Tùy Chỉnh
Đề cử
Tài năng tuyệt sắc

Tài năng tuyệt sắc

Q.1 - Chương 33 - Ngươi Ra Đây

Trên đài cao ầm một cái, thanh âm vang dội tận chân trời. Sau tiếng sấm, khối băng bén nhọn rơi xuống đất. Tiếng rơi đó kích thích lỗ tai của mọi người.

Mây đen tan đi, tình cảnh trên đài cao khiến mọi người kinh ngạc.

Lạp Tây Á mệt mỏi chống đỡ thân thể, nỗ lực thở mạnh để ổn định thân hình. Nàng dùng lá chắn ma pháp chặn lại những băng nhũ đang tập kích mình. Nhưng chúng tạo thành trùng kích quá lớn khiến cánh tay trái của nàng hiện ra một lỗ nhỏ đang chảy máu. Máu chảy xuống theo cánh tay nhiễm đỏ ống tay áo của nàng. Máu nhỏ giọt trên đất vẽ ra những đóa hoa quỷ dị.

Sắc mặt Phong Dật Hiên trầm như nước. Hắn rõ ràng hơn tất cả mọi người rằng nếu không phải có một cỗ Công Kích Tinh Thần mãnh liệt ngăn trở, thì nha đầu đối diện không chỉ bị thương trên tay như thế. Đáng ra phải là trái tim của nàng. Là ai?

Lạp Tây Á cắn răng chịu đựng đau nhức truyền tới từ cánh tay. Trong máu còn có nước đá hòa tan từ băng nhũ. Nước đá tan ra, đau đớn càng rõ ràng hơn, giống như có hàng ngàn con kiến đang cắn xé xương của nàng. Toàn thân nàng dường như đóng băng lại. Thậm chí Lạp Tây Á còn nghe được tiếng xương mình nứt ra. Trước mắt nàng trở nên mơ hồ. Nàng hiểu mình vừa được kéo trở về trên con đường đi tới tử vong. Sự kinh ngạc và tức giận hiện lên rồi biến mất trong mắt của thiếu niên đối diện, cùng với ánh nhìn quỷ dị dời từ cánh tay đến ngực khiến nàng hiểu rõ: hắn muốn giết mình, nhưng bị ai đó ngăn chặn. Vết thương này đáng ra phải ở trên ngực mình!

Nhưng ai đã ngăn chặn thiếu niên ác độc này? Là ai cứu mình?

Trước mắt Lạp Tây Á mơ hồ nhưng nàng thấy được ánh mắt thiếu niên kia càng ngày càng lạnh nhìn về một hướng.

Nàng thấy gương mặt lạnh nhạt của Khắc Lôi Nhã theo ánh nhìn đó trước khi bất tỉnh.

Khán đài yên lặng như tờ. Tất cả đều ngây ngẩn.

Khắc Lý Phu lúc này mới đem ánh mắt từ váy của thị nữ phía sau thu hồi lại.

Kết quả tỷ thí trên đài cao không cần nói cũng biết. Lạp Tây Á bất tỉnh, đương nhiên thua. Thiếu niên Phong Dật Hiên gương mặt lạnh lùng đứng đó thắng.

Học viện của Lạp Cách Tạp vang lên tiếng hoan hô. Bọn họ thắng rồi!

Mặt của các học viên học viện Húc Nhật tối lại, chưa lấy lại được tinh thần. Lạp Tây Á trong vũng máu trên đài cao chưa rõ sống chết. Toàn bộ quý tộc trên khán đài không nghĩ tới kết quả này nên nhất thời cũng không tiếp nhận được.

Thua rồi!

Thiếu nữ thiên tài Lạp Tây Á thua, còn thua thảm như thế.

Đặc sứ trên khán đài đặc biệt híp mắt, khóe mắt bắn ra tinh quang. Hắn liếc về phía Giáo Hoàng bên cạnh nhưng ngài lại nhắm mắt lại! Nụ cười trên mặt Hoàng đế bệ hạ không còn, nhưng cũng không có biểu lộ gì khác. Khắc Lý Phu khẽ nhướng mày như đang suy tư gì đó. Hoàng hậu khẽ cau mày, lo lắng.

Nhân viên cứu hộ rất nhanh đem Lạp Tây Á hôn mê trên đài cao đi chữa thương. Ma Pháp Sư trọng tài lên tuyên bố thắng lợi của Phong Dật Hiên.

Hắn không để ý tới Ma Pháp Sư này, mà xoay người, ánh mắt sáng quắc nhìn về một hướng, trên mặt hiện ra nụ cười quỷ dị. Tay hắn nhè nhẹ nhấc lên, ngăn cản trọng tài tuyên bố.

Trọng tài sửng sốt, không hiểu thiếu niên tản ra hơi thở lạnh lẽo này muốn làm gì.

Cái mông Thủy Văn Mặc trên ghế cũng không yên. Hắn uốn qua uốn lại nhìn Phong Dật Hiên trên đài. (tác giả dùng từ dành cho mấy nhân vật kiểu này thật không đỡ được :”>) Chỉ có hắn mới hiểu được Phong Dật Hiên lúc này là nghiêm túc. Đáy mắt hắn dâng lên một tia âm u, chứng tỏ hắn đang hưng phấn, phát hiện được đồ tốt gây hứng thú. Là cái gì vậy? Là cái gì vậy? Thủy Văn Mặc cũng kích động.

