Tùy Chỉnh
Đề cử
Tài năng tuyệt sắc

Tài năng tuyệt sắc

Q.1 - Chương 2 - Qúy Tộc

Khắc Lôi Nhã…Thiếu nữ trên giường nhẹ nhàng nói thầm cái tên này. Tên này thật dễ nghe, chỉ là tính tình của nàng thật khiến người ta không chịu nổi. Trong trí nhớ, nàng chính là một nữ nhân háo sắc bị người ta cự tuyệt.

Cửa chợt bị chợt đẩy ra, Khắc Lôi Nhã nhìn về phía cửa. Cùng lúc lại nhìn thấy một nữ nhân mỹ lệ có vài phần giống với nàng, nhưng là hình hư nhỏ tuổi hơn nàng một chút. Chỉ là, trên khuôn mặt nàng thể hiện sự chán ghét, khinh thường, cũng không để ý đến tuổi tác.

Khắc Lôi Nhã chớp mắt, trong trí nhớ của nàng, thân thể này đối với thiếu nữ trước mắt rất sợ hãi.

Thiếu nữ này là muội muội của Khắc Lôi Nhã - Lạp Tây Á, là một thiếu nữ thiên tài. Mới mười hai tuổi, nàng đã trở thành một cao cấp pháp sư. Bởi vì có tư chất xuất chúng, lúc nàng năm tuổi đã được viện trưởng học viện Húc Nhật nhìn trúng, liền trở thành đệ tử của viện trưởng. Điều này khiến cho Hy gia rất vui mừng. Nhưng là, tiểu thiên tài này cực kỳ căm ghét Khắc Lôi Nhã, bởi vì mẫu thân thương yêu Khắc Lôi Nhã vô cùng. Suy nghĩ một chút cũng không có gì kỳ quái, Lạp Tây Á là một thiếu nữ thiên tài, có gia gia, phụ thân và huynh trưởng thương yêu, mẫu thân tự nhiên sẽ đặt sự quan tâm lên người Khắc Lôi Nhã, không được mọi người yêu thích.

“Hừ, thật khiến cho Hy gia mất mặt. Vì đuổi theo nam nhân mà bị té ngựa, thật là ngu ngốc.” – Lạp Tây Á ngẩng cao đầu, bước đến gần, khinh thường nhìn người ở trên giường, đáy mắt hiện lên một tia độc ác. Nàng ta tiến lại gần gương mặt của Khắc Lôi Nhã, hạ thấp giọng, âm trầm nói:

“Tỷ tỷ thân ái của ta, tai sao ngươi lại không ngã chết đi?”

Khắc Lôi Nhã trầm mặc nhìn khuôn mặt xinh đẹp phóng đại trước mắt, ai cũng sẽ không nghĩ tới, thiếu nữ này bề ngoài thuần khiết lại nói ra những lời độc ác như vậy.

Lạp Tây Á nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Khắc Lôi Nhã có chút ngây ngẩn cả người. Bình thường, tỷ tỷ ngu xuần này đã sợ hãi, run lẩy bẩy rồi. Bây giờ lại có dáng vẻ bình tĩnh như thế này.

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Sắc mặt Lạp Tây Á liền biến đổi, nàng cau mày, nhỏ giọng nói thầm cái gì, trên tay lập tức có một tia chớp nhỏ. Khắc Lôi Nhã còn chưa rõ Lạp Tây Á sẽ làm gì đã nhìn thấy nàng giơ tay hướng tới sau lưng Khắc Lôi Nhã. Sau lưng liền truyền đến một trận đau buốt.

“Cái háo sắc ngu xuẩn, lần sau nếu để mẫu thân lo lắng thì không phải đơn giản như vậy đâu.” – Lạp Tây Á nhỏ giọng nói bên tai Khắc Lôi Nhã

“Ngươi dám can đảm nói với mẫu thần, liền biết hậu quả sẽ như thế nào.”

