Tùy Chỉnh
Đề cử
Sủng Thê Làm Hoàng Hậu

Sủng Thê Làm Hoàng Hậu

Chương 146: Kết cục ②

Lại nói Tuyên Vũ Đế ở ngự thư phòng được chốc lát, Từ công công bưng lục đầu bài lại đây. Tuyên Vũ Đế nhìn lướt qua, đưa tay lật thẻ bài của Ngọc phi.

Từ công công ngược lại không kinh ngạc. Mấy tháng này Ngọc phi thịnh sủng, Hoàng thượng có hơn nửa tháng ở Tàng Kiều cung của nàng. Ngọc phi này tuy nói xuất thân kém chút, nhưng hắn biết, mấy vị phi tử được Hoàng thượng sủng ái, điểm giống nhau chính là đều xuất thân khá thấp.

Bất quá chưa từng có ai trường thịnh không suy yếu, Ngọc phi hiện thời được sủng ái, sau này cũng là nói không chính xác. Thừa cơ hội này sinh hạ hoàng tử, mới xem như có bảo đảm.

Buổi tối Tuyên Vũ Đế đi Ngọc phi Tàng Kiều cung. Khuôn mặt Ngọc phi trắng nõn dáng hạt dưa, mũi nhọn cằm nhọn, hai mắt dịu dàng, hết sức làm cho người ta muốn yêu thương. Lúc mới vừa tiến cung, tính tình Ngọc phi đơn thuần lại nhát gan, được Tuyên Vũ Đế nâng ở trong lòng bàn tay. Theo lý thuyết ở trong cung này một đoạn thời gian, dù tiểu cô nương đơn thuần như thế nào, cũng không còn như trước. Nhưng Ngọc phi này không biết là thật ngốc hay là bản tính như thế, ánh mắt trong suốt, đối Tuyên Vũ Đế giống như thê tử nhà bình thường hầu hạ phu quân vậy, nhu thuận ôn thuận, ngẫu nhiên ủy khuất rơi lệ, Tuyên Vũ Đế cũng có kiên nhẫn dụ dỗ hơn mấy lần.

Ít nhất ở trong mắt Tuyên Vũ Đế, Ngọc phi này thú vị hơn nhiều so với những tần phi khác trong cung.

Hôm nay Ngọc phi nghe nói Tuyên Vũ Đế đi Trường Xuân Cung của huệ phi, nàng tiến cung mấy ngày này, ngược lại chưa nghe nói qua huệ phi thị tẩm, nhưng huệ phi đến cùng là phi tử đầu tiên của Tuyên Vũ Đế, lúc Tuyên Vũ Đế còn là Tĩnh Vương cũng đã theo bên người, tình cảm đến cùng là không giống người thường.

Lúc này nàng tiến lên hầu hạ Tuyên Vũ Đế thay quần áo, nhìn đến thắt lưng hắn không có hà bao nàng tự tay thêu, mới hơi chậm lại. Nhưng nàng cũng là thông tuệ, cũng không nhiều lời.

Tuyên Vũ Đế lại là nắm tay nàng, nói: “Hôm nay trong cung có tiểu oa nhi, cực kỳ đáng yêu, tính tình rất giống ngươi, vừa mới bắt đầu nhát như chuột, tán gẫu quen thuộc sẽ nũng nịu...”

Bên tai Ngọc phi như bị phỏng, bất mãn nói: “Nô tì nào có như thế?”

Tuyên Vũ Đế cởi mở cười vài tiếng, nói: “Trẫm đang khen ngươi mà.” Hắn híp híp mắt, nhìn qua nữ nhân trước mặt ánh mắt sạch sẽ trong suốt, giương cánh tay ôm nàng vào trong lòng.

Vừa nghĩ tới ban ngày thấy tiểu nam oa kia, Tuyên Vũ Đế mới lần đầu có khát vọng: Là thời điểm muốn vị tiểu hoàng tử.

Chân Bảo Lộ giúp nữ nhi tắm rửa, lau sạch sẽ sau, mới cùng lên giường. Nghiêng đầu nhìn qua nữ nhi nhu thuận bên cạnh, Chân Bảo Lộ không khỏi nhớ tới con trai đang ở Tề Quốc Công Phủ. Trường Phúc tuy là nam oa, so với Đường Đường yếu ớt chút ít, cũng yêu dính nàng, đã bao giờ cách nàng? Không biết hắn có khóc hay không, lại không biết hắn có nghe lời hay không.

