Tùy Chỉnh
Đề cử
Sủng Thê Làm Hoàng Hậu

Sủng Thê Làm Hoàng Hậu

Chương 137

Da mặt Hoắc Thanh Thược dù dày, cũng không chịu nổi Chân Bảo Lộ trực tiếp nói, lúc này tìm lý do, mắt đỏ đi ra ngoài. Chân Bảo Lộ nhìn bóng lưng Hoắc Thanh Thược, thầm nghĩ không phải là nàng nói hơi nặng lời đi, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới, nàng ở hoàng thành nhọc nhằn khổ sở mang hai hài tử, vị Hoắc cô nương này lại quấn quít chặt lấy Tiết Nhượng, gấp gáp làm thiếp hắn, nàng vô luận như thế nào đều nuốt không trôi cơn tức này.

Chân Bảo Lộ nghiêng đầu hỏi Chúc ma ma: “Ta có phải nói hơi quá hay không?”

Chúc ma ma tự nhiên là thiên vị Chân Bảo Lộ, lại nói, chuyện như vậy vốn là Hoắc cô nương kia làm chuyện bỉ ổi khiến người chán ghét.

Nàng nói: “Thiếu phu nhân nói không sai, là Hoắc cô nương làm việc khác người.”

Chân Bảo Lộ vừa nghe cũng cảm thấy có lý. Nhưng nghĩ đến vừa mới Hoắc Thanh Thược kia nói, nếu nàng ta thực đối Tiết Nhượng không tâm tư, thật là một việc tốt. Nàng ta thật lòng đến cửa cầu hòa cũng tốt, có những ý nghĩ khác cũng tốt, nhưng nàng thật sự không thích nàng ta. Hôm nay nói chuyện khó nghe, cũng miễn sau này nàng ta lần nữa đến cửa.

Hôm nay Tiết Nhượng nhàn ở trong phủ, không có ra cửa. Lúc Chân Bảo Lộ đi qua, đứng ở ngoài phòng, liền nghe đến bên trong giọng ba người một lớn hai nhỏ. Nàng nhìn qua bên trong, Trường Phúc ở trong lòng phụ thân nhà mình cười ngây ngô, Đường Đường cúi đầu, chơi tiểu cung Tiết Nhượng tự tay làm cho nàng.

Chân Bảo Lộ từng cho rằng, tính tình Tiết Nhượng, sợ là ở trước mặt bọn nhỏ cũng rất lạnh nhạt, chưa từng nghĩ hắn đối hai hài tử thế nhưng ôn nhu như vậy.

Tiết Nhượng phát giác được, nghiêng đầu gọi nàng: “Tiểu Lộ.”

Chân Bảo Lộ “Ân” một tiếng.

Hai tiểu tử vừa nghe là nương, cũng cùng xoay đầu qua, khuôn mặt nhỏ nhắn thịt vù vù tràn tươi cười, nhu nhu gọi: “Nương.”

Chân Bảo Lộ đi qua, ôm lấy Đường Đường trên giường La Hán. Nàng cúi đầu xem tiểu cung trong tay Đường Đường, nhìn Tiết Nhượng nói: “Đường Đường là nữ oa, huynh sao có thể để nàng chơi cái này?”

Tiết Nhượng lại nói: “Nhưng là Đường Đường hết sức thích, phải không?”

Đường Đường xưa nay không thích nói chuyện không yêu cười lập tức gật đầu, mỉm cười nhìn nương nhà mình, tiếng nói non nớt: “Thích.”

Tiểu cô nương, không thích hoa lại thích cung. Chân Bảo Lộ làm mẹ có chút ít phạm sầu.

Đợi toàn gia cùng ăn trưa, Đường Đường cùng Trường Phúc ngoan ngoãn ngủ trưa, Chân Bảo Lộ mới nói chuyện Hoắc Thanh Thược hôm nay đến với hắn.

Tiết Nhượng vừa nghe, tự nhiên không để ý, “Nàng thích lui tới cùng ai liền lui tới, không cần nghĩ quá nhiều.”