Trong trí nhớ của Khắc Lôi Nhã, chuyện tương tự như vậy xảy ra rất nhiều lần. Lạp Tây Á trước kia hình như cho Khắc Lôi Nhã nếm không ít mùi đau khổ. Khuôn mặt nàng không chút biểu tình, buông hạ lông mi, cũng không có nhìn lại thiếu nữ kia đang xoay lưng rời đi.

Lúc này cánh cửa bị đầy ra, một nữ nhân xinh đẹp, khuôn mặt mỉm cười hiện ra:

"Mẫu thân…" Lạp Tây Á vui mừng nghênh đón.

“Lạp Tây Á, con về rồi “- Khải Sắt Lâm mỉm cười đi vào

"Uh, mẫu thân, chúng ta đi ăn cơm đi." – Lạp Tây Á vui mừng kéo tay Khải Sắt Lâm.

“Con đi ăn trước đi, ta ở đây với tỷ tỷ của con.” - Khải Sắt Lâm sờ sờ đầu Lạp Tây Á, dịu dàng nói

“Tỷ Tỷ con hôm nay không thoải mái, ta ở đây với nó”

“Dạ.”- Lạp Tây Á dạ một tiếng, đáy mắt loé lên một tia sát khí nhưng Khải Sắt Lâm không nhìn thấy. Nhìn Khải Sắt Lâm đi tới bên giường, Lạp Tây Á hừ lạnh một tiếng, không để cho bất kì kẻ nào nghe được, liền nhanh chóng xoay người rời đi.

“Nhã nhi, nha hoàn sẽ nhanh chóng đưa cơm tối tới.” - Khải Sắt Lâm đi tới trước giường ngồi xuống, nắm tay Khắc Lôi Nhã. Khắc Lôi Nhã ngẩn người ra, trên tay bỗng trở nên ấm áp khiến cho nàng thất thần. Thật ấm áp, cảm giác này thật ấm áp. Giống như là muốn nói nàng nhất định phải sống thật hạnh phúc.

"Mẫu thân......" – Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng mở miệng.

"Thế nào?"- Khải Sắt Lâm dịu dàng mỉm cười, sắc mặt chợt biến hóa, vội vàng nói

"Có phải hay không có chỗ nào không thoải mái?"

"Không có, mẫu thân."- Khắc Lôi Nhã chợt lộ ra nụ cười

"Mẫu thân không có đi ăn cơm, người không đói bụng sao?"

Khải Sắt Lâm ngơ ngẩn, chợt nước mắt cứ như vậy không tiếng động đột nhiên chảy xuống. Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên Khắc Lôi Nhã hỏi như vậy. Lần đầu tiên mở miệng quan tâm nàng.

Khắc Lôi Nhã nhìn thấy nàng vui mừng đến rơi nước mắt, liền buông hạ đôi mắt. Hàng lông mi hạ xuống, nhìn không rõ mắt nàng.

Khắc Lôi Nhã, Khắc Lôi Nhã, về sau nó là tên của nàng. Đáy mắt thiếu nữ không khỏi hiện lên một tia sáng. Trước đây, Khắc Lôi Nhã bị Lạp Tây Á tuỳ ý ăn hiếp mà không dám lên tiếng cũng không có năng lực phản kích. Chỉ là, về sau.....Khắc Lôi Nhã cảm thấy sau lưng truyền đến một trận đau đớn, đáy mắt liền trở nên lạnh lùng.

Giờ khắc này, bầu trời Đại lục Tích Lan đột nhiên xuất hiện một tia sáng.Nhưng cũng không biết đó là cái gì.

Sáng sớm hôm sau, đám người hầu trong Phủ công tước đang bàn luận xôn xao.Ai cũng nhìn về phía thư phòng của Đại tiểu thư, khuôn mặt trần đầy nghi ngờ. Không vì cái gì, chỉ là thái độ của đại tiểu thư bỗng nhiên khác thường! Thường ngày, vào lúc này, đáng lẽ ra tiểu thư đã ra cửa đi tìm mỹ nam hoặc là đến viện ca kịch hay thư viện trong thành…Bởi vì, những nơi này, các nhóm thanh niên trẻ tuổi hay tụ tập. Hôm nay nàng cư nhiên lại đi đến thư phòng của công tước đại nhân. Khi công tước đại nhân không có ở thư phòng quản lí công vụ, đều cho phép cháu gái của hắn đến thư phòng học tập. Mặc dù ngày hôm qua bị té ngựa nhưng đại phu cũng nói qua là không có gì đáng ngại. Theo tính tình của vị đại tiểu thư này, đến thư phòng đọc sách căn bản không phải là tác phong của nàng.

