truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử
Thực Tập Sinh Thần Tượng

Thực Tập Sinh Thần Tượng

Chương 123: Sân khấu ghi hình ca khúc chủ đề

Thời gian đầu của chương trình, khán giả không hiểu rõ tính cách và thực lực của các thí sinh. Việc bỏ phiếu của họ đều dựa vào ấn tượng ban đầu là không thể tránh khỏi. Chính vì thế, các cô gái có ngoại hình xinh đẹp sẽ vô cùng có lợi thế. “Cậu thấy đấy,9kiểu như chúng ta đây, không cố gắng thì còn làm thế nào được?” Chẩm Khê có chút đau lòng, vỗ lưng cô ấy an ủi: “Mình thấy cậu rất đáng yêu đấy chứ. Cậu xem, mái tóc này thật là đẹp” Cam Như nghiêm mặt, đáp lời: “Mình cũng thấy cậu khá là cool mà. Chân8cậu dài như vậy? “Khen không nổi gương mặt mới đi khen chỗ khác đúng không?” Chẩm Khê dở khóc dở cười. “Cho nên cậu nói xem, có được bao nhiêu người sẽ chú ý đến tóc của mình hay chân cậu chứ?” Chẩm Khê không phản bác lại được, nhưng vẫn cố an ủi cô ấy:8“Cậu nghĩ xem, lần này ghi hình bài hát chủ đề, cậu đứng ở vị trí trung tâm sân khấu, lại còn được biểu diễn solo trước ống kính máy quay, chắc chắn sẽ tạo được ấn tượng sâu sắc đối với khán giả” “Tôi biểu diễn ở vị trí trung tâm, không có nghĩa là tâm3điểm chú ý. Cậu có tin là tối độc chiếm được ống kính biểu diễn đến một phút, nhưng còn không bằng mấy đứa có gương mặt xinh đẹp kia lên hình có 0,01 giấy không?” *** Phòng luyện tập chung của lớp A rất yên bình. Trên cơ bản, chỉ cần Chẩm Khê không chạy lung tung thì sẽ không đụng phải những thực tập sinh lớp khác. Gần đến thời điểm ghi hình, nhân viên ban tổ chức chương trình đến thông báo cho bọn cô đi chọn đồng phục biểu diễn. Những bộ đồng phục này mặc dù đều có màu sắc thống nhất là đỏ đen. Nhưng kiểu dáng lại có đôi chút khác biệt. Rõ ràng nhất chính là trang phục bên dưới, phân ra ba loại váy ngắn, quần đùi và quần dài. Nhà tạo hình nói: “Chân đẹp mặc váy ngắn, chân không đẹp lắm mặc quần đùi, chân thô mặc quần dài” Quần dài chỉ một màu đen tuyền, quả thật lúc lên hình sẽ làm chân trông thon gọn không ít. Tất cả các thực tập sinh cùng tập trung ở đây, không ai nguyện ý công nhận chân mình thô to hay xấu xí cả, mọi người đều nghĩ sẽ chọn váy ngắn kẻ ca rô xinh xắn. Do đó, nhà tạo hình sẽ ngồi luôn ở phòng thử đồ chờ bọn họ, xem xem các thực tập xinh mặc váy ngắn đi ra trông thế nào, nếu cô ấy nói trông không đẹp, bạn sẽ phải ngay lập tức cởi nó xuống, thay bằng kiểu dáng khác. Đây là một quá trình vô cùng mất mặt. Những cô gái mặc được váy ngắn đi ra đều ngẩng đầu ưỡn ngực vô cùng đắc ý. Nếu mặc quần đùi thì sẽ hơi cúi đầu xuống. Những người phải mặc quần dài, còn chẳng dám ngẩng mặt lên nữa. Chẩm Khê thuộc nhóm thử trang phục gần cuối lúc cô đi vào, số lượng váy ngắn còn lại để chọn, đã không còn nhiều. Chẩm Khê cầm váy đi vào phòng thử đồ, nhưng cô không ngờ được, nhà tạo hình lại trực tiếp yêu cầu cô đổi quần dài. Điểm cô tự hào trên cơ thể chỉ có mỗi đôi chân này. “Em mặc váy ngắn không hợp, đi thay quần dài đi” Cô ấy chỉ nói một câu như vậy với cổ. “Vì sao ạ?” Chẩm Khê vô cùng thắc mắc, muốn hỏi rõ nguyên nhân. “Thận trên của em quá thô, mặc