làm việc vất vả khiến mãi đến gần trưa Minakawa Ritsuko mới thức dậy. Chồng cô đã đi Osaka từ sớm vì nhận được lời mời từ một dàn nhạc ở đó. Cả căn nhà rộng lớn chỏ còn lại mình cô nên việc ngủ biếng một chút cũng chẳng hề hấn gì. Cô kéo tấm rèm sang bên để những luồng nắng vàng tươi ùa vào mà lan tỏa khắp phòng. Gió xuân từng làn từng làn hùa nhau len lỏi trong mê cung nhà cao tầng cùng những tia sáng phản chiếu từ những ô cửa sổ tí tẹo làm cô thấy dễ chịu.
Giữa đám người khổng lồ của Tokyo có một cây anh đào lớn, nó đứng một mình và là cây nở rộ bông nhất.
Sau ba tháng nghỉ việc Ritsuko vừa bắt đầu đi làm thêm trở lại, đủ loại việc từ thiết kế cho đến lập trình. Cô không chắc mình còn tiếp tục những công việc ngắn hạn bán thời gian này bao lâu nhưng quả là cô không chịu được việc ngồi không sau mỗi buổi luyện đàn ở dàn nhạc. Lập trình bỗng dưng đầy cuốn hút trở lại và tiếng gõ phím cũng bắt đầu nghe vui tai.
Bữa sáng muộn của cô là vài lát bánh mì quệt bơ nướng cùng một tách cà phê sữa nhẹ nhàng. Ăn xong cô quyết định hôm nay sẽ là ngày nghỉ, vì công việc gần đây nhất của Ritsuko đã kết thúc vào ngày hôm qua.
Thế là cô với lấy chiếc áo khoác mỏng rồi đi ra ngoài. Cơn gió nhẹ lùa vào tóc đen xỏa dài mang theo mùi hương của khán phòng ngày hôm qua hòa vào bầu khí quyển.
Một ngày thật đẹp.
Từ khi nghỉ làm thêm, cô bắt đầu cảm nhận được sự khác lạ đến từ những thời điểm khác nhau trong ngày. Sáng sớm, cô có thể cảm thấy sự bắt đầu của một ngày qua một mùi hương, đến hoàng hôn lại cảm thấy sự kết thúc với một mùi hương rất khác. Một trời đầy sao cũng có mùi hương và một ngày âm u cũng thế, chúng đều hòa lẫn vào cuộc sống vội vã của từng con người trong thành phố này.
Cô đã từng mất đi những cảm giác ấy…
Ritsuko đi giữa một con đường hẹp trong khu dân cư. Cô cảm thấy khát nên mua một lon coca ở máy bán nước tự động rồi đi vào công viên. Cô vừa uống vừa quan sát mấy đứa trẻ đang chơi đùa ở cổng và những chiếc xe hơi nối nhau đi qua cầu. Sau dãy nhà chung cư là những tòa cao ốc của khu Shinjuku, từ đây nhìn chúng như những ngọn tháp vươn thẳng lên nền trời chói lọi có những cánh buồm xanh biếc vĩ đại giữa một đại dương mây trắng.
Cô tiếp tục đi về phía con đường có tuyến đường ray bắt ngang qua. Cây anh đào lớn đứng gần đó làm cho lớp nhựa đường xung quanh bị phủ lên một tấm lụa trắng hồng. Ritsuko nhìn những cánh hoa chầm chậm rơi xướng mặt đất mà chợt nghĩ đến Oreki Tooru.
Họ đã từng là một cặp đôi hạnh phúc. Họ đã có với nhau biết bao kỉ niệm đẹp. Họ đã từng bên cạnh nhau những lúc khó khăn nhất. Họ đã từng ở cạnh nhau như hình với bóng...
Và rồi một ngày họ lướt qua nhau như 2 người xa lạ.
Trong lòng cô dấy lên nỗi chộn rộn khó tả. Kể ra thì mối băn khoăn này đã lờ mờ hình thành từ trước khi kết hôn. Ritsuko từng cho đó là khủng hoảng tiền hôn nhân. Nhưng phải chăng cô đã lầm? Phải chăng trong thâm tâm cô đang hối tiếc vì đã kết hôn?