Đường Đường mở mắt ra, thấy nương còn chưa ngủ, cũng nghiêng thân thể nho nhỏ, mở miệng liền hỏi: “Nương là đang nhớ phụ thân cùng đệ đệ sao?”

Chân Bảo Lộ mỉm cười nhìn nàng, thường ngày Đường Đường không thích nói chuyện, rất ít chủ động tán gẫu, hôm nay ngược lại khó được.

Vì sao như thế, Chân Bảo Lộ tự nhiên rõ ràng. Đều nói nữ nhi là tiểu áo bông, xác thực không giả, Chân Bảo Lộ cảm thấy, cùng là nữ nhi, nàng lại là kém xa Đường Đường.

Chân Bảo Lộ cũng nói: “Đúng nha, nương rất nhớ bọn họ.”

Đường Đường trừng mắt nhìn, cũng nói: “Ta cũng nhớ.”

Tiểu gia hỏa này, cho tới bây giờ sẽ không chủ động biểu đạt tình cảm mình, tổng cảm giác mình thân là tỷ tỷ, nên che chở đệ đệ, nên ở trước mặt cha mẹ nhu thuận nghe lời chút ít. Dù có ủy khuất gì hay có gì không vui, cho tới bây giờ sẽ không nói với người khác. Chân Bảo Lộ nghĩ, tính tình làm người đau lòng này quả nhiên là giống Tiết Nhượng.

Hai mẹ con lại tâm tình, qua một hồi, liền từng người ngủ yên. Nhìn nữ nhi yên tĩnh ngủ, Chân Bảo Lộ thở phào nhẹ nhõm, tình huống tốt hơn rất nhiều này so với nàng dự liệu.

Hôm sau Tuyên Vũ Đế hạ triều, đi chỗ thái hậu thỉnh an.

Hậu cung có hai vị thái hậu, một vị là hoàng hậu tiên đế, một vị khác liền là Mộc quý phi ngày xưa, cũng chính là mẹ đẻ Tuyên Vũ Đế.

Tiên đế ngu ngốc vô đạo, trầm mê sắc đẹp, Mộc thái hậu lúc trước có thể sủng quan hậu cung, tự nhiên là có thủ đoạn. Nhưng lúc ấy dù thịnh sủng như thế nào, cũng bất quá là quý phi, trên đầu còn có hoàng hậu đè nặng. Tiên đế dù hồ đồ như thế nào, đối hoàng hậu vẫn có vài phân tôn trọng, nếu không lấy thủ đoạn Mộc quý phi, vị trí hoàng hậu sao có thể ngồi được an ổn?

Bây giờ ngược lại tốt lắm. Nhi tử thành hoàng đế, Mộc thái hậu muốn như thế nào liền như thế đấy, thậm chí ngay cả trai lơ, cũng mời chào không ít.

Tuyên Vũ Đế biết mẫu hậu mình ngày xưa cũng là bị không ít ủy khuất, mới có thể nuôi hắn bình an lớn lên, không biết hao phí bao nhiêu tâm huyết, đối với mấy chuyện Mộc quý phi làm, tự nhiên là mở một con mắt nhắm một con mắt. Nếu có đại thần dám chỉ trích, hắn không nói hai lời liền giải quyết. Kể từ đó, những đại thần này cũng đi theo mở một con mắt nhắm một con mắt, trong lòng lại là càng thêm thất vọng Tuyên Vũ Đế.

Mộc thái hậu thấy Tuyên Vũ Đế đến, nhắc đến chuyện hai mẹ con Chân Bảo Lộ: “... Đón mẫu tử Chân thị vào cung, đến tột cùng là để làm gì, còn mong hoàng nhi chớ quên.”

Tuyên Vũ Đế hiểu, mẫu hậu hắn đại khái là nghe nói mấy việc hôm qua, liền cười cười nói: “ Nhi tử Tiết Nhượng, thật là thông tuệ đáng yêu, trẫm thật thích. Bất quá - - mẫu hậu yên tâm, nhi tử tự có chừng mực. Chờ mấy ngày nữa, phải xử trí mẫu tử Chân thị như thế nào, trẫm sẽ không chớp mắt một cái.”

Mộc thái hậu cười cười, nói: “Đã như thế, mẫu hậu liền yên tâm. Bất quá hoàng nhi, tuổi ngươi cũng không nhỏ, là thời điểm nên có hoàng tử.”

Tuyên Vũ Đế nói: “Trẫm hôm nay đến, cũng là muốn thương lượng với mẫu phi chuyện này. Trẫm dự định, để Ngọc phi ngưng thuốc.”