Chân Bảo Lộ cũng là sau đó mới nghĩ đến. Phụ thân của Hoắc Thanh Thược Hoắc Chấn Bắc trấn thủ Đồng Châu vài chục năm, sớm qua đời, nghe nói cũng là bởi vì quá mức lao lực. Dân chúng Đồng Châu vốn là kính trọng hắn, cũng chính vì vậy, đối Hoắc Thanh Thược nữ nhi độc nhất Hoắc tướng quân cũng là kính trọng có thêm. Nàng mới đến, liền xé rách mặt với Hoắc Thanh Thược, cũng không biết sau này có thể mang đến phiền toái cho Tiết Nhượng hay không.

Chân Bảo Lộ nhíu lại mày liễu không nói, Tiết Nhượng cười nhìn nàng: “Nghĩ nhiều như vậy làm gì? Chẳng lẽ, thật sự như thế, vậy Hoắc cô nương gả ta làm thiếp, nàng cũng nguyện ý?”

“Huynh nghĩ đẹp nhỉ!” Chân Bảo Lộ trừng hắn, hai tay vững vàng nâng gò má hắn, gằn từng chữ, “ Phu quân Chân Bảo Lộ ta, há lại người khác có thể nhúng chàm?”

Tiết Nhượng cười nhìn nàng, phối hợp nói: “Uh, phải.”

Chân Bảo Lộ cong môi cười cười, chỉ cảm thấy Tiết Nhượng làm việc gì đều dựa vào nàng, nếu cứ thế này, nàng sớm muộn sẽ bị hắn sủng xấu. Có đôi khi nàng cũng sẽ thầm suy nghĩ, đến cùng Tiết Nhượng thích nàng cái gì?

Nàng nhẹ nhàng đỡ mặt hắn, cánh tay vòng cổ hắn, dựa thân thể vào.

Chủ động như vậy cực ít, lập tức bị Tiết Nhượng ôm vào trong ngực, trực tiếp ôm đến trên giường.

Lúc này là ban ngày, Chân Bảo Lộ tự biết không nên tùy hắn hồ nháo, lại không biết như thế nào, lại đần độn u mê thuận theo hắn. Giữa vợ chồng làm chuyện thân mật nhất, cảm giác phong phú, khiến Chân Bảo Lộ luôn dung túng Tiết Nhượng. Vẫn luôn là chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều ngày, Chân Bảo Lộ phi thường quý trọng ôn tồn giờ khắc này.

Lúc ở hoàng thành, Tiết Nhượng ngày ngày đều gấp rút, nhưng đến Đồng Châu hoàn cảnh mặc dù so ra kém hoàng thành, Tiết Nhượng rõ ràng nhàn nhã rất nhiều. Chân Bảo Lộ bất quá một nữ nhân, tự nhận kiến thức nông cạn, cảm thấy Tiết Nhượng nhàn nhã thong dong như vậy, ngày ngày có thể bồi nàng cùng hài tử, không tồi. Nhưng nàng biết rõ, Tiết Nhượng là nam nhân, không có khả năng sẽ như nàng, cam nguyện qua ngày nhàn nhã.

Mấy ngày đầu Chân Bảo Lộ đến Đồng Châu, liền gửi thư về An Quốc công phủ, Tề Quốc Công Phủ, còn có chỗ tỷ tỷ.

Mùa đông Đồng Châu trời lạnh, Tiết Nhượng có tâm bồi nàng, nàng cũng không muốn ra cửa. Ở nhà có hai hài tử náo nhiệt, dù không ra khỏi cửa ở nhà bồi hài tử, canh giờ cũng trôi qua cực nhanh. Cũng có không ít phu nhân Đồng Châu thỉnh nàng đi quý phủ làm khách, đều bị Chân Bảo Lộ lấy lí do thân thể khó chịu từ chối.

