Tùy Chỉnh
Đề cử
Thiên Băng đừng lạnh lùng nữa

Thiên Băng đừng lạnh lùng nữa

Chương 87.

4 tháng sau , nó lúc nào cũng ở nhà chơi đùa cùng với mẹ chồng , vì không ai chịu cho nó làm việc . Bụng nó cũng to lớn ra , được 6 tháng rồi nên mẹ chồng bảo đừng nên làm việc sẽ ảnh hưởng đứa bé. nó mở cửa phòng ra , thì một cô bé chừng 12 tuổi chạy lên :

- Cô ơi , để em dìu cô xuống !

- Em cứ làm việc đi , cô đi được mà !

- Dạ , bà chủ dặn em phải dìu cô đi ! Với lại cầu thang vừa mới lau cô đừng nên đi một mình để em dìu cô ạ !

nó thở dài nắm tay cô bé đi xuống cầu thang , bước tới ngồi xuống sôpha .

- Bà chủ đâu rồi em ?

- Dạ , bà chủ nói đi xem phải đặt tên gì cho thiếu gia , cần mua những gì ạ ?

- Ôi , mới có 6 tháng mà mọi người làm quá lên rồi !

- Mẹ không chuẩn bị thì chừng nào mới kịp ! - bà lệ quân bước vào

- A..mẹ !

- Ôi , cháu yêu của bà đã có ăn gì chưa ?

- Dạ , cô chủ chỉ mới thức thôi bà ! - cô bé Kim nói

- Kim , con vào kêu nhay bếp làm món tổ yến tẩm bổ cho cô , rồi mang ly sữa lên đây !

- Dạ ,bà chủ !

nó mỉm cười nhìn mẹ chòng đang áp tai lên bụng nó , nhìn gương mặt bà rất vui.Quay sang nhìn thấy một túi lớn liền , hỏi :

- Mẹ , mẹ mua để đi làm từ thiện sao ?

- Cái gì mà từ thiện , mẹ mua cho cháu nội đó !

- Trời ơi , mẹ ơi ! Mẹ chưa biết con trai hay con gái mà mẹ đã mua nhiều đồ bé trai vậy lỡ là bé gái sao mà mặc !

- Con bé này , mẹ nhìn bụng con là biết rồi ! Lúc mẹ mang thai Thằng Minh , bụng cũng nhọn như vậy nữa !

- Thiệt hả mẹ ?

- Ừ ! Cho nên , con phải cố gắng tẩm bổ cho thằng bé mạnh khỏe chứ !

nó mỉm cười uống ực ly sữa từ tay bé Kim , nó rất hay khó chịu với mọi người nhưng ngoại trừ mẹ chồng ra vì bà rất am hiểu nó và nói ngọt nữa nên nó rất thích . Từ ngoài ông Dương và papa nó bước vào . à quên nói là sau khi nó chấp nhận papa nó thì nó đã đưa ông đi làm phẩu thuật đôi chân nên ông có thể đi lại

- Ba !

- Ôi , con gái của ta ! Cháu ngoại của ta có ngoan không ? - papa nó vui sướng

- Dạ , em bé ngoan lắm không có đạp con !

- Cháu nội của ta mà sao không ngoan ? - ông Dương nói

- Nó cũng là cháu ngoại tôi chứ bộ !

Cả 2 ông chủ của tập đoàn lớn bắt đầu ngồi đấu võ mồm để tranh giành cháu . Bà Lệ Quân bực mình , la :

- 2 người im coi ! Có biết làm vậy ảnh hưởng tới em bé không ?

Lập tức nói về ảnh hưởng cháu của cả 2 thì im bật liền , nó mỉm cười , nói :

- Không sao đâu , em bé rất ngoan nên không dễ bị ảnh hưởng đâu !

- Được rồi , con cố mà giữ sức khỏe đừng để cho đứa cháu của ba bị gì biết không ?

- Con biết rồi !

- Thôi , ba tới thăm con một chút rồi ba đi rồi ! Nhớ muốn cái gì phải nói biết chưa ?

- Vâng , ba đi cẩn thận đó !

papa nó mỉm cười hôn vào bụng nó , rồi bỏ đi . Bà Lệ Quân lắc đầu , nói :

- Băng , con mau ăn đi !

- Mẹ ơi , con mệt quá ! Ngửi một tí là buồn nôn rồi !

-Con gáng đi , còn khoảng mấy tháng nữa là sinh rồi !

Lời nói của ông Dương cũng chả si nhê gì cả ,nó bỏ lên phòng . Bà Lệ Quân lo lắng gọi cho hắn:

- Gì vậy mẹ , con đang làm việc mà ! - giọng nói đầu dây có vẻ khó chịu

- Cái thằng này , con mau về dỗ vợ con kìa ! Nó không chịu ăn gì hết làm ba mẹ lo lắng muốn chết !