Tuyên Vũ Đế đăng cơ cũng có mấy năm, hậu cung tần phi không có ba nghìn cũng có tám trăm. Hắn tuổi trẻ khí thịnh, làm hoàng đế sau, về chuyện nam nữ cũng theo tiên đế, thật là tham hoan phóng túng. Như vậy, không thể nào không có hoàng tử công chúa. Nhưng ngoại trừ huệ phi Chân Bảo Chương lúc trước hoài qua hoàng tự một lần, còn lại bụng tần phi khác không có nửa điểm động tĩnh. Loại chuyện như vậy, lúc nào cũng là có chút ít kỳ quặc. Lại không biết là Tuyên Vũ Đế tự động tay chân, mấy tần phi này, thị tẩm sau mặc dù không có uống canh tránh thai, nhưng trong ẩm thực ngày thường, đều bị bỏ vào vài thứ tránh thai.

Chân Bảo Chương kia, chẳng qua là vì Tuyên Vũ Đế muốn chặn lại miệng văn võ bá quan, đỡ phải suy đoán thân thể của hắn có vấn đề, hoài thai rồi, liền lại tìm biện pháp đánh rớt, như vậy, tự nhiên giải thích rõ vấn đề không phải là chỗ hắn.

Hoàng gia nhiều hoàng tử cũng không phải là chuyện tốt, Tuyên Vũ Đế am hiểu sâu đạo lý này. Cho nên hoàng tử muốn đi ra từ bụng ai, Tuyên Vũ Đế cũng có suy tính riêng.

Mộc thái hậu hơi ngẩn ra, tuy nói Tuyên Vũ Đế sủng ái Ngọc phi không phải là một ngày hai ngày, nhưng lúc trước cũng không phải là không có phi tử thịnh sủng như vậy, chưa có ai có thể làm cho Tuyên Vũ Đế động ý niệm này. Muốn Ngọc phi ngưng thuốc, đủ để giải thích rõ Tuyên Vũ Đế cực kì sủng ái Ngọc phi.

Mộc thái hậu nghĩ tới Ngọc phi kia, xuất thân thấp hèn, tính tình lại nhát gan, mẫu phi hoàng tử đầu tiên nên xuất sắc, hiện thời lại muốn... Trong lòng Mộc thái hậu không thích, nhưng nàng xác thực muốn ôm tôn nhi, Ngọc phi này, chỉ cần có thể sinh hạ hoàng tử, nàng cũng có thể suy tính tiếp nhận nàng ta.

Như thế, Mộc thái hậu liền vui vẻ nói: “Cũng tốt, Ngọc phi không có nhà mẹ đẻ, cũng giảm đi chút ít chuyện phiền toái.” Nghĩ tới điểm này, Mộc thái hậu đối ngọc phi lại hài lòng thêm vài phân.

Tuyên Vũ Đế biết Mộc thái hậu có chút ít không muốn, nhưng hắn cũng là lần đầu khát vọng muốn con trai.

Nhi tử của hắn, tất nhiên sẽ xuất sắc hơn nhi tử Tiết Nhượng.

Nhớ tới hoàng tử, trong lòng Mộc thái hậu thoải mái vài phân, mặt mày cũng nhuộm nhẹ nhàng vui vẻ, hỏi Tuyên Vũ Đế: “Tiết Nhượng có động tĩnh gì chưa?”

Tuyên Vũ Đế kính trọng Mộc thái hậu, cho tới bây giờ đều là hễ biết thì sẽ nói: “Hắn xưa nay sủng thê như mệnh, huống chi còn có con trai, tự nhiên là hết sức khẩn cấp chạy đến hoàng thành.”

Mộc thái hậu nói: “Vậy thì tốt rồi.” Dừng một chút, nghĩ cái gì, nhất thời thu liễm vui vẻ, lạnh mặt.

Mộc thái hậu nhớ tới trước đó không lâu vị đại sư kia tiên đoán, nói là tử vi tinh ảm đạm không ánh sáng, có đế sao băng rơi. Lời đại nghịch bất đạo nhưu vậy, Mộc thái hậu tự nhiên là không tin.Nhưng nàng lại nghĩ tới lần đầu nhìn thấy Tiết Nhượng, liền sinh ra cảm giác bất an, tự nhiên nhịn không được liên tưởng đến Tiết Nhượng. Nhi tử nàng có thể thuận lợi đăng cơ, Tiết Nhượng cũng đã ra không ít lực, hiện thời mặc dù đi Đồng Châu, nhưng chỉ cần người còn ở đây, không chừng sẽ ra nhiễu loạn. Dù sao ở trong mắt Mộc thái hậu, Tiết Nhượng cũng không phải là người chịu sống yên ổn.