Hoàng thành có vòng quý phụ hoàng thành, Đồng Châu tự nhiên cũng có. Các phu nhân này, vốn là đối Tiết phu nhân Chân Bảo Lộ tràn ngập tò mò, hiện thời thấy dáng vẻ nàng lớn như vậy, đối với nàng tự nhiên cũng rất có một phen bàn tán. Có nói vị Tiết phu nhân này xuất thân đại gia đình hoàng thành, thân kiều thể yếu. Cũng có nói Tiết phu nhân này sợ là lên không được mặt bàn, không bằng Hoắc đại cô nương thẳng thắn hào phóng, mà chuyện Hoắc đại cô nương ái mộ Tiết Nhượng, Đồng Châu không ai không biết, dung mạo Hoắc Thanh Thược xuất chúng, ở Đồng Châu xem như đệ nhất, mọi người tự nhiên cảm thấy Tiết tướng quân trung trinh đối thê tử, là vì tính tình Tiết phu nhân hung hãn, là cọp cái lưng hùm vai gấu, Tiết tướng quân mới không dám nạp thiếp. ( cái xứ gì mà nữ nhân nhòm ngó chồng người ta thì lại được hoan nghênh)

Như thế đủ loại đồn đãi, nhất thời thành đề tài đứng đầu Đồng Châu trong lúc trà dư tửu hậu.

Mà lúc này đây, Chân Bảo Lộ cũng nhận được thư người thân hoàng thành.

Tiết Nghi Phương cũng viết thư cho nàng, trong thư thoáng đề tới huệ phi, cũng chính là Chân Bảo Chương. Nghe nói ngày thứ hai nàng rời đi hoàng thành, trong cung liền truyền ra tin tức huệ phi nương nương mang thai. Mà Nhị thẩm thẩm Trình thị lại càng tự kiêu, các quý phụ hoàng thành cũng gấp gáp giao hảo cùng Trình thị. Tuyên Vũ Đế lại là ban thưởng không ít này nọ cho huệ phi, không ngờ huệ phi nương nương là người ít phúc, có một ngày tản bộ ở ngự hoa viên, không cẩn thận trượt ngã, đứa nhỏ này lập tức mất.

Hôm đó ngay lúc Tấn Dương đại trưởng công chúa cùng Thẩm Trầm Ngư tiến cung. Trong cung không có phi tần khác, Chân Bảo Chương mất hài tử trong bụng, tâm tình có chút mất khống chế, nói là Thẩm Trầm Ngư làm, còn ngay trước mặt Tấn Dương trưởng công chúa, nói Thẩm Trầm Ngư dung mạo hủy hết còn đi ra mất mặt xấu hổ, khiến Tấn Dương trưởng công chúa tức giận đến không nhẹ.

Nên biết, Tấn Dương đại trưởng công chúa là muội muội tiên đế thương yêu nhất, Tuyên Vũ Đế đối cô cô Tấn Dương đại trưởng công chúa cũng là hết sức kính trọng. Lúc trước Tuyên Vũ Đế cùng Đại hoàng tử cạnh tranh ngôi vị hoàng đế, Tấn Dương đại trưởng công chúa nhưng là đứng ở bên Tuyên Vũ Đế.

Tấn Dương đại trưởng công chúa thương yêu nhất là khuê nữ Thẩm Trầm Ngư này, nơi nào chịu được Chân Bảo Chương lí do thoái thác? Lúc này không để ý Chân Bảo Chương mới vừa mất hài tử, tiến lên liền hung hăng đánh nàng hai bạt tay. Hai bạt tay này, còn là ngay trước mặt Tuyên Vũ Đế.

Đừng xem Tuyên Vũ Đế ngày thường sủng ái Chân Bảo Chương, lúc ấy nhưng là ngay cả lông mày đều không nháy một cái, sau đó lại lấy lí do “Bảo vệ hoàng tự bất lực” cấm túc Chân Bảo Chương.

Chân Bảo Lộ mặc dù không quan tâm Chân Bảo Chương, nhưng Chân Bảo Chương đến cùng xuất thân Tề Quốc Công Phủ, khó tránh khỏi không liên lụy toàn gia Tề Quốc Công Phủ. Quả thật, sau Tuyên Vũ Đế liền hạ chỉ, phái phụ thân nàng đến Nghiêu Châu.

Chỉ là sự tình này, trong thư Tề Quốc Công Phủ đưa tới, nhưng là phân nửa đều không có nhắc tới.

Chân Bảo Lộ nghe hết sức bực bội. Tiết Nhượng an ủi nàng nói: “Lúc này, nhạc phụ đại nhân đi Nghiêu Châu cũng vẫn có thể xem là một chuyện tốt. Tựa như chúng ta, nàng xem không phải là rất tốt sao?”