- Mẹ ơi , chả phải cô ấy rất nghe mẹ sao , mẹ lo cho cô ấy đi ! Con đang làm việc mà !

- Nè , vợ con mà ! Cái thằng này !

Bà Lệ Quân nhìn vào điện thoại , hắn đã cúp máy mất tiêu . Điện cho 3 cô bạn nó qua . Cô thở dốc nặng nề , cô đang ở công ty nghe tin nó không ăn uống liền bay qua đây mà chả thấy hắn cũng làm cô thấy khó hiểu .

- Mấy con lên dỗ nó ăn giùm bác đi nhé !

- Vâng , con biết rồi ! - cô cầm tô cháo đi lên phòng cô

Mở cửa bước vào chỉ thấy nó đang u buồn nhìn vào tấm hình cưới . 3 cô nàng bước tới ngồi cạnh quan tâm :

- Cậu có chuyện gì phải không ? - Ema nói

- Ừ , chứ chị hết ốm nghén rồi mà ! -Hana nói

- Ken làm gì em à ? - Sandy nói

- Ừ , dạo này ngày nào Ken cũng về khuya , có khi hôm lại về lúc 2 giờ sáng ! Về tới thì tắm xong lăn ra ngủ , anh ấy hết lo cho mẹ con tớ rồi !- nó nói buồn

- Cái gì ? Hắn dám đối xử với cậu vậy hả ? - Ema la

- Ken quá đáng thật ! - Cô nói

- Mà chị đã điều tra chưa ? - Hana hỏi

- Tớ có hỏi anh ấy vài lần nhưng anh ấy không trả lời , anh ấy cứ suốt ngày giam tớ như thế sớm muộn gì tớ cũng bị tự kỷ thôi !

- Cậu khờ quá , cậu có biết cậu đang trong thời kì ảnh hưởng tới thai nhi không ? Suốt ngày cứ buồn như vậy sinh con ra mặt không vui đâu ! - Ema nói

- Cho nên cậu ăn đi rồi tìm cách nói chuyện í Ken , không thì qua nhà bọn tớ chơi ! - Cô nói

- Ừ !

nó gật đầu , đúng rồi nếu nó cứ buồn như vậy em bé sẽ buồn theo , nó phải vui lên và lo cho em bé mới được . 3 cô nàng mỉm cười nhìn nó ăn bát cháo tổ yến mà nhẹ nhõm , ra ngoài báo tin cho ba mẹ hắn bớt lo và kể mọi chuyện lại .

Tối đến , 11 giờ hắn từ ngoài đi vào . Bước xuống bếp , lấy cốc nước uống nhìn lên phòng chắc giờ này Băng ngủ rồi . Bỗng từ cầu thang , mẹ hắn bước xuống tiến lại gần và

- ! - bà tát vào má hắn một cái thật mạnh

- Mẹ đang làm cái gì vậy hả ? - hắn lớn giọng

- Con hỏi ta sao ? Con nói xem , con làm gì giờ này mới chịu về hả ?

- Con làm việc ở công ty !

- Làm việc , làm việc của con đây phải không ?

Bà Lệ Quân quăng vào người hắn một sấp ảnh hắn đang cặp kè với một cô gái khác , những cử chỉ rất thân mật .hắn hoảng hốt , thu xếp tất cả tấm ảnh lại để lên bàn .

- Con ... Con chỉ qua đường thôi !

- Ta không cần biết , mà ta nói con biết nếu Băng nó,mà phát hiện ra thế nào cũng kích động ảnh hưởng tới đứa nhỏ , lúc đó ta e ba con sẽ nói cho ông con biết , lúc đó một đồng con cũng sẽ không có đâu !

Bà Lệ Quân bỏ đi , Hắn tức giận bóp nát hết cả ly thủy tinh , xé tan những bức ảnh đốt hết vào thùng . hắn đi lên phòng thì thấy nó đang nằm một mình trên giừơng , đau lòng bước tới chạm vào mái tóc nó thì :

- Anh về rồi hả ?

- Ừm , anh làm em thức giấc sao ?

- Không , em đợi anh về mà ! Anh à , phải anh có chuyện giấu em đúng không ?

- Làm..làm gì có ! - hắn hoảng hốt

- Có phải anh làm việc mệt mỏi đúng không , chồng nè không ấy vợ ra công ty phụ chồng nhe !

- Không được , em đang mang thai mà !

- Nhưng em muốn !