váy ngắn vào trong người sẽ béo” Thần trên của cô quá thô! Thân trên quá thô! Quá thôi! Chẩm Khê có cảm giác như đang đứng giữa trời quang mà bị sấm sét bổ thẳng xuống, chỉ nháy mắt mà cả người đen xì ngòm, miệng méo xệch. Trong đầu Chẩm Khê chỉ còn câu nói này không ngừng văng vẳng. Lúc trước, các bác sĩ đều nói cô bị thiếu dinh dưỡng, người gầy quá mức, tại sao bây giờ lại thành quá thô rồi? Đến khi mặc quần dài đi ra, cô vẫn không khỏi hoảng loạn. Tất cả mọi ánh mắt đều tập trung nhìn tới. “Ôi trời đất ơi” Cam Như bật thốt, “Chân này của cậu mà còn phải mặc quần dài á? Thế thì sợ rằng mình phải khoác bao tải mất” Đoạn Ái Đình đi qua, tay vuốt nhẹ lên mép váy trên đùi, nhìn về phía Chẩm Khê với vẻ mặt đắc ý “nhìn tao đi”. “Hình như bây giờ cô vẫn tập hát trên máy chạy bộ đúng không? Vẫn còn tác dụng chứ?” Không có máy quay phim giám sát, Đoạn Ái Đình nói chuyện cũng tùy tiện hơn rất nhiều. “Rất hữu ích” Chẩm Khề nghiêm mặt đáp lời chị ta, “Độ dài và độ khỏe của hơi thở ổn định hơn rất nhiều.” “Vậy thì có tác dụng gì?” Đoạn Ái Đình bật cười thành tiếng nói, “Trên sân khấu biểu diễn ca khúc chủ đề là hát nhép thôi, em gái của tôi ơi” “Hát nhép?” Chẩm Khê vô cùng bối rối. “Cô cho rằng với khả năng của chương trình, có thể nối mic để 130 người đồng thời hát trực tiếp sao?” Đúng là không thể nào làm được. “Vì thế cô chỉ đang tốn công vô ích thôi. Còn không bằng quay về phòng, cố gắng đắp thêm mấy cái mặt nạ dưỡng da. Đừng để đến lúc xuất hiện trên màn ảnh lại dọa cho người ta sợ hãi” Chẩm Khê vẫn luôn mồm mép lanh lợi, vậy mà lúc này phải cũng nghẹn lời. Sau buổi thử trang phục biểu diễn, ban tổ chức lại đến chọn thực tập sinh đi ghi âm ca khúc chủ đề. “Bản trước kia các bạn nghe là bản demo, hiện tại chúng ta phải ghi âm giọng của chính các bạn lại.” “Của tất cả các thí sinh sao?” Chẩm Khê hỏi. “Không phải, chỉ cần mười mấy người là đủ. Đến khâu hậu kỳ sẽ điều chỉnh thành giọng của 130 người” Nhân viên công tác chọn lấy mấy người có chất giọng hay, kỹ thuật hát khá tốt. Cuối cùng, lớp A chiếm đến một nửa số người được chọn, Chẩm Khế cũng là một trong số đó. “Đến lúc ghi hình, 130 thực tập sinh đều hát nhép, như vậy chúng ta không phải là đang cốc mò cò xơi sao?” Cam Như cảm thấy vô cùng bực bội, quay sang hỏi cô. Chẩm Khê sống hai kiếp, sóng to gió lớn gì cũng đã gặp không ít. Nhưng hiện giờ ngồi trong phòng thu âm, cô vẫn luôn bị ám ảnh bởi những lời Đoạn Ái Đình nói. Chị ta dựa vào cái gì chứ? Sao các cô phải vất vả như vậy? Ghi âm bài hát suốt cả một đêm. Trong khi đó, các thực tập sinh khác đều đã được đi ngủ rồi. Đợi đến khi biểu diễn trên sân khấu, tất cả mọi người nhép miệng theo bản thu âm do các cô đã cực khổ tạo ra. Rồi những người chỉ cần có ngoại hình xinh xắn, hay biểu cảm đẹp mắt hơn một chút, sẽ được đạo diễn ưu ái thu vào ống kính, thậm chí bọn họ còn không cần luyện tập thành thạo động tác bài nhảy. Sao có thể bất công như vậy? Nghĩ đến đây, tinh thần của Chẩm Khế hoàn toàn suy sụp. “Chẩm Khê!” Nhân viên thu âm ở bên ngoài nhắc nhở cô, “Cảm xúc của em không đúng. Bài hát này vô cùng sôi