Thiên thần bóng tối / Chương 65

A A A B

Chương 65


Chơi Game Miễn Phí Cùng SanTruyen.com
Phong Vân Truyền Kỳ - Sơn Hà Xã Tắc
Đỉnh cao thể loại turnbase, kết hợp Đông Tây, có hương vị của fantasy và tinh thần của Phong Vân.
Thiên Địa Quyết - Game gMO đỉnh nhất 2013
gMO đình đám nhất hiện nay với đồ họa xuất sắc, nội dung hay, tính năng hấp dẫn.

Chap 65 



Chấn Khang bực bội bước vào phòng, tay cậu giật phăng chiếc khuy áo trên cùng. Cậu khó chịu vì bao nhiêu cuộc giao dịch lớn nhỏ trước giờ đều hoàn thành, đến vụ này lại xảy ra sự cố, vì nhẽ ra cậu có thể chứng minh được khả năng khắc phục sự cố thì Chấn Phong lại ngáng đường.
-Cha nghĩ chỉ nó mới làm việc được sao? Hay chỉ nó mới xứng đáng với vị trí thừa kế? Thật điên rồ!
-Cậu hai đúng là thiên tài – Sheeply vừa đẩy cửa vào phòng Khang – Nhưng cậu hai vẻ như không mấy thiết tha với vị trí ấy. Sao cậu chủ không nghĩ người cuối cùng phù hợp chỉ có cậu thôi?
Sự bực bội trong Khang chưa nguôi bớt nhưng kể cả là Chấn Phong thực sự muốn tranh giành vị trí ấy thì Khang cũng bằng mọi giá không để nó tuột khỏi tay đâu.
-Nghe nói có kẻ đột nhập? Và đã tấn công quản lý Wind?
-Theo như kẻ canh cửa phòng chứa hàng thì vậy, nhưng đã mất dấu tích kẻ độp nhập.
-Mất dấu tích? – Khang cười khẩy – Ngươi làm như an ninh khu biệt thự này là hạng xoàng đấy!
-Nhưng trong thời gian kẻ lạ đột nhập, mạng lưới camera bị vô hiệu hóa, hai kẻ dưới của ông chủ chết không thấy xác.
-Kẻ đột nhập? Kẻ nào có thể lọt được vào đây chứ? Sao ngươi không nghĩ… có gián điệp trong nhà?- Khang liếc mắt nhìn ra chiếc laptop nơi bàn làm việc…
Bất giác, cậu nhìn khắp xung quanh phòng
-Cô ấy đâu rồi??


Cố giữ những ngón tay không run lên, Băng đang khâu lại vết thương cho Phong. Vết thương không quá sâu, chưa chạm tới tim nhưng máu ra quá nhiều.
Phong vẫn bất tỉnh. Dùng thuốc kích thích phát triển tế bào sẽ làm vết thương mau lành, nhưng Băng không biết có còn kịp không nữa. Trông Phong nhợt nhạt và mặt lấm tấm những mồ hôi.
Bỏ kim khâu vào lại khay, Băng chỉ còn biết ngồi cạnh Phong và chờ. Bàn tay dính đầy máu của nhỏ xiết lấy bàn tay đang bất động và lạnh ngắt của Phong …
Băng đã nghĩ mình có thể tàn nhẫn, có thể để mất người con trai ấy, nhưng nhỏ đã nhầm. Tình cảm mà nhỏ ém kín dưới mặt băng lạnh và vô tâm, rồi một ngày cũng lớn thành ngọn lửa để làm băng tan chảy, như cách nhỏ đã làm trái tim cô độc của Phong tan chảy. Có thể nhỏ đã nhận ra thứ tình cảm ấy, từ một góc sâu thẳm trong trái tim, nhưng nhỏ đã tự phủ nhận. Vì thứ tình cảm ấy là phi lí, là oan nghiệt, là không thể! Nhỏ nhận ra nhỏ và Phong đứng ở hai thế giới khác biệt, vươn tay ra, cố gắng, cố gắng… cũng không cách nào chạm tới…
Nhưng, tình yêu không bao giờ bao gồm thời gian và khoảng cách.
Nếu Phong không thể tỉnh lại, thì đó là định mệnh…


