Tùy Chỉnh
Đề cử
Tháng sáu trời xanh lam

Tháng sáu trời xanh lam

Chương 2 - 3:



Mặc dù Vi Lam không quen ăn ớt, không thích ăn món đầu cá xào ớt, nhưng cô vẫn gắp một miếng đưa vào miệng.

Lập tức, lưỡi cô cay xè, mặt đỏ tía tai, vội cầm muôi múc nước canh.
“Lam Lam từ nhỏ đã không thích ăn cay”. Hạ Vân Sinh nói.

“Sao anh không nói từ sớm?” Tần Tang Ảnh trách, nhìn Vi Lam bằng ánh mắt thương tình, “chắc là cay lắm phải không?”

“Mẹ, con thích ăn cay, tại sao mẹ không gắp cho con?” Một hồi lâu không nói gì, Tần Thiên Lãng đột nhiên nói xen vào.

Trên gương mặt xinh đẹp của Tần Tang Ảnh lộ ra chút gì đó bất an.
“Từ nay về sau Vi Lam sẽ ở với chúng ta. Thiên Lãng, con là anh, con phải quan tâm yêu thương em, con biết chưa?”

Vi Lam cúi đầu, lặng lẽ uống canh.

Phía bàn ăn đối diện, Thiên Lãng nhìn cô từ đầu đến chân một cách trắng trợn. Mẹ nói không sai, đúng là cô nàng giống như bị suy dinh dưỡng.

Gương mặt gầy gò, nước da xanh xao, thân người mỏng dính, chỉ có ưu điểm duy nhất là đôi mắt khá đẹp, hai hàng lông mi vừa dài vừa cong.

Từ trước tới nay Thiên Lãng chỉ thích những có gái xinh đẹp, hoạt bát, gương mặt tròn trĩnh, rất đáng yêu, thậm chí có phần ngờ nghệch. Còn cô quá gầy, quá lặng lẽ, không xinh xắn, ngọt ngào.

Đột nhiên cô ngẩng đầu lên, anh muốn đưa mắt đi nơi khác nhưng không còn kịp nữa. Và thế là, hai người mở to mắt nhìn nhau.

Mắt Vi Lam không to, một mí, nhưng đen, lấp lánh như ánh sao, làm nổi bật gương mặt bình thường đó của cô, vô cùng sinh động.

Còn Thiên Lãng thì có mái tóc đen dày, hơi xoăn, đôi mắt màu hạt dẻ, nước da nâu khoẻ khoắn và thân hình cao gầy. Nhìn anh không giống mẹ. Nếu là con trai mà giống Tần Tang Ảnh thì thành ra xinh quá, trông sẽ rất nữ tính. So với cái đẹp đơn thuần của đàn ông, anh còn có thêm vẻ rắn rỏi.

“Lam Lam”, Hạ Vân Sinh đặt đũa xuống, tựa người vào lưng ghế, “thủ tục chuyển trường ba đã làm xong cho con rồi, ngày mai có thể đi học được rồi”.

“Cảm ơn ba”. Lam Lam nói, chỉ trong tích tắc, đôi mắt như ánh sao đó mất hút dưới hàng mi dày.

“Thiên Lãng, Lam Lam học cùng trường với con, con giúp ba chăm sóc em nhé”.

Ai cần anh ta chăm sóc? Vi Lam nhủ thầm với vẻ bất cần. Mặc dù từ xưa đến nay cô rất muốn có một người anh trai, nhưng không phải là anh chàng ngạo mạn, ta đây trước mắt cô.

“Ba cứ yên tâm, chắc chắn con sẽ chăm sóc em thật tốt”.

Ba…

Chữ này, anh ta nói một cách rất tự nhiên, rất quen thuộc.

Ai là ba anh? Hai người có quan hệ máu mủ đâu! Trừ phi anh là… của ba.

Đột nhiên trong đầu cô nảy ra một ý nghĩ kỳ quái, cô lại một lần nữa đưa mắt nhìn lên.

Anh cũng đang lặng lẽ nhìn cô, khoé mép hơi cười cười với vẻ châm chọc.

Vi Lam tự nhiên giật mình một cách vô cớ.

Dường như anh đã nhìn thấu được ý nghĩ của cô, đồng thời cảm thấy nó thật hoang đường và ngu xuẩn.

2.

Học cùng một trường, Vi Lam mới biết, Tần Thiên Lãng là “chàng công tử” mà rất nhiều nữ sinh yêu thầm.

