Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 2 Bị ăn(Sự gần 17 ):

Đúng lúc Băng Nhi định bước ra ngoài thì cánh cửa mở ra.Cô chỉ kịp trốn vào trong tủ đựng quần áo và cố đè nén hơi thở của mình để tránh bị phát hiện.Một dáng người con trai rất cao bước vào(T/g:He he sắp có kịch hay để coi rồi).
Hắn đang rất tức giận.Chết tiệt!Lão già họ Triệu lại dám giở trò này với hắn,ông ta tưởng rằng con gái lão sẽ bò được lên giường của hắn sao?Mơ tưởng!
_Long
_Boss_Một người con trai khoảng 20 tuổi bước vào.
_Xử lí gọn_Hắn lạnh lùng ra lệnh.Lão già đó làm mà không nghĩ đến hậu quả hay sao?Coi hắn là loại người gì?
_Vâng_Người con trai tên Long đó đáp lại và bước ra ngoài.Hôm sau trên trang nhất các báo đều có tin tập đoàn Triệu Thị phá sản,cả gia tộc họ Triệu trong một đêm bị thảm sát,không còn ai sống sót.Cảnh sát lại kết án là gia tộc bị trộm và không điều tra nữa (T/g:Phong ca đáng sợ thật*rùng mk*).Tin này đã gây xôn xao dư luận trong một thời gian dài.
Hắn đang cố chịu đựng cảm giác khó chịu trong cơ thể mình.Trong lúc lơ đễnh hắn nhìn ra phía tủ.Khoan!Có một mảnh vải khá nhỏ màu trắng thò ra.
_Ai?Ra đây_Hắn dùng giọng nói không chút cảm xúc.Người có thể vào được phòng hắn nhất định không tầm thường.
Trong tủ.Hic!Chết chắc cô rồi không ra không được mà ra cũng chẳng xong.Hay là cứ ra rồi đánh ngất tên đó xong bỏ trốn nhỉ?Ha ha mình thật thông minh(T/g:*khóc ròngT_T*em lạy chị chỉ số IQ 200 của chị đâu rồi?).Cánh tủ từ từ mở ra.Một người con gái đẹp hơn tiên nữ bước ra.Cô mặc một chiếc váy trắng vô cùng ngây thơ.Cuộc đời hắn đã gặp qua phụ nữ rất nhiều nhưng người con gái khiến hắn cảm thấy đặc biệt.Phải!Cô ấy rất giống người đó,không,vô cùng giống.(T/g:Người nào?Đừng nghĩ vớ vẩn,không fải ny đâu!).Hắn quyết định chọn cô ta lm…
_Hi hi tôi đi nhầm…ưm…_chưa kịp nói gì đôi môi anh đào đỏ mọng của cô đã bị một đôi môi lạnh băng chiếm lấy.Trong một giây các nơron thần kinh của cô ngừng hoạt động thì cô đã bị ném thẳng lên chiếc giường làm bằng lông cừu cao cấp. Cô xoa xoa cái mông tội nghiệp của mình.
_Này tôi đã nói…_tôi đi nhầm phòng mà.Chưa nói xog thì dây thần kinh đơ lần hai.Wa!Trên đời có ng đẹp trai vậy sao,thật là soái nha!Mấy tên sát thủ và vệ sĩ nhà mình không có người đẹp đến vầy nha!Cứ tưởng ông anh già nhà mình đẹp trai nhất,ai ngờ…(T/g:Mi giống ai mà mê trai zợ!BN:Giống mi T/g:Ờk ha…ta là sắc nữ mà)