Ritsuko bất giác cười. Không, không thể nào đâu.
Bản thân cô cũng ngạc nhiên trước sự đủ đầy và hài lòng mà ngưỡng cửa giản dị mang tên hôn nhân đem lại.
Ritsuko bước nhanh. Tiếng giày cao gót vang vọng phía sau. Đi dưới ánh nắng tươi đẹp ấm áp này, cô lại thấy buồn ngủ.
Cô tới gần một gác chắn tàu tự động. Bầu không khí thật thơ mộng. Không chừng có thể lấy đây làm bối cảnh phim truyền hình cũng nê.
Quy mô gác chắn rất lớn. Nhà dân nằm san sát dọc tuyến đường ray. Những mảnh vườn chật đến mức không thể gọi là vườn chứa đầy chậu cây. Dưới nắng xuân chúng ánh sắc xanh lục thật xinh đẹp.
Một cây anh đào khá to nằm ngay cành cột đèn báo hiệu. Vẫn chưa thấy lá non, hoa đương kì nở rộ.
Những chùm hồng phấn mềm mại phủ kín cành hoa. Cánh hoa tắm mình dưới nắng, nhẹ nhàng phảng phất ánh mặt trời, trông như đèn bàn cỡ lớn. Từ cây anh đào, cánh hoa nhảy múa, cuộn tròn trong gió rồi rơi xuống hai thanh chắn bên đường.
Không biết có phải do cô là một nhạc sĩ hay không mà cô cảm thấy khung cảnh ấy thật đa tình. Và có chút buồn mang mác.
Ritsuko băng qua đường ngang dưới những cánh hoa chao liệng.
Tiếng chuông báo hiệu tàu đến vang lên lanh canh khi cô bước qua một phần ba đường ray, nhanh dần...Cô ước chừng cứ đi với tốc độ hiện tại là có thể sang bên kia vừa kịp lúc thanh chắn hạ xuống.
Phong cảnh ấy giống như năm cô 18 tuổi, vội vã chạy theo ai đó mà qua đường.
Những hồi tưởng cứ thế ùa về, cô lướt qua một người thanh niên lạ, một mùi hương quen thuộc, một cảm giác quen thuộc, một tình yêu ngây ngô quen thuộc. Một tia sáng loé lên trong cô. Hai người tiếp tục đi về hướng ngược nhau nhưng Ritsuko có một cảm giác mạnh mẽ rằng, nếu cô quay lại thì anh ấy cũng sẽ quay lại. Cô chỉ biết là anh sẽ làm vậy.
Ritsuko dừng lại ở bên kia con đường và từ từ quay lại. Anh ấy cũng thế.
Trong một khoảnh khắc...Ánh mắt của hai người gặp nhau.
Ngay lập tức trái tim và hồi ức của cô khuấy động như đoàn tàu đi ngang qua vừa chia đôi cảnh vật và tầm nhìn của họ.
Liệu anh ấy có còn đứng đó sau khi tàu đi qua?
Không còn quan trọng nữa.
Chỉ cần đúng là anh ấy thôi, là quá đủ cho một phép màu rồi!
Bỗng dưng trong tim cô dâng lên một cảm xúc kì lạ. Cô phải đi, cô không thể đứng ở đây được. Cô muốn gọi điện cho ai đó, một người bất kì nào đó, là ai cũng được. Cô muốn nói thứ gì đó, phải chăng cô muốn hét lên một lần? Để có thể chôn giấu mãi mãi những cảm xúc này trong một góc khuất của trái tim cho đến khi lìa xa nhân thế?
Ngập ngừng vài giây, Ritsuko đã tìm được câu trả lời cho mình. Trước khi đoàn tàu đi qua hết cô đã quay lại rồi bước tiếp với một nụ cười trên môi.
Những kí ức đó nên được niêm phong mãi mãi để cô có thể tiến lên mà không vướng bận gì.
Một câu chuyện chứa đầy những hối tiếc khôn nguôi...
truyện

Bình luận truyện Rào cản

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Rin Kurenai
đăng bởi Rin Kurenai

Theo dõi