12h đêm.
Từng giọt nc mắt rớt xuống trên má Băng . Nước mắt. Mặn. Trọng veo. Và hình như đã trở nên muộn màng.
“Đừng khóc… khi không có tôi ở bên…”
-Tại sao sinh ra đã ở hai thế giới khác? Tại sao số phận lại khiến chúng ta gặp nhau? Tại sao định mệnh lại tàn khốc đến vậy. Có phải… số phận là định mệnh không…
Băng dướn người, nhỏ muốn nhìn Phong thật gần, mắt nhỏ vẫn nhòe ướt.
-Nếu có kiếp sau… vẫn sẽ yêu anh… như lúc này…
Môi Băng gần lại môi Phong, gần hơn…
-Mãi mãi… mãi mãi…
Và Băng đặt lên đôi môi ấy một nụ hôn thật nhẹ. Nhỏ nhắm nghiền mắt. Giá mà khoảnh khắc này ngừng lại. … Một giọt nc mắt rơi xuống và đáp khẽ trên má Phong. Môi Băng rời khỏi môi Phong, và nhỏ từ từ mở mắt…
-Mãi mãi… thật sao?
Tim Băng sững lại. Phong đang nhìn nhỏ, ánh nhìn thật dịu dàng. Nhỏ có đang mơ không?
Ngón tay Phong nhẹ nhàng đưa lên, lau khẽ giọt nước trên khóe mắt Băng .
-Đừng bao giờ khóc nữa, được không? Tôi… không muốn em phải khóc…
Băng lắc đầu, lắc quầy quậy, không rõ là đồng ý hay phản đối hay không gì cả. Nhưng nước mắt nhỏ cứ trào ra không ngớt. Nhỏ lấy tay bịt chặt miệng để những tiếng nấc không phát ra…
Không thể diễn tả nổi cảm xúc trong Băng lúc mày. Cứ như vừa được tái sinh.


-Ông chủ!- Tên cận vệ cúi đầu
-Sao rồi?
-Trên tất cả các bộ đồng phục của người chuyển hàng mà những tay đàn em mặc ra ngoài hôm nay đều gắn máy ghi âm, tất cả đều hoạt động tốt và không có dấu hiệu nghi vấn nào.
-Ta cũng đoán vậy, chỉ là muốn kiểm tra cho chắc chắn thôi. Khi chưa rõ địa điểm thực hiện giao dịch mà muốn báo cho cảnh sát biết thì phải báo từ lúc xe hàng chưa rời khỏi khu biệt thự để lũ cớm chuẩn bị trước!
-Ý ông chủ là trước khi xe hang rời đi thì có kẻ trong khu biệt thự đã thông báo trước với lũ cớm? Ông chủ đang nghĩ tới kẻ nào…
-Chỉ những kẻ được ra ngoài tự do và có khả năng liên lạc được với phía ngoài dù đang trong khu biệt thự!
-Nếu vậy, trừ hai cậu chủ trong nhà ra thì… kẻ bị nghi ngờ nhất là…
-Gọi tới đây!