Đến cùng là ngôi vị hoàng đế quan trọng hơn, chịu không được một tia sai lầm.

Sau đó mộc thái hậu liền nói việc này cho Tuyên Vũ Đế, Tuyên Vũ Đế bất quá cười cười, rồi sau đó nói với Mộc thái hậu chuyện mấy năm trước: “... Lúc đó trẫm cùng Tiết Nhượng mới quen, có chút thưởng thức hắn. Có một lần cùng đi Linh Phong Tự, Tĩnh Không đại sư đã nói trẫm có mệnh đế vương, lúc ấy trẫm tự nhiên tin tưởng không nghi ngờ... Sau ngẫm lại, Tĩnh Không đại sư nói rõ ràng là hướng về phía Tiết Nhượng.”

Hai vị đại sư là sư huynh đệ đồng môn, Tĩnh Không đại sư, bốn năm trước liền tạ thế. Lúc đó chính là Tuyên Vũ Đế nhớ lại, lần đầu phát giác được dị thường, mới sai người giải quyết vị đại sư này.

Vừa dứt lời, Mộc thái hậu tự nhiên là khiếp sợ. Nghĩ tới mấy năm trước Tuyên Vũ Đế điều Tiết Nhượng vừa lập công trạng hiển hách đi Đồng Châu, nguyên lai là vì vậy. Nói đến, cử động lần đó đối Tiết Nhượng còn xem như nhân từ. Bất quá chuyện cho tới bây giờ, Mộc thái hậu tuyệt đối không cho phép giữ lại Tiết Nhượng này.

Vừa vặn, Tuyên Vũ Đế cũng sinh ra ý niệm này.

Tuyên Vũ Đế đứng dậy, nhìn Mộc thái hậu, gằn từng chữ: “Mẫu hậu yên tâm, ngôi vị hoàng đế này, trẫm sẽ luôn luôn an an ổn ổn ngồi.”

Chân Bảo Lộ tiến cung đã có mười ngày, mới đầu Chân Bảo Chương còn sẽ tìm nàng trò chuyện, nhưng mười ngày trôi qua, Tuyên Vũ Đế cũng không bước vào Trường Xuân Cung nữa, tâm tình Chân Bảo Chương tự nhiên cũng không tốt, ngược lại lười phải lại để ý nàng.

Này đúng là hợp ý Chân Bảo Lộ.

Nàng mỗi ngày ở một chỗ với nữ nhi, hai mẹ con rất có cảm giác sống nương tựa lẫn nhau, tình cảm càng ngày càng tốt.

Tin tức Chân Bảo Lộ tiến cung, An Quốc công phủ cùng Chân Bảo Quỳnh cũng sớm biết được. An Quốc công phủ Tiết lão phu nhân, còn nghĩ tới để thê tử Tiết Đàm Thẩm Yên tiến cung thăm nàng, dù sao Thẩm Yên xuất từ Khánh quốc công phủ, là người nhà của cô mẫu Tuyên Vũ Đế Tấn Dương đại trưởng công chúa, vào được hoàng cung, nhưng bốn phía Trường Xuân Cung đều có người gác, Thẩm Yên không có cách nào vào. Còn Chân Bảo Quỳnh lại càng không có cách nào, không biết muội muội cùng cháu ngoại trai trong cung như thế nào, càng lo lắng.

Chân Bảo Lộ cũng là như thế. Nàng cùng nữ nhi ở trong cung, không có tin tức gì truyền đi, tin tức phía ngoài, lại là không truyền vào.

Nàng sớm đã lòng nóng như lửa đốt, ngay cả buổi tối ngủ, cũng không dám ngủ quá sâu. Vài ngày sau, sắc mặt đều có chút không được tốt.

Mà một ngày kia, Giang Mi không biết suy nghĩ biện pháp gì, không chỉ tiến cung, hơn nữa còn chạy tới Trường Xuân Cung.

Ba bốn năm không gặp, tiểu Giang Mi sớm đã không phải là tiểu nữ oa trắng ngần lúc trước, mà là tiểu thiếu nữ mi thanh mục tú, mặc một thân quần áo xanh biếc, chải búi tóc song hoàn, ấn đường có chu sa nốt ruồi đỏ tươi lớn cỡ hạt gạo, lờ mờ có thể nhìn ra một chút mỹ nhân ngày sau.

Chân Bảo Lộ vốn thích nàng, hiện thời Giang Mi đính hôn với đệ đệ của nàng, cũng đã xem tiểu cô nương này là em dâu, quan hệ tự nhiên càng thân mật.