_Xoẹt_Cái váy trắng trên ng cô đã bị hắn xé ném xuống đất lộ ra nội y màu hồng phấn cùng cơ thể con gái chưa phát triển hoàn toàn.Điều này làm cho ngọn lửa dục vọng trong người hắn cháy mạnh hơn.Shit!Tại sao lại có một ngày Lãnh Phong hắn lại trở nên như vậy?Tất cả là tại cái xuân dược vơ vẩn đó.Cảm thấy đôi mắt tràn đầy dục vọng đang nhìn mình chằm chằm mình Băng Nhi lại từ trong các suy nghĩ vớ vẩn tỉnh lại.Cô lấy tay che thân thể mình.Cái quái gì đang xảy ra vậy?Cô bị xé mất cái váy yêu dấu.Cô ở đây và sắp bị một kẻ lạ mặt ăn sao?
Bị ăn!
Cái gì???
BỊ ĂN!
Ôi không!Cô sắp bị ăn.Oa…oa ông nội ơi,anh hai ơi cứu pé Băng.Pé Băng sắp bị người ta ăn đó.Hức!Cả hai chết dẫm pé Băng bị ăn đó hu hu.Cô còn bé lắm nha!Cô còn rất yêu đời.Cô muốn kiện kẻ này có hành động sai trái với trẻ vị thành niên.Cô nhất định phải kiện hắn.Hu hu!Ở New York_Mĩ hai người đàn ông một già một trẻ đang mải tắm nắng trên bãi biển thì hắt xì liên tục,cả hai cùng lẩm bẩm:"Ai đang rủa mình thế nhỉ?"(T/g:Bảo bối sắp bị ăn mà hai ông cháu nhà này còn đi nghỉ mát.Chậc chậc!)Còn đang khóc mếu thì cô cảm thấy có cái gì đó đè nặng lên mình.Cả cơ thể cô bị kìm hãm trong lồng ngực rắn chắc.Đôi môi lại bị ai đó chiếm lấy.Trong lúc cô còn đang bàng hoàng thì cái lưỡi của hắn đã luồn vào trong miệng cô.Như một con dã thú mạnh mẽ khuấy đảo khắp khoang miệng cô hút lấy mật ngọt trong cái miệng nhỏ xinh đó.Cô cố gắng dãy dụa nhưng lại bị đôi tay cùng lồng ngực cứng như thép của hắn giữ lại.Trong cái đầu nhỏ non nớt của cô lại nghĩ:"Hic!Đằng nào cũng không thoát được,vậy thì dại gì không thử?Dù gì đây cũng là lần đầu tiên của mình nha!"(T/g:*đang húp mì*Phụtttt…Khụ khụ Cái quái gì vậy có ai n pà nì bị ăn mà còn giúp ng ta ăn mk k?Ta chịu mi)Vậy là cô nhẹ nhàng đưa đôi tay trắng hồng của mình vòng qua cổ hắn,vụng về phối hợp cùng hắn.Như hiểu được điều này môi hắn nhẹ nhếch lên một đường cong tuyệt mĩ giống một vị thần tỏa ánh sáng giữa đêm đông lạnh giá,nụ hôn của hắn nhẹ nhàng hơn đưa cả hai đi vào triền miên.Khi hai cơ thể đang quấn lấy nhau hai con Hắc long trên lưng của hắn và Phượng Hoàng đỏ(theo Hán_Việt phượng hoàng đỏ viết là chi vậy ta quên òy) trên lưng cô hiện lên vô cùng uyển chuyển và dịu dàng.
Phía sau chiếc rèm cửa sổ đang tung bay trong gió một cảnh xuân sắc nhẹ nhàng mà nóng bỏng từ từ hiện ra.Họ không biết đêm nay đã hoàn toàn thay đổi cuộc đời họ.

T/g tự hỏi:"Tự hỏi từ bh mk lại trở nên hư hỏng vậy nhỉ?Mk nhớ mình là trẻ ngoan bé nghiêm túc mà?"Hic.Viết chap này t/g ms nhận ra mk đã thành trẻ hư!Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của ta.Chân thành cảm ơn!

Bình luận truyện Song sinh thiên tài:Mẹ …mẹ có phải là một sát thủ không vậy?

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi