Tùy Chỉnh
Đề cử
Thiên Băng đừng lạnh lùng nữa

Thiên Băng đừng lạnh lùng nữa

Chương 91.

11 giờ , tại cà phê Pink -- Một quán cà phê dễ thương không sang trọng như các tiện lớn khác , thiết kế màu hồng đáng yêu.

Nó bước vào thì thấy Dương Đông đang ngồi đợi nó , mỉm cười bước tới :

- Anh tới lâu chưa ?

- Chờ em mà sao có thể nói lâu ! - Dương Đông mỉm cười

- Anh kêu em ra có việc gì không ?

- Không , chỉ là dạo này anh nhớ em nên hiện em ra nói chuyện hồi xưa thôi !

- Hi, quá khứ rồi anh cứ để nó qua đi !

- Đối với em có thể cho qua nhưng anh thì không bao giờ , vì sống trong quá khứ anh mới có được em ! - Dương Đông nắm tay nó

- Dương Đông , em xin lỗi ! Em giờ là gái có chồng rồi , anh quên quá khứ đi ! Em xin lỗi , em về lo cho con em đây !

- Băng , anh bị ung thư ! Anh chỉ còn sống được 1 tháng thôi , anh xin em hãy bên cạnh anh !

- Dương Đông , anh nói thật sao ?

- Từ nhỏ anh đã có khối u trong não , chỉ là khi lớn nó tái phát và trầm trọng hơn , bác sĩ nói anh chỉ có 1 tháng thôi !

- Dương Đông !

Nó ôm lấy anh , nó xem anh như người anh trai vậy , rất quan trọng với cô . Bỗng Dương Đông ôm lấy eo nó rồi hôn lên môi cô một cách say đắm , nó đẩy người cậu ra nhưng không được thì

- Ken! Anh làm cái gì vậy hả ?

- Em hỏi anh , em làm gì với hắn ? - Hắn hét lên

- Anh ấy không có làm gì cả , Dương Đông , anh có sao không ?

- Em đi ngoại tình với hắn mà nói không có gì sao , thằng khốn này !

Hắn nắm cổ áo sơmi của Dương Đông đấm thật mạnh vào mặt anh làm cho máu ở miệng chảy ra , Nó hoảng hốt la :

- Được rồi , Ken !

- Anh phải đánh cho nó chết !

- Anh điên đủ chưa ? Ừ , em ngoại tình thì sao ? Chẳng phải anh cũng ngoại tình với bà thím 30 tuổi đó sao ?
Hắn nhìn nó , nó đánh hắn sao ? Những lời nó nói , nào là không bận tâm tới chuyện đó , nào là chỉ yêu cậu , tất cả chỉ giả dối thôi sao ?

- Nguyễn Hoàng Thiên Băng , tôi sẽ về nhà viết đơn li hôn với cô !

Hắn quay lưng bỏ đi , Chiêu Lam bước tới đỡ Dương Đông .

- Anh có sao không , hay ta đi kiểm tra lại nhé !

- Anh không sao , nhưng Ken !

- Anh ấy nóng giận nên nói vậy thôi ! Em đưa anh về !

Dương Đông gật đầu , khẽ cười nham hiểm , lòng vui như hoa

Nó sau khi đưa Dương Đông về rồi quay về nhà của mình . Bước vào nhà thì bà Lệ Quân lo lắng hỏi :

- Băng , con làm gì mà Ken tức giận đòi li hôn vậy ?

- Cái gì ?

Nó chạy lên trên phòng , hắn đang lấy những bộ đồ của nó ra để vào vali . Nó bước vào :

- Ken , anh làm gì vậy ?

- Cô về rồi sao ? Đơn li hôn tôi để trên bàn cô mau kí đi ! Tôi không có người vợ đê tiện như cô ! - hắn nói

Em không đồng ý , anh giận em việc gì sao ?

- Cô đánh chồng mình bênh vực nhân tình có thằng nào ngu mà không chịu li hôn không ? Còn Thiên Phong , tôi đã cho cô quyền nuôi nó nhưng mỗi ngày phải đưa nó qua chơi với ba mẹ tôi !

- Ken , em xin lỗi ! Thật ra Dương Đông , anh ấy !

- Hắn ta là tình cũ của cô chứ gì , được rồi cô mau cút ra nhà tôi ngay !