Thư phòng lớn, sạch sẽ, sáng sủa như thế, mấy giá sách khổng lồ được sắp xếp ngay ngắn, chỉnh tề. Một thiếu nữ tóc vàng xinh đẹp đang dựa vào bệ cửa sổ lật xem một quyển sách thật dày. Tên của cuốn sách là: Lịch sử của Đại lục Tích Lan

Lật xem cuốn sách trên tay, trên mặt thiếu nữ lộ ra vẻ phức tạp. Chỉ là nàng đã lật xem đến lịch sử của nước An Mạt Cách Lan. Quốc gia này thành lập, công thần lớn nhất chính là Hy gia, lấy hoa tường vi làm dấu hiệu cho gia tộc này. Nàng ngẩng đầu nhìn dấu hiệu hoa tường vi khổng lồ trên vách tường, có một chút đăm chiêu. Xem ra, cái gia đình này không đơn giản chỉ giàu có.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhỏ nhẹ, lại nháy mắt dừng lại ở cửa. Mặc dù rất nhẹ rất nhẹ, nhưng là Khắc Lôi Nhã trong nháy mắt liền cảm nhận được.

"Tiểu thư, công tước đại nhân trở lại." – Ngoài cửa liền truyền đến một thanh âm nhàn nhạt lạnh lùng.

“Ừ”- Khắc Lôi Nhã nhàn nhạt đáp một tiếng, khép lại sách. Người ngoài cửa trong trí nhớ chính là kỵ sĩ bảo hộ cho nàng – Tẫn Diêm.

Khắc Lôi Nhã đứng dậy đang chuẩn bị đem sách cất giá sách thì ngoài lại cửa vang lên một chuỗi tiếng bước chân. Thanh âm của Tẫn Diêm hành lễ vang lên.

Cánh cửa bị đẩy ra, một lão nhân uy nghiêm hiện ra. Nhìn hàng lông mày có mấy phần tương tự với Khắc Lôi Nhã, người này chính là gia gia của nàng, hiện tại là trọng thần của nước An Mạt Cách Lan cũng là người nắm quyền của cái nhà này – Công tước đại nhân.

"Gia gia." – Khắc Lôi Nhã nhàn nhạt hành lễ. Cũng không có khiếp đảm như thường ngày .

Hi Nhĩ Cổ Đốn cau mày nhìn thiếu nữ trước mặt, trong mắt không khỏi có chút tâm tình. Khi nghe nói đứa cháu gái bốc đồng này ở thư phòng đọc sách, hắn không tin, nhưng nhìn thấy một màn này, quả nhiên là sự thật. Mà trang phục thiếu nữ trước mắt hắn so với trước đây hoàn toàn khác nhau. Bình thường nàng ăn mặc hết sức hoa lệ, nhìn như một bông hoa. Hôm nay lại chỉ mặc một bộ y phục trắng đơn giản, mái tóc vàng kim cũng chỉ quấn một kiểu tóc đơn giản nhất. Ngày hôm qua té xuống ngựa, chẳng lẽ có vấn đề gì?

“Khắc Lôi Nhã, hôm qua té ngựa? “– Hi Nhĩ Cổ Đốn đi vào trong, thuận miệng hỏi một câu. Người ở phía sau cũng nhẹ nhàng đóng cửa phòng.

"Đã không có gì đáng ngại." – Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng trả lời.

“Vậy thì tốt.” – Hi Nhĩ Cổ Đốn nhìn cuốn sách trên tay Khắc Lôi Nhã, lại có chút giật mình, cư nhiên đang đọc lịch sử Đại lúc Tích Lan? Đứa cháu gái này, hắn không rõ lắm, luôn tuỳ hứng, điêu ngoa, hơn nữa hình như đối với khác phái có thường si mê....Luôn ghét học tập, nàng cư nhiên lại ở đây xem lịch sử Đại lúc Tích Lan.