-Em sợ sẽ mãi đánh mất… Chấn Phong .
Phong ngồi trên mép giường, thay chiếc sơ mi mới. Bất giác, cậu khẽ nhíu mày vì tim nhói lên. Vết thương qua 10 tiếng đã bắt đầu liền, nên có lẽ là do những triệu chứng đau tim lâu nay.
Phong không ngờ mình có thể sống được, mà làm sao cậu bước đi được cùng Tử thần khi mà trong tiềm thức vẫn nghe tiếng người con gái ấy khóc. Còn Băng, lúc này, nhỏ đứng trước Phong cách chừng 1 bước chân như 1 kẻ có tội.
-Em sợ… hối hận lúc ấy đã muộn.
-Sống thật với lòng mình có phải dễ chịu hơn không?
-Nhưng làm sao sống thật được khi còn mục đích quan trọng chưa thực hiện?
Phong giơ tay kéo Băng lại sát mình:
-Em còn muốn tiếp tục thực hiện sao?
Mắt Băng đang lơ đễnh đâu đó, chợt liếc sang nhìn Phong, có vẻ nghĩ ngợi. Rồi lại lơ đễnh nhìn xuống, đưa tay khuy tiếp hàng áo cho Phong.
-Nếu tiếp tục, sẽ có ngày… em và tôi trở thành kẻ thù!
-Không ai đưa dao cho kẻ thù rồi bảo hãy giết mình đi đâu! – Băng thầm thì
-Em… có thể từ bỏ tất cả không?
Tay Băng khựng lại, nhỏ chưa nghĩ đến điều đó. Liệu tình cảm nhỏ dành cho người con trai ấy có đủ lớn để làm vậy?
-Tôi có đủ quan trọng… để khiến em từ bỏ tất cả? Những mưa tính, những hận thù…
Băng cúi gằm mặt, nhỏ không biết phải trả lời thế nào, đúng hơn là chưa đủ thời gian để suy nghĩ.
Ngón tay Phong nâng nhẹ cằm nhỏ lên:
-Nhìn tôi đi! Và trả lời cho tôi biết… Em… có yêu tôi?
Ánh mắt nhìn Băng dịu dàng nhưng cũng đầy quyền lực làm nhỏ khuất phục. Nhỏ khẽ gật đầu.
Phong luồn những ngón tay vào mái tóc mềm, đặt lên môi Băng một nụ hôn êm ái. Và như không kìm chế được, cậu bỗng xoay người đẩy Băng nằm xuống giường. Khá bất ngờ, nhưng Băng không hề phản kháng.
Phong chống hai tay lên, cậu không rõ nổi, mình đang thèm muốn người con gái ấy đến thế nào. Mắt cậu như dán vào đôi môi mềm. Quên hết mọi thứ. Kiềm chế. Tự chủ. Phong cúi xuống tiếp tục 1 nụ hôn nhưng lần này mãnh liệt hơn… Băng không có ý định chống cự, mà dường như còn đáp trả.
Nhưng Phong không chỉ muốn thế, cậu muốn nhiều hơn!
Rời khỏi làn môi mềm, Phong tiếp tục cúi xuống hôn lên cổ Băng . Làn da mềm như lụa làm Phong không cách nào dứt khỏi ham muốn tột cùng. Bộ não phát những tín hiệu “kiềm chế” yếu ớt và vô dụng. Lý chí bất lực với ý nghĩ chiếm đoạt của con tim.
Phong kéo cổ áo sơ mi Băng mặc ra và không dừng lại. Một tay cậu lần xuống theo đường ve áo, cởi chiếc khuy đầu tiên. Tay kia lần xuống nữa, kéo vạt áo sơ mi lên, những ngón tay tiếp xúc nhẹ trên phần da thịt ở hông với đường eo cong tuyệt mỹ… Cậu ngày càng bị kích thích.
Bất chợt, Phong khựng lại. Ham muốn không giảm. Lý chí chưa tìm ra cách để trỗi dậy. Nhưng cậu dường như cảm nhận được sự “không thoải mái” của Băng. Nhỏ không chống cự nhưng cũng không tỏ ra hưởng ứng nữa. Nhỏ không sợ Phong. Hoàn tòan không! Nhưng cảm giác lạ lầm làm nhỏ căng thẳng. Phong nhận ra hai bàn tay Băng đang xiết chặt. Cậu nuốt khan, và từ từ chống tay dậy…
Tim Phong nhói lên. Cậu không biết mình vừa làm trò gì nữa. Tại sao không thể tự chủ? Tại sao không đủ sức kiềm chế? Cậu tự dằn vặt mình và muốn lập tức đấm cho kẻ tồi tệ là chính mình một quả. Nếu không thể dừng lại, cậu đã làm vấy bẩn người con gái ấy…
Phong cúi gằm mặt…
-Xin lỗi… - Cậu định rời khỏi giường.
Nhưng, một lần nữa, Phong lại khựng lại. Bàn tay Băng vươn ra giữ lấy cánh tay cậu. Phong đưa mắt nhìn Băng, cậu không rõ nhỏ đang muốn làm gì…
Tay Băng lần trên hàng khuy áo sơ mi của Phong, và mở bung một chiếc khuy… Khi những ngón tay non dịu dàng luồn qua, chạm vào làn da Phong, mọi dây thần kinh của cậu bị kích thích mạnh mẽ..
-Em có biết mình đang làm gì không vậy?
Nhưng Băng giả vờ không nghe, tay nhỏ bỗng túm chặt áo Phong. Nhỏ từ từ .. kéo Phong xuống. Bàn tay Phong xiết lại.
-Dừng! Dừng lại đi.. Tôi không kiềm chế được lần nữa đâu…
Băng đã kéo sát Phong xuống và nhỏ bắt đầu … chủ động!
“ Kiềm chế”? Mọi tế bào, giác quan của Phong đều phản đối hai chữ ấy. Cậu hôn đáp trả sau khi Băng bắt đầu vài giây.
Tay Băng tiếp tục tháo từng chiếc khuy trên áo Phong , như gửi một lời yêu cầu. Bất chợt, Phong rời khỏi môi Băng và chống tay lên. Hơi thở Phong dồn dập trong không khí. Cậu từ từu cúi xuống và từ từ ghé sát vào tai Băng…
-Đi cùng tôi nhé… tới nơi cùng trời… Tôi và em!
Băng như bị thôi miên, nhỏ như rơi vào một mê cung đầy hấp lực. Nhỏ chẳng còn biết gì ngoài khao khát đôi môi Phong nữa, nhỏ khẽ gật đầu…
Một nụ hôn thật nhẹ lên má Băng. Môi Phong lại nhanh chóng tìm được môi nhỏ, nhung lần này bắt đầu một cách êm dịu… Những ngón tay cậu đang lần lên hàng khuy áo. Cậu cúi xuống hôn lên cổ Băng, những cái hôn vẫn rất nhẹ nhàng…
-Tôi yêu em…
Những chiếc khuy chậm rãi bị tháo bung ra… Nụ hôn của Phong xuống nữa, trên đôi vai gầy… xuống nữa…
Băng nhắm nghiền mắt, cảm giác như mất trọng lượng, như đang bay trong cõi thiên thai. Nhỏ chỉ cảm nhận được điều duy nhất, là giọng nói rất dịu dàng bên tai…
-Thuộc về tôi! Mãi mãi…