“Tỷ thí vừa rồi không tính.” Một câu nói của Phong Dật Hiên liền đưa tới sóng to gió lớn.

Học viên học viện Húc Nhật nổi giận. Đây là coi thường, là vũ nhục trực tiếp nhất!

Người Lạp Cách Tạp thì há hốc miệng. Người hướng dẫn của Phong Dật Hiên muốn khóc. Hắn biết thiếu niên này lại lên cơn rồi (động kinh ấy ạ =)). Thắng lợi tới tay lại không thèm. Điên rồi! Điên rồi! Hắn kéo tóc, trong lòng thầm kêu rên sớm muộn gì nó cũng biến mất. Ánh mắt đặc sứ đại nhân quăng tới khiến hắn muốn đâm đầu vào tường chết cho xong.

“Ngươi! Ra đây!” ngón tay Phong Dật Hiên chậm rãi chỉ về một hướng, phun ra mấy chữ lạnh lùng.

Mọi người nhìn theo hướng ngón tay của hắn, ngây ngẩn.

Khuôn mặt có mấy phần tương tự với thiếu nữ Lạp Tây Á mới bại trận. Là Khắc Lôi Nhã!
“Ra đây. Ngươi biết vì sao ta gọi ngươi ra.” Mặt Phong Dật Hiên lạnh lẽo, âm lãnh nói với Khắc Lôi Nhã: “Ngươi thay nàng tỷ thí. Vừa rồi không tính.”

Lời nói cuồng vọng khiến đám người An Mạt Cách Lan nổi giận. Thiếu niên này không biết trời cao đất rộng. Hắn nghĩ cuộc tỷ thí trang trọng giữa hai nước này là gì?

Sắc mặt đặc sứ rốt cuộc cũng thay đổi, muốn đứng lên nói gì đó.

Lúc này Giáo Hoàng khẽ mở mắt, nhẹ nhàng nói với Hoàng đế bệ hạ bên cạnh: “Bệ hạ, để cho bọn họ tỷ thí đi. Đừng bóp chết tình cảm mãnh liệt của bọn trẻ.”

Đặc sứ há to miệng. Lời muốn nói ra liền nuốt lại. Hắn không biết Giáo Hoàng đang suy nghĩ gì. Chuyện hoang đường như vậy mà Giáo Hoàng cũng đồng ý?!

Hoàng đế cũng sửng sốt. Vở kịch biến hóa thật hoang đường. Nhưng phản ứng của Giáo Hoàng mới khiến người ta phải ngạc nhiên. Người trên khán đài ngơ ngác. Ý của Giáo Hoàng là sao? Bảo vệ An Mạt Cách Lan hay còn gì khác nữa? Kết quả đã định còn muốn tỷ thí lại?

Ánh mắt của Hoàng Đế rơi vào người Khắc Lôi Nhã. Hắn cũng không muốn đắc tội đại sư Khắc Lý Phu hay Giáo Hoàng. Khắc Lôi Nhã hờ hững gật đầu. Hoàng đế lúc này mới yên tâm. Khắc Lôi Nhã đồng ý, nếu đại sư Khắc Lý Phu cũng sẽ không trách hắn được. Hơn nữa với tính tình của đại sư, hắn tuyệt đối sẽ không để Khắc Lôi Nhã bị uy hiếp tính mạng trong trận tỷ thí này. Đến thời khắc nguy hiểm, hắn nhất định sẽ ra tay.

Hoàng đế bệ hạ gật đầu với trọng tài. Trọng tài lấy lại tinh thần, quát to: “Trận tỷ thí thứ ba. Hi Nhĩ Khắc Lôi Nhã đấu với Phong Dật Hiên.”

Hội trường triệt để sôi trào!

Vở kịch này ban đầu khiến mọi người nghẹn họng trân trối, sau đó là kích động.

Dù hoang đường thế nào thì vở kịch này vẫn còn một tia hy vọng.

Có cơ hội thắng chứ? Có cơ hội lấy lại mặt mũi chứ?

Rất nhanh đã có hai phái được chia ra.

Có phái cho rằng hoa si ngu ngốc Khắc Lôi Nhã sẽ chỉ khiến An Mạt Cách Lan mất thể diện hơn. Có phái lại cho rằng Khắc Lôi Nhã là đệ tử của đại sư Khắc Lý Phu, có lẽ có hy vọng. Phái trước được nhiều người ủng hộ hơn. Những quý tộc biết Khắc Lôi nhã cũng nhìn nàng bằng ánh mắt phức tạp. Có khinh bỉ, có nhỏ nhen, có châm chọc, có nực cười, có may mắn…Công chúa Mã Lệ Ti lo lắng nhìn bóng lưng Khắc Lôi Nhã. Sắc mặt Công Tước Cổ Đốn trầm xuống.

Khắc Lôi Nhã chậm rãi đứng lên.

Ánh mắt tất cả mọi người tập trung trên người thiếu nữ tóc vàng mắt xanh.

Dưới ánh mặt trời, Khắc Lôi Nhã mỉm cười thản nhiên, đi từ từ lên đài cao.

Gió nhẹ thổi, tóc Khắc Lôi Nhã tung bay. Trong nháy mắt mọi người có ảo giác cô gái này cũng không phải là hoa si ngu ngốc trong lời đồn, mà là viên minh châu tỏa ra ánh sáng chói mắt.

Bình luận truyện Tài năng tuyệt sắc

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Nhóc Siêu Quậy
đăng bởi Nhóc Siêu Quậy

Theo dõi

Danh sách chương