Chân Bảo Lộ cũng biết. Chuyện nương nàng đột nhiên mất, đối phụ thân đả kích rất lớn, trong khoảng thời gian này, hắn vẫn luôn là tinh thần không phấn chấn. Lúc này xa điều, với hắn mà nói, xem như là đi giải sầu, cũng là rất tốt.

Chỉ là - -

Chân Bảo Lộ nói: “Ta lo lắng Thượng nhi cùng Vinh Nhi, bọn họ còn nhỏ, không có nương, bên cạnh lại không phụ thân chiếu cố, ta lo lắng...” Nàng thực phi thường lo lắng, tuy nói đời này phụ thân nàng chỉ là xa điều, không giống đời trước, nhưng bên người không có phụ thân che chở, chỉ sợ bị bắt nạt.

Tiết Nhượng lại là không lo lắng Thượng nhi, đứa nhỏ này có năng lực che chở đệ đệ hắn.

Chân Bảo Lộ xem xong thư, lại thấy được một phong thư khác, trên đó viết “Đại ca đại tẩu thân mến”.

Chữ viết tiêu sái, rất có một phen khí khái.

Chân Bảo Lộ run tay một trận, không biết nên mở hay là không nên mở. Nàng cùng Tiết Khiêm đi lại gần, tự nhiên có thể nhận ra đây là bút tích của Tiết Khiêm.

Chân Bảo Lộ không ngốc, vừa nghĩ tới hôm đó Tiết Khiêm lấy danh nghĩa Đường Đường đưa hoa lụa, lại nhớ tới ngôn hành cử chỉ trước đó hắn đối với nàng, nhất thời liền hiểu tâm tư hắn đối với bản thân. Nói cho cùng, nàng mặc dù là đại tẩu, nhưng với Tiết Khiêm mà nói, bất quá chỉ lớn hơn hắn hai tuổi mà thôi.

Nàng không có mở, Tiết Nhượng nhìn thư này, tự nhiên cũng biết do ai viết, lập tức nói ra: “Như thế nào không phá hủy?”

Chân Bảo Lộ ngó ngó hắn, không lên tiếng, trực tiếp mở thư.

Tiết Khiêm mặc dù tuổi còn nhỏ, lại là tâm tư thành thục, nội dung bức thư cũng viết được cung kính, không có đơn độc chỉ quan tâm Chân Bảo Lộ, ngược lại quan tâm huynh trưởng cùng hai chất nhi chất nữ nhiều một chút. Vốn là không có gì, nhưng người tâm tư thông thấu xem thư này, liền có thể phát giác một loại cảm giác giấu đầu hở đuôi.

Nói thật, Chân Bảo Lộ đối tâm tư Tiết Khiêm cũng không có bao nhiêu phản cảm, chỉ có chút ít hối hận lúc trước đối hắn quá mức quan tâm. Hắn là thiếu niên còn trẻ, đúng là thời điểm tình yêu đầu tiên, cộng thêm hắn từ nhỏ bị xem nhẹ, lúc này xuất hiện một người quan tâm hắn, tự nhiên hết sức dễ dàng cảm động. Nhưng nàng cũng hiểu, Tiết Khiêm thủ lễ, hơn nữa hắn hiện tại tuổi còn nhỏ, chờ tiếp qua vài năm, sẽ triệt để hiểu.

Tiết Nhượng cùng đọc với nàng, xem xong rồi mới đánh giá một câu: “Khiêm đệ ngược lại có tâm.”

Giọng hắn không nhanh không chậm, không có gì khác biệt bình thường. Nhưng lúc gọi “Khiêm đệ”, Chân Bảo Lộ nghe được trong lòng có chút ít bật cười.

Quả thật là mất hứng.

Đây là năm thứ ba Chân Bảo Lộ gả cho Tiết Nhượng, hai giao thừa trước, hai người bọn họ đều không có cơ hội cùng nhau qua. Hiện thời lần đầu phu thê qua giao thừa, lại là ở Đồng Châu. Giao thừa đêm nay, cả nhà bọn họ bốn miệng cùng nhau đón giao thừa. Đầu năm mồng một, cũng có không ít người đến thăm hỏi. Mùng hai, Tiết Nhượng liền ôm nàng, quá mức áy náy nói: “Năm nay còn là không có cách nào đưa nàng về nhà mẹ đẻ.”