“Xem lịch sử Đại lúc Tích Lan, có cảm nghĩ gì?” – Hi Nhĩ Cổ Đốn tiến về bàn đọc sách ngồi xuống, lơ đãng hỏi.

“Lá cờ hoa sắc vi vĩnh viễn tung bay.” – Khắc Lôi Nhã cười nhạt, nhẹ nhàng nói ra.

Án mắt của Hi Nhĩ Cổ Đốn bỗng nhiên trợn to, không thể tin nhìn nụ cười lạnh nhạt của thiếu nữ trước mặt. Hắn mới vừa rồi nghe được cái gì?

Lá cờ hoa sắc vi vĩnh viễn tung bay!

Gia tộc Hy gia sẽ vĩnh viễn tồn tại.

"Nói lại lần nữa!" - Hi Nhĩ Cổ Đốn híp mắt trầm giọng nói.

“Lá cờ hoa sắc vi vĩnh viễn tung bay.” – Đáy mắt Khắc Lôi Nhã đã hiện lên một tia sáng, không dễ dàng phát giác nụ cười.Trước mắt lão nhân này, gia tộc rất quan trọng, hắn là người đứng đầu. Ở hoàn cảnh xa lạ, như thế nào tận dụng ưu thế của mình, nàng đã sớm quen rồi. Nếu muốn sống tốt ở cái thế giới xa lạ này, nếu muốn cường đại, người trước mắt có thể giúp nàng.

Những lời này nếu người khác nói ra, Hi Nhĩ Cổ Đốn chỉ bỏ qua bởi vì đó là nịnh bợ. Nhưng là do nàng nói ra, y nghĩa hoàn toàn khác nhau. Con trai duy nhất của hắn cùng hai đứa cháu trai,cháu gái khác cũng chưa từng nói những lời như vậy, cuối cùng lại bị nàng nói ra. Hi Nhĩ Cổ Đốn ngây ngẩn cả người.

"Gia gia, trước kia là ta không hiểu chuyện, hoang phí quá nhiều thời gian. Về sau, ta sẽ nghiêm túc học tập. Tuyệt đối sẽ không phụ lòng với danh hào của Hy gia.” – Khắc Lôi Nhã nhìn lão nhân sửng sờ liền từng chữ từng câu rõ ràng nói, ánh mắt của nàng sáng trong, mang vẻ nghiêm túc.

Hi Nhĩ Cổ Đốn cứ như vậy kinh ngạc nhìn đứa cháu gái này, một hồi lâu không tiếng động. Mà Khắc Lôi Nhã cũng không có nói, chỉ là nhìn chằm chằm Hi Nhĩ Cổ Đốn.

"Tốt!" - Rốt cuộc, Hi Nhĩ Cổ Đốn hồi hồn lại, trên mặt tất cả đều là nụ cười vui mừng, tiến lên đây nắm bả vai Khắc Lôi Nhã, vui mừng nói:

"Đây mới đúng là cháu gái của Hi Nhĩ Cổ Đốn, đây mới đúng là con cái của Hy gia “

"Tuyệt sẽ không làm cho gia gia thất vọng." – Khắc Lôi Nhã cười, trong nụ cười mang theo sự tự tin, quyết đoán.

Một ngày này, phủ công tước cũng trở nên sôi nổi.

Cái đại tiểu thư háo sắc, người mà từ trước đến giờ công tước đại nhân không thích, cư nhiên trong một ngày lại thay đồi. Công tước đại nhân mỉm cười, nằm tay đại tiểu thư từ thư phòng ra ngoài.

Đại tiểu thư háo sắc của Hi gia được sủng ái rồi! Tin tức này nhanh chóng truyền đi khắp phủ công tước.

Bình luận truyện Tài năng tuyệt sắc

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Nhóc bướng bỉnh
đăng bởi Nhóc bướng bỉnh

Theo dõi