Vóc dáng cao ráo, các nét trên gương mặt rõ ràng, nụ cười thoắt ẩn thoắt hiện ở khoé mép và đôi mắt sâu, đặc biệt là mái tóc hơi xoăn bay bay đó, khiến nữ sinh toàn trường đều phát cuồng vì anh.
Trong trường, Vi Lam thường xuyên nhìn thấy một số nữ sinh ra vẻ duyên dáng trước mặt Thiên Lãng, anh không hề để ý đến họ, dáng vẻ rất cool.

Có cô gái tự xưng là quá mến mộ anh, tìm đủ mọi cách và biết được thông tin, Hạ Vi Lam – cô gái học lớp bảy mới đến là em gái của Tần Thiên Lãng.

Một đồn mười, mười đồn trăm, thông tin này nhanh chóng lan ra khắp trường.

Và thế là, hàng ngày trên đường đi học, luôn có người chặn đường Vi Lam, nhờ cô chuyển hộ thư tình cho họ.

Chuyện này khiến Vi Lam cảm thấy khó xử.

Trong đời cô ghét nhất là những anh chàng kiêu căng tự đại và lạnh lùng, tưởng rằng mình rất cool, ra vẻ oai phong! Và anh ta lại chính là mẫu người như vậy.

Kể từ khi bước vào gia đình mới của ba, cô và Thiên Lãng rất ít tiếp xúc với nhau, gặp nhau cũng không nói chuyện, chỉ trợn mắt nhìn nhau một cái, tỏ rõ vẻ sống chết cũng không qua lại với nhau.

Từ chối ngay trước mặt các chị học khóa trên, dường như có phần không nể mặt họ cho lắm. Vi Lam chỉ muốn sống một cuộc sống bình lặng, không muốn trở thành cái bia chung của mọi người.

“Được, nhất định em sẽ đưa cho anh em”. Cô mỉm cười nói. Vào lớp lại lấy ra làm giấy lau bàn, sau đó lại vứt vào thùng rác đằng sau.

Tục ngữ nói, đi đêm lắm có ngày gặp ma.

Một buổi trưa, bạn bè đang đùa nghịch trong lớp, chẳng may làm đổ thùng rác, bên trong rơi ra mấy tờ giấy viết kín chữ.

Có người tò mò mở tờ giấy vò nhăn nhúm ra xem, hóa ra là một bức thư tình, người viết là Hàn Tinh Tinh lớp 9A2.

Cô gái Hàn Tinh Tinh này không phải là kẻ tầm thường, là đầu sỏ của đám nữ sinh ăn chơi, chị cả của đám con gái trong trường.

Hôm đó tan học về, cũng như mọi bận, Vi Lam cúi đầu ra khỏi cổng trường, không để ý đến mọi thứ xung quanh.

Khi cô rẽ vào một ngõ nhỏ, một đám nữ sinh đi xe đạp từ trong góc xông ra. Cô bị quây trong đám xe đạp, một người trong bọn họ kéo cặp xách của cô, hằm hằm chửi: “Đồ láo toét! Dám vứt thư tình của ta à, ngươi không muốn sống nữa rồi!…”

Vi Lam bị kéo ngã xuống đất, người đó lại đá mạnh cô một cái, sau đó dẫn mọi người ngang nhiên bỏ đi.

Cô như một con ngố nằm úp dưới đất, cảm thấy người rất đau, đau tê cứng.

Chống tay xuống định ngồi dậy, nhưng người như bị vật nặng gì đó đè xuống, không đứng lên được.

“Có cần tôi đỡ hay không?”

Vi Lam tưởng là ảo giác, nhưng rõ ràng là nghe thấy có tiếng nói vang lên bên tai.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt màu hạt dẻ, trong sự lạnh lùng toát lên vẻ giễu cợt, không thèm chấp.

Dưới ánh đèn đường lúc chạng vạng tối, Tần Thiên Lãng đứng dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, nhìn cô với ánh mắt vui mừng trước sự đau khổ của người khác.

Cô gắng sức đứng dậy, không kịp phủi bụi trên quần áo, quay đầu bỏ đi.

Phía sau lưng có tiếng bước chân, anh chàng bình thản đi theo.

“Nhà ngươi tự làm tự chịu! Tại sao lại vứt đám thư tình đó? Đó là thư của ta, đáng lẽ ngươi phải đưa cho ta xử lý”.

Bình luận truyện Tháng sáu trời xanh lam

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

 Cherry Anh
đăng bởi Cherry Anh

Theo dõi