- Anh đã nói không mà !_ Hắn cáu gắt lên

- Lãnh Hàn Thiên Minh , anh cút đi !

hắn tức giận nhìn nó, nuông chiều quá riết nó sinh hư đây mà . nó thấy hắn không đi liền quát :

- Được rồi , anh không đi tôi đi !

- Vậy đi đi , xem ai chứa ?

- Lãnh Hàn Thiên Minh, amh quá đáng lắm !

nóbỏ chạy đi , hắn tức giận quăng áo khoác vest lên giừơng.

- Chiều quá sinh hư hả ? Để xem ai sợ ai ?

hắn bỏ mặc nó đi vào nhà tắm thay đồ ra rồi trèo lên giừơng ngủ . 3 tiếng sau , bỗng cửa mở ra . hắn khẽ cười nói :

- Chịu mò về đấy à !

- Mò về cái gì ? Con nói gì vậy ?

- Ơ .. Là mẹ sao ?

- Ta nghe bảo vệ nói Băng bỏ đi suốt 3 tiếng rồi , sao con còn ngủ nữa ? Không đi tìm nó !

- Tìm làm gì ? Thế nào cô ấy cũng qua nhà Sandy, Ema hay Hana ở thôi ! Với lại cô ấy mang bầu ai mà thèm !

- Mày điên hả ? Tao gọi cho Sandy, Ema, Hana rồi , bọn nó bảo không có Băng !Minh , mày hại chết con mày đó !

Hắn hoảng hốt nhìn đồng hồ , quả nhiên được 3 tiếng rưỡi rồi nó không về , lấy áo khoác mặc vào . Hắn lái xe đi tìm nó . Lúc nào tại một công viên ,nó khóc hết cả nước mắt , nó đi gần 3 giờ sáng rồi mà hắn không hề đi tìm chẳng lẽ là hắn hết yêu nó thật rồi . Bỗng :

- Cô bé xinh đẹp ? Sao lại ngồi cô đơn vậy ? - 1 giọng nói quyền lực vang lên

- Tôi đang buồn , biến chỗ khác đi !

- Ôi , cô bé xinh đẹp , sao lại cáu gắt như vậy !

- Cái tên này ! Ơ... Anh .. Dương Đông !

- Anh cứ tưởng em quên anh chứ !

- Anh , sao anh ở đây ? Em nghe Sandy nói anh đã định cư bên Mỹ mà !

- Ừ , nhưng anh mhớ em nên về nè !

nó khẽ mỉm cười xoa xoa bụng mình .

- Anh đừng có giỡn như thế !

- Anh không có giỡn , từ nhỏ em đã bên cạnh anh rồi ! Em không hiểu tình cảm của anh sao ?

- Em có gia đình rồi , anh xem em còn có baby nữa !

- Băng , em có hạnh phúc không ?

- Tất nhiên !

- Em nói dối , anh đã quan sát thấy dạo gần đây cậu ta không về nhà với em ! Em không hạnh phúc đúng không ?

- Dương Đông , anh chưa biết cảm giác của em đâu, anh ấy làm gì cũng vì em nên em rất yêu anh ấy , nên em không từ bỏ gia đình này đâu ! Em xin lỗi !

nó mỉm cười đứng lên bỏ đi , Dương Đông nhìn theo bónh dáng bé nhỏ , tay cậu siết chặt nấm đấm , đôi mắt oán hận căm thù hiện lên , lấy điện thoại bấm dãy số nói chuyện với ai đó với nụ cừi rất gian manh .

NÓ đi loanh quanh thì tự nhiên bụng NÓ đau lên , ngồi xuống ghế đá , NÓ nhìn vào xe bánh bao trong người cô,đâu có mang theo tiền phải làm sao bây giờ thì tự nhiên .. một cái bánh bao để trước mặt cô .

- Ken...Ken !

- Em cũng to gan lắm , dám bỏ chồng mà đi nhỉ !

- Em ..a..đau quá !

-Băng , em sao vậy ? Nè , em mau ăn đi !

hắn lo lắng , nó cầm bánh bao ăn nhanh chóng , quả nhiên khi đói cái gì cũng ngon . hắn mỉm cười xoa đầu nó nói :

- Sao này em không được bỏ nhà đi nghe chưa ?

- Em xin lỗi!

- Đi , ta về nhà !

- Chồng , cõng em đi !

hắn mỉm cười chỉ ngay môi ra dấu , nó khẽ cười nhắm mắt lại hôn chụt vào môi hắn. Hắn xoay lưng lại , để nó lên cõng nó đi . Phía góc cây gần đó , có một người đang tức giận nghiến răng nhìn Hắn .

- Tao nhất định phải làm mày đau khổ hơn tao gấp 100 lần !

Bình luận truyện Thiên Băng đừng lạnh lùng nữa

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Black Rose
đăng bởi Black Rose

Theo dõi