Chân Bảo Lộ lại cũng không thèm để ý này. Thấy hắn như thế, liền nói: “Vậy ngày thường huynh đối ta tốt chút ít được rồi.”

Tiết Nhượng cười nói: “Ta khi nào đối nàng không tốt?”

Chân Bảo Lộ cảm thấy lời hắn nói có lý, tự nhiên cười cười, không có có cái gì nói tiếp.

Qua năm, Đường Đường cùng Trường Phúc liền hai tuổi, hai tiểu oa nhi béo ụt ịt, mặc quần áo mới, như tiểu đồng tử trong tranh tết.

Đồng Châu năm mới rất náo nhiệt, nhân dịp này, Chân Bảo Lộ nhớ tới lúc trước những phu nhân kia mời mọc nàng, lần lượt đưa thiệp mời từng người, chiêu đãi một phen.

Các phu nhân kia vốn là đối Chân Bảo Lộ hiếu kỳ, lúc này nhận thiệp mời của Chân Bảo Lộ, tự nhiên người người đều đến. Đoàn người vốn tưởng rằng Tiết tướng quân anh vĩ như thế, lại bị Tiết phu nhân trị được ngoan ngoãn, Tiết phu nhân này tất nhiên là cái sư tử Hà Đông. Nhưng hôm nay gặp, Tiết phu nhân này nhỏ nhắn xinh xắn, xinh đẹp vô song, giơ tay nhấc chân đều lộ vẻ ưu nhã nữ tử quý tộc hoàng thành, liền lập tức hiểu, vì sao Hoắc đại cô nương quấn quít chặt lấy như thế, Tiết tướng quân như cũ chướng mắt nàng ta.

Chân Bảo Lộ thiết yến, cũng mời Hoắc phu nhân Phan thị. Phan thị gặp Chân Bảo Lộ, trong lòng cũng có vài phần áy náy, lén lút nói: “Là ta quản giáo không nghiêm, bất quá Tiết phu nhân xin yên tâm, A Thược bảo đảm qua với ta, nàng đối Tiết tướng quân sẽ không còn có phân nửa không an phận. Qua năm, ta liền cho nàng đính hôn.”

Chân Bảo Lộ đã quen mấy quý phụ hoàng thành khẩu Phật tâm xà lá mặt lá trái, hiện thời nhìn các phu nhân Đồng Châu, người người nhanh mồm nhanh miệng, ngược lại có chút ít kinh ngạc.

Hoắc tướng quân cùng Phan thị chỉ có một khuê nữ là Hoắc Thanh Thược, yêu thương chút ít cũng là có thể lý giải, huống chi Chân Bảo Lộ cũng là làm nương.

Chân Bảo Lộ lập tức nói: “Hoắc cô nương cử động lần này xác thực không làm cho người ta thích, nếu là có thể sửa lại, ta tự nhiên sẽ không lại so đo.”

Chân Bảo Lộ tán gẫu cùng Phan thị thật là hợp ý, mà bên cạnh lại truyền đến tin tức, nói là Hoắc Thanh Thược xảy ra chuyện rồi.

Chân Bảo Lộ cùng Phan thị đi tiền viện, đi vào liền nghe được giọng Trường Phúc oa oa khóc lớn, mà bên cạnh đứng Hoắc Thanh Thược, đang che tay, nhìn thấy Chân Bảo Lộ đến, tựa như hài tử làm sai việc, ngoan ngoãn cúi đầu.

Phan thị lập tức đi đến trước mặt Hoắc Thanh Thược.

Chúc ma ma tiến lên nói với Chân Bảo Lộ: “Là lão nô sơ sót, không biết nha hoàn nào sơ ý, để Hỏa Súng ở trong góc, Tiểu công tử đang chơi vui vẻ, thiếu chút nữa cái mông ngồi xuống, may Hoắc cô nương tay mắt lanh lẹ.”

Bình luận truyện Sủng Thê Làm Hoàng Hậu

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Nam Cung Ngọc Thanh
đăng bởi Nam Cung Ngọc Thanh

Theo dõi