2h sáng.
Wind bước vào phòng làm việc của Lâm Chấn Đông, nhận ra Sheeply cũng đã được gọi tới.
-Ông chủ cho gọi giờ này, có lẽ là việc quan trọng?
Lâm Chấn Đông đứng dậy, rời khỏi chiếc ghế tựa.
-Chắc hai ngươi đều biết kế hoạch hôm nay phần nào đã thất bại!
-Vâng, chúng tôi đã được nghe tin.
-Thử nghĩ coi, lý do thất bại là gì?- Lâm Chấn Đông bước qua tên cận vệ, cầm luôn khẩu súng trên tay hắn đã chìa ra. Wind liếc nhìn Sheeply, thận trọng lên tiếng.
-Năng lực của hai cậu chủ không bàn! Vậy hoặc do lũ cớm quá nhạy bén. Hoặc do… trong khu biệt thự có gián điệp!
“Gián điệp”! Sheeply hơi sững tim khi nghe từ ấy. Hắn rõ hơn ai hết mình đã làm những gì mạo hiểm trong ngày hôm nay
Lâm Chấn Đông đứng trước hai tay quản lý, vẻ mặt không biểu lộ một chút dò xét, nghi ngờ hay ám chỉ.
-Gián điệp? Các ngươi có nghĩ để báo cho lũ cớm, thì đó phải là một tên gián điệp có thể liên lạc với bên ngoài trong khu biệt thự không?
-Ông chủ đang nghi ngờ một tron ghai chúng tôi? – Sheeply cất lời, giọng hết sức bình thản.
-Ta không hề nghi ngờ. Là tự ngươi nói thôi!
Lâm Chấn Đông giơ khẩu súng ngắn lên, lật qua lật lại xem xét. Ông khẽ nhíu mày:
-Để một mối nguy hiểm cận kề, không phải một trò chơi thú vị!
-Nhưng ông chủ, đã dùng người thì nên tin, còn đã không tin thì không nên dùng!
-Thật không may, ta lại không có thói quen tin ai tuyệt đối. Wind! Ta đã từng tin ngươi sẽ quản lý thằng hai chu toàn, và ngươi đã từng làm ta thất vọng! 
Ông trùm mafia đưa ánh mắt quyền lực và sắc như dao về phía quản lý của Khang .
-Còn Sheeply, ngươi từ lúc nào đã quên ngươi là người của ta vậy? Chuyện giữa Chấn Khang và đứa con gái đó, hình như ta còn nhiều điều chưa được nghe?
-Ông chủ thứ tội! – Sheeply cúi đầu.
Lâm Chấn Đông bật cười.
-Đừng căng thẳng thế! – Ông lại liếc sang nhìn Wind 
-Từ lúc ngươi trở về, thằng hai ngày càng muốn chống đối ta. Ngươi giải thích sao cho chuyện này?
-Ông chủ! Vị trí thừa kế ngay từ đầu cậu hai đã không hứng thú. Nhưng nếu ông cho rằng, có kẻ đằng sau vạch đường là tôi, thì tôi cũng không cách nào giải thích.
Lâm Chấn Đông tiến vài bước lại gần Wind hơn. Vẻ mặt hắn hoàn toàn không căng thẳng. Phía bên kia, Sheeply đang cố giấu vẻ thất thần. Hắn xiết bàn tay lại, rồi mở, rồi lại xiết. Hắn cố chấn an bằng cách tự nhủ hắn là người của ông chủ và dường như kẻ ông chủ nhắm tới là Wind!
-Wind, vậy ngươi nghĩ kẻ nào trong hai ngươi là gián điệp đây?
-Không phải tôi!
Ông trùm khẽ nhếch mép cười.
-Thể hiện tốt lắm! Nhưng màn kịch đến đây nên hạ rồi! Ta cũng muốn xác định ngươi là người của CIA hay tổ chức nào khác, nhưng ta biết những kẻ như ngươi không thể moi được thông tin gì từ miệng…. Vĩnh biệt!
Khẩu súng trên tay Lâm Chấn Đông đang giơ lên. Wind, tim khẽ nhói và từ từu nhắm nghiền mắt…
Phằng!
Một phát súng xuyên vào thái dương, tay quản lý trợn trừng mắt và ngã phịch xuống sàn…
Wind bất giác mở mắt! Hắn nhiu mày, từ từ nhìn sang… Sheeply đã chết! Chỉ trong khoảnh khắc, họng súng trên tay Lâm Chấn Đông đã xoay 60 độ và đạn bắn ra chuẩn mục tiêu, nhanh tới mức Sheeply không có một giây để định hình.
Lâm Chấn Đông trở lại bàn làm việc, ném khẩu súng lên bàn.
-Ông chủ, thế này là…
-Có kẻ đã báo cho thằng hai về tình hình của con bé ấy, rõ ràng là muốn phá hỏng cuộc gặp của ta. Hơn nữa, chuyện có kẻ lạ đột nhập và tấn công ngươi, hắn không báo lại nửa lời. Dù gì thì hôm nay, hắn đã sơ xuất rồi.
-Ông chủ, đã trừ khử được gián điệp, tiếp theo chúng ta nên le tiếp kế hoạch đang dang dở.
-Tất nhiên. Ta phải theo vụ này đến cùng! Ngươi thử điều tra về những tay cảnh sát hôm nay bám theo xe hàng xem. Ta nghi ngờ có liên quan tới John Han.
-Tôi vẫn đang tiếp tục điều tra về hắn, có thông tin gì tôi sẽ báo lại sớm nhất có thể.
-Được rồi, chắc ngươi đã mệt. Lui đi!
Wind cúi đầu, mắt liếc nhanh về phía Sheeply . Làm việc trong khu biệt thự không khác nào đang đùa với hổ, mất mạng lúc nào chính mình cũng không hay…