- Ken , em xin anh ! Đừng mà ..!

Nó nước mắt rơi đẫm cả khuôn mặt , hắn kéo nó đi ra cổng đẩy nó ra ngoài , đẩy vali ra cho cô .

- Tôi không có người vợ như cô ! Tôi đi cưới vợ khác xinh đẹp mà không có mất nếp như cô !

- Ken !

- Biến đi !

Hắn xô nó ngã té xuống nền gạch , máu từ tay chân nó chảy ra nhưng sao nó cảm thấy không đau ngay đó mà chỉ thấy tim như đang tan nát ra . Nó quỳ lên , la lớn :

- Ken, em sẽ quỳ cho đến khi anh tha lỗi cho em !

hắn không nói gì chỉ lạnh lùng đi vào nhà , nó kiên nhẫn chờ đợi . Quả nhiên ông trời trêu chọc cô , cơn mưa tự nhiên rơi xuống tầm tã nhưng cô không hề lay động , giờ lý trí của cô chỉ muốn hắn tha thứ . Bỗng từ trong nhà , bé Kim chạy ra cầm cây dù .

- Cô chủ !

- Bé Kim , có phải cậu tha lỗi cho cô phải không ?

- Dạ , không ! Bà chủ bảo em đưa cô cây dù , bà đang bị cậu la đó ạ , cậu bảo cho dù cô có chết cậu cũng không quan tâm !

Nó quay sang nhìn vào nhà , tim cô giờ còn đau hơn lúc nảy gấp trăm lần , sao hắn lại nói như thế chứ . Bé Kim nhìn cô chủ cũng thấy xót xa , nhưng lệnh chủ khó cãi nên cô chỉ lặng lẽ đi vào . Nó cứ quỳ mãi không đứng , cơn mưa cứ rơi mãi không dứt . Bỗng phía trên có người che dù cho cô , cậu ngồi xuống .

- Em đừng quỳ nữa , hắn ta không ra đâu !

- Không , Ken rất lo cho em , anh ấy sẽ ra và tha thứ cho em !

- Em nhìn đi , trời mưa như vậy em quỳ được 2 tiếng rồi mà cậu ấy không ra , em mau đứng lên đi !

- Ken , sẽ tha thứ cho em..mà !

Nó đang nói thì ngã vào người Dương Đông ngất đi , cậu hoảng hốt quăng cây dù bế cô lên chạy nhanh về nhà .Trong nhà , bà Lệ Quân đang dỗ cho Thiên Phong nín , hắn thì nằm trên giừơng , máu từ mũi cậu cứ chảy ra không ngừng làm cho ông Dương lo lắng gọi điện cho tất cả bác sĩ tới . Hắn quay sang hỏi bé Kim :

- Băng đi chưa ?

- Dạ , có cậu nào đó đưa cô đi rồi ạ ! - bé Kim nói

- Ngày mai , em cứ tiếp tục nhìn thấy cô là nói những lời ta dặn thế nào cô cũng kí vào tờ li hôn thôi !

- Ken , sao con không nói cho Băng biết ? - bà Lệ Quân nói

- Con không muốn cô ấy bị tổn thương vì con , bệnh của con , con biết nó ra sao mà mẹ ? Con không muốn cô ấy vì con mà phải chịu cảnh mất chồng độc thân nuôi con !

- Ken , con làm như thế khi con bé biết nó sẽ đau lòng lắm ! - ông Dương nói

- Thà cô ấy đau một lần còn hơn ngày nào cũng phải đau khổ ! Ba mẹ hãy hứa với con đi !

- Ken !

- Ba mẹ , đưa con trai của con đây !

Bà Lệ Quân đau lòng đưa Thiên Phong cho hắn , Thiên Phong được ba bế liền nín khóc , Hắn mỉm cười :

- Con trai , sau này thay ba bảo vệ cho mẹ con biết chưa ?

- Ư...!

Thiên Phong như hiểu chuyện ư ớ lên , bà Lệ Quân bỏ ra khỏi phòng , nước mắt cứ chảy ra không ngừng , sao lại như vậy , sao con trai của bà phải chịu nỗi đau này sang nỗi khác chứ ?.

Bình luận truyện Thiên Băng đừng lạnh lùng nữa

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Huỳnh Ngọc Trâm
đăng bởi Huỳnh Ngọc Trâm

Theo dõi