Giang Mi còn nhỏ tuổi, ngoan ngoãn khéo khéo, lại dị thường chững chạc, nhỏ giọng nói với Chân Bảo Lộ: “Lộ tỷ tỷ yên tâm, hôm nay ta là theo nương ta tiến cung bồi thái hậu nương nương, thái hậu nương nương hết sức yêu thích ta, bọn họ cũng không dám cản trở ta.”

Mộc thái hậu không biết vì sao hết sức là hợp ý mẫu thân của Giang Mi Lô thị, mấy năm này thường xuyên gọi Lô thị dẫn Giang Mi tiến cung. Hoàng cung không có hoàng tử công chúa, Mộc thái hậu nhìn Giang Mi nhu thuận yên tĩnh, lại có tri thức hiểu lễ nghĩa, tự nhiên thích.

Chân Bảo Lộ cười cười, nói: “Vậy là tốt rồi.” Nàng cũng không hy vọng Giang Mi bởi vì mình xảy ra chuyện gì.

Giang Mi nhìn nàng nháy mắt mấy cái, nói: “Lộ tỷ tỷ yên tâm, Đường Đường rất tốt, Tề Quốc Công Phủ cũng đều không có việc. Tiết đại ca sớm nhận được tin tức, ít ngày nữa sẽ đến hoàng thành. Này là a Thượng ca ca muốn ta nói. Lộ tỷ tỷ có lời gì muốn ta nói với Thượng ca ca, tỷ cứ việc nói.”

Chân Bảo Lộ nghe Giang Mi nói Đường Đường rất tốt, liền hiểu đệ đệ hắn làm việc cẩn thận, cũng không nói chuyện trao đổi hai hài tử cho Giang Mi.

Giang Mi có thể đi vào, đã xem như một kinh hỉ, Chân Bảo Lộ cũng không có lời gì, chỉ nói: “Ngươi nói cho Thượng nhi, nói ta cùng Trường Phúc trong cung hết thảy đều bình an, bọn họ không cần lo lắng.” Còn Tiết Nhượng, nàng tin tưởng Tiết Nhượng có thể nghĩ đến càng nhiều mặt hơn so với nàng, không cần nàng nhắc nhở cái gì.

Giang Mi gật gật đầu, nói: “Nhìn Lộ tỷ tỷ cùng Trường Phúc thật tốt, ta cũng yên lòng.” Tiểu cô nương cười cười, lại nói, “Ta không thể ở lâu, đi trước, Lộ tỷ tỷ chiếu cố mình thật tốt.”

Chân Bảo Lộ đưa mắt nhìn Giang Mi rời đi, nhìn qua bóng dáng tiểu cô nương mảnh mai nhỏ nhắn xinh xắn, đột nhiên cảm giác, tiểu cô nương trong trí nhớ nhu thuận thiện lương, so với nàng muốn chững chạc hơn. Cô nương thâm tàng bất lộ lại thiện lương như vậy, không trách được lão phu nhân sớm định ra cho Thượng nhi.

Nghe Giang Mi nói, biết Tiết Nhượng rất nhanh sẽ tới hoàng thành, trong lòng yên ổn vài phân, ngay sau đó lại khẩn trương lên.

Nàng cúi đầu nhìn thoáng qua Đường Đường không nói một lời, duỗi tay ôm nàng vào lòng. Nàng cùng Đường Đường đều trong cung, dù Tiết Nhượng lợi hại hơn nữa, ở trước mặt Tuyên Vũ Đế, cũng rơi hạ phong, huống chi Tuyên Vũ Đế là đế vương. Tiết Nhượng hắn thực sẽ có biện pháp giải quyết chuyện này sao?

Ngày kế Chân Bảo Lộ thức dậy, mí mắt nhảy không ngừng. Chờ đến buổi trưa, Hoắc Thanh Thược đi đi lại lại bốn phía tìm cách hỏi thăm tin tức, mới kích động chạy vào, nhìn cung tỳ trong điện một chút, liền nhanh chóng ngậm miệng.

Chân Bảo Lộ thấy thế, đuổi những cung tỳ kia ra.

Lúc này, Hoắc Thanh Thược mới hưng phấn chạy đến bên cạnh Chân Bảo Lộ, hạ giọng nói: “Tiết tướng quân tiến cung.”

Bình luận truyện Sủng Thê Làm Hoàng Hậu

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Nam Cung Ngọc Thanh
đăng bởi Nam Cung Ngọc Thanh

Theo dõi