động, vui vẻ, em phải high hơn nữa.” Giờ muốn cô high kiểu gì? “Thôi, cứ nghỉ ngơi một lát trước đã” Buổi thu âm tiến hành đến tận 3, 4 giờ sáng, tất cả các thực tập sinh có mặt đều vô cùng uể oải. Chẩm Khê và Cam Như đi ra ngoài tán gẫu với nhau. “Cậu nói xem, việc chúng ta đang làm có ý nghĩa gì chứ?” Chẩm Khể hỏi Cam Như. “Nếu như về sau chương trình hot rồi, chúng ta có thể nói với người khác rằng, bài hát chủ đề là do tôi hát” “Nhưng người mà khán giả nhớ tới, sẽ chỉ có 13 thực tập sinh cuối cùng được debut” “Vậy cậu cho rằng chúng ta không có khả năng lọt vào top 13 người sao?” Cam Như hỏi lại cô. Chẩm Khê lắc đầu, đáp: “Không biết, trừ khi khán giả bây giờ không quá coi trọng diện mạo của thực tập sinh” “Khó lắm!” Cam Như nói, “Với cuộc thi tìm kiếm tài năng của nữ, nhóm khán giả chủ yếu sẽ là nam giới. Mà đối tượng người xem này lại đặc biệt quan tâm đến ngoại hình, trừ phi...” Chẩm Khê tiếp lời cô ấy: “Trừ phi khả năng thu hút được sự chú ý của nhóm khán giả quan tâm thực lực của thí sinh, như các bác các cô các chị em gái.” *** Tâm trạng sa sút của Chẩm Khê vẫn tiếp tục duy trì đến trước khi chính thức ghi hình một ngày. Vì buổi biểu diễn này, tất cả các thực tập sinh phải diễn tập từ ba ngày trước đó. Hôm nay là ngày bọn cố sẽ đến sân khấu diễn tập ghi hình thử. Đây cũng là lần đầu tiên thực tập sinh được rời khỏi khu huấn luyện tách biệt này. Mấy chiếc xe ô tô chở theo 130 thí sinh đi đến khu vực sân khấu được dựng ở vùng ngoại thành. Trên xe, ban tổ chức miêu tả sân bãi ghi hình, hoành tráng như thế nào, đẹp ra làm sao. Lúc ấy Chẩm Khê còn nghĩ, các nhân viên công tác làm gì mà nói quá lên vậy, chỉ toàn tìm lời dễ nghe để dỗ mấy nữ sinh. Nhưng đến khi thật sự nhìn thấy sân khấu biểu diễn, cô vẫn phải kinh ngạc đến há hốc miệng. Toàn bộ sân khấu ghi hình còn lớn hơn một sân bóng, Chẩm Khê có cảm giác như đang đứng trong sân vận động trung ương vậy. Đợi đến lúc sân khấu mà bạn có biểu diễn được nâng dần lên cao, Chẩm Khê càng kích động, nắm chặt tay Hàn Y. Nhân viên trong ban tổ chức chương trình chỉ cho bạn có thấy vị trí sân khấu của mình. Lớp A ở chính giữa, một sân khấu có hình tam giác. Tất cả thành viên lớp A sẽ đứng trên đó, trình bày hơn nửa bài hát. Sau đó sàn sân khấu thuộc về các lớp B, C, D từ ba hướng khác nhau vây quanh san tam giác ở giữa, từ từ được nâng lên song song. Các thực tập sinh đồng loạt biểu diễn. Đến cuối cùng, sân khấu của lớp A được nâng cao hơn nửa bậc nữa, vị trí chính giữa lớp A, chỗ Cam Như đứng, lại tiếp tục được nâng lên cao thêm nửa bậc. Cuối bài, toàn bộ sân khấu sẽ trông giống một chiếc bánh kem ba tầng, vô cùng đẹp mắt, vô cùng hoành tráng. Cam Như lấy tay che miệng đang mở to vì kinh ngạc, đứng im không nhúc nhích. Bao nhiêu ánh mắt hâm mộ, ghen tị từ bốn phương tám hướng, đổ dồn về phía cô. “OMG!” Chẩm Khê hung hăng vỗ mạnh vào lưng Cam Như: “Người anh em, cậu sắp nổi tiếng thật rồi!” Với ưu thế này, không cần phải hâm mộ những nữ sinh có khuôn mặt bắt mắt kia nữa rồi. Cô ấy làm Center, cũng là trung tâm thu hút sự chú ý của khán giả, ai cũng không tranh đoạt được. Ban tổ chức lại tăng thêm hiệu ứng ánh sáng và pháo hoa, khiến sân khấu càng thêm lung linh huyền ảo, rực rỡ. Thật sự, sân khấu này không thua kém sân khấu của bất kỳ siêu sao ca nhạc nào. m nhạc nổi lên, khi Chẩm Khê nghe thấy bên trong xuất hiện giọng hát của chính mình, trong mắt cô lại tràn đầy nhiệt huyết, tâm trạng hừng hực khí thế. Hát nhép thì thế nào, cứ để họ hát nhép đi, giọng ca vẫn là của chính cô. Đến lúc được biểu diễn trong chương trình Happy Everyone, tiếng hát của cô sẽ được phát sóng trên truyền hình, được mọi người biết tới. Dù cô có bị loại khỏi cuộc thi ngay vòng đầu, giọng hát đó gắn với bài hát chủ đề, vẫn sẽ theo chương trình tới khi kết thúc. Công sức cố bỏ ra không hề vô ích một chút nào! Sau khi nhìn thấy sân khấu, Đoạn Ái Đình không còn đến trước mặt cô ra vẻ đắc chí nữa. Chị ta nhiều lần đến báo cáo với đạo diễn, một mực khẳng định, vị trí chỗ chị ta đứng là góc chết, ánh đèn không chiếu tới. Chẩm Khê không phải lo lắng đến vấn đề này. Lớp A có đội hình tam giác, cô đứng sau Cam Như ở vị trí trung tâm, đến khi Cam Như được sân khấu nâng lên, cô sẽ đứng ngay dưới cô ấy. Hơn ba phút biểu diễn, chắc chắn sẽ có mấy ống kính quay đến cô. Diễn tập kết thúc, ngày hôm sau chính thức ghi hình. Tất cả các vị huấn luyện viên đều đến studio, còn có cả lãnh đạo đài truyền hình KS và đạo diễn của trương trình Happy Everyone. 130 thực tập sinh được trang điểm kỹ càng, mặc đồng phục thống nhất màu đỏ đen. Chẩm Khê với áo sơ mi, cà vạt, áo khoác ca rô và quần dài màu đen đứng trong đội ngũ lớp A. Cô vừa quay người làm động tác chuẩn bị, liền nghe thấy huấn luyện viên Pink cầm mic hô: “Chẩm Khê, so cool!” Chẩm Khể nhìn lại, ngượng ngùng mỉm cười. Sắp bắt đầu lần ghi hình thứ nhất. Chẩm Khê đứng ở vị trí của mình, chỉ cần hơi nghiêng đầu, liền có thể nhìn thấy các thực tập sinh đang đứng chờ phía dưới sân khấu. Vì giai đoạn chưa có phần diễn của các lớp còn lại, để tránh máy quay quay tới, toàn bộ đều phải chen trong góc tối. Chẩm Khê vừa cúi mặt xuống đã thấy Đoạn Ái Đình và Chẩm Hàm. Biểu cảm của hai người này cứ như cá ươn vậy, cách xa như vậy vẫn ngửi thấy mùi tanh nồng nặc. Chẩm Khê thật muốn hỏi, các cô có hâm mộ không? Hâm mộ thì sao chứ? Đều do lúc đầu các cô không chịu cố gắng mà thôi! Giờ hâm mộ cũng vô ích. Sân khấu này chỉ dành riêng cho thực tập sinh lớp A. Những người đã rất nỗ lực, bỏ ra bao nhiêu công sức, mồ hôi và nước mắt. Nhạc dạo bắt đầu vang lên, Chẩm Khể điều chỉnh lại biểu cảm, mỉm cười, nhẹ nhàng xoay người nhảy, đồng thời tập trung tìm kiếm ống kính. Cả bài hát được quay đi quay lại hơn mười lần mới khiến tất cả mọi người hài lòng. Về sau, Cơ mặt của Chẩm Khê càng lúc càng căng cứng, động nhẹ cũng đau. Không biết sau giai đoạn biên tập hậu kỳ, sân khấu biểu diễn cuối cùng xuất hiện trên truyền hình sẽ như thế nào? Hình ảnh của cô trong đó có xinh đẹp không? Cô có được ống kính quay riêng cảnh nào không?
truyện

Bình luận truyện Thực Tập Sinh Thần Tượng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thanh Tây
đăng bởi Thanh Tây

Theo dõi

Danh sách chương