Wind bước chậm rãi trên hành lang. Bỗng, chân hắn khựng lại. Trước mặt, Thụy An đang chặn đường.
An ngẩng mặt lên, mắt nhỏ nhòe ướt, răng cắn chặt để tiếng khóc không phát ra…
-Tôi đã sợ.. quản lý … là gián điệp.
Wind tiến thêm hai bước, bàn tay hắn đưa lên lau nhẹ giọt nc mắt chảy dài trên má An.
-Không thể nào! – Và hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán người con gái ấy…

Đọc tiếp: Thiên thần bóng tối – Chương 66

Prev Next

Bình luận

Bạn còn lại 250 ký tự
jundylinh.s9

jundylinh.s9

thiếu phần ngoại truyện

Gửi lúc 8:54 AM 06/04/2014

Kiều Phương

Kiều Phương

Hayyyy
Bạn linh hyhy cho tớ biết trang nào có ngoại truyện được kh?

Gửi lúc 12:30 PM 11/02/2014

nhockpi

nhockpi

so perfect ( Wa tuyet voi !!!!! :L)))))))
truyen hay wa

Gửi lúc 12:12 AM 25/01/2014

linh hyhy

linh hyhy

k có ngoại truyện hả. các trang khác có mà

Gửi lúc 8:49 PM 03/12/2013